Liên Sương mang theo ý chỉ đến Lăng Tiêu Điện, Xuân Hòa dẫn theo một đám cung nhân ra đón, mặt ngoài cung kính nhưng trong lòng lại chẳng phục.
Bọn họ đa phần đều cho rằng, Quý phi nương nương được Hoàng thượng sủng ái sâu đậm, cho dù thật sự bị phạt vào lãnh cung thì cũng sẽ nhanh ch.óng được thả ra, khôi phục lại ngôi vị cao.
Hoàng hậu nương nương giậu đổ bìm leo như thế, e rằng quá mức cạn tàu ráo máng, không chừa lại cho mình đường lui.
Liên Sương mặc kệ trong lòng bọn họ nghĩ gì, bày ra uy phong nên có của đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, dõng dạc hạ lệnh.
"Hoàng hậu nương nương có ý chỉ, dạo gần đây trong cung liên tiếp xảy ra các vụ mất cắp, Lăng Tiêu Điện là nơi nghiêm trọng nhất. Nay lệnh cho tất cả các ngươi dời đến Hình Giả Tư, trên người không được mang theo bất kỳ vật dụng nào! Ngoài ra, ai tố giác có công sẽ được thưởng!"
Hình Giả Tư?
Đó chính là nơi thẩm vấn những cung nhân phạm tội!
Bọn họ đã làm sai chuyện gì chứ?
Quý phi nương nương chân trước vừa bị trách phạt, Hoàng hậu nương nương chân sau đã đến làm khó dễ những hạ nhân như bọn họ, căn bản chẳng có chút phong phạm nào của bậc quốc mẫu, ngược lại càng giống kẻ tiểu nhân đắc chí!
Đám cung nhân đều đưa mắt nhìn về phía Xuân Hòa.
Nương nương không có ở đây, trong Lăng Tiêu Điện này, Xuân Hòa là người có quyền lớn nhất.
Nhưng Xuân Hòa dù có thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ là một cung nữ.
Nàng ta không dám kháng lại ý chỉ của Hoàng hậu, đặc biệt là trong tình cảnh không có chủ t.ử nhà mình che chở, tốt nhất vẫn nên an phận một chút.
Xuân Hòa dẫn đầu hành lễ, cúi đầu nói.
"Nô tỳ tuân chỉ!"
Chỉ trong một đêm, toàn bộ cung nhân của Lăng Tiêu Điện đều bị sung nhập Hình Giả Tư.
Hình Giả Tư người đông nghìn nghịt, còn Lăng Tiêu Điện lại trở nên vắng vẻ, tiêu điều.
Phượng Cửu Nhan không có quyền xử trí những thị vệ kia, bèn lấy cớ tìm kiếm vật phẩm mất cắp, lệnh cho bọn họ toàn bộ rút ra ngoài Lăng Tiêu Điện.
Những chuyện này, nàng đã xin chỉ thị từ trước tại Ngự Thư Phòng, và Tiêu Dục đã ân chuẩn.
Đêm hôm đó.
Phượng Cửu Nhan gần như thức trắng đêm.
Nàng nóng lòng muốn tìm được cuốn thủ trát kia, ngay trong đêm thừa dịp Lăng Tiêu Điện không có người, liền lẻn vào trong, trước tiên lục soát căn phòng hạ nhân mà Triệu Kiềm từng ở.
Đáng tiếc, tìm kiếm cả một đêm, vẫn chẳng thu hoạch được gì.
Nghĩ lại cũng phải, Triệu Kiềm giấu thủ trát, cũng giống như Tiết Trì giấu thư từ, đều là vì muốn tự bảo vệ mạng sống.
Thứ trân quý như vậy, Triệu Kiềm không thể nào tùy tiện tìm một chỗ để giấu được.
Cùng lúc đó, Lăng Yến Nhi cũng thức trắng một đêm.
Ả từng là Hoàng quý phi, Quý phi được vạn ngàn sủng ái, sống trong Lăng Tiêu Điện xa hoa, thoải mái nhất.
Trên giường ả dùng là loại gấm Dệt Vân mềm mại dán sát da thịt, bên giường trải t.h.ả.m Ba Tư, hương mộc lan trầm hương đốt lên đáng giá ngàn vàng. Khi ả ngủ, bên cạnh ít nhất cũng có hai tỳ nữ hầu hạ.
Ban đêm khát nước có người rót, lạnh có người đắp thêm chăn, nóng có người quạt mát...
Còn bây giờ thì sao?
Chẳng còn gì cả!
Thanh Hư Cung giống hệt như một nấm mồ, ả ở lại nơi này, toàn thân đều vương vấn mùi hôi thối mục nát.
Ả gần như sắp thở không nổi...
Lăng Yến Nhi hiện tại chỉ mong Hoàng thượng có thể nguôi giận, có thể đến gặp ả.
Những ngày tháng ở Thanh Hư Cung thế này, ả một khắc cũng không sống nổi nữa!
...
Trong phòng giam.
Phượng Minh Hiên vì đau đớn mà gào thét cả một đêm.
Trong ngục chẳng có ai mời đại phu cho hắn, càng không có ai hầu hạ hắn.
Hắn đau đến mức khóc thành tiếng, lại còn bị ăn đòn.
Cứ thế chống đỡ đến lúc trời sáng, hắn bò đến bên cửa ngục, bám lấy song sắt mà gào khóc.
"Ngục tốt đại ca! Cầu xin ngươi, báo cho cha ta, nương ta, đại ca ta, còn có Hoàng hậu nương nương nữa, cứ nói là ta sắp c.h.ế.t rồi... Ta thật sự sắp c.h.ế.t rồi!"
Đám phạm nhân kia liền lôi hắn quay lại.
"Tên mập c.h.ế.t tiệt! Lại đang nói hươu nói vượn! Hoàng hậu mà là tỷ tỷ của ngươi, thì Thái hậu chính là lão mẫu của ta! Lão t.ử muốn đi tiểu, ngươi bị thương ở chân, tay vẫn cử động được chứ! Giữ c.h.ặ.t thùng nước tiểu cho ta!"
Phượng Minh Hiên khóc lóc không có tiền đồ, ở bên ngoài hắn là bá vương, ở trong này, hắn bị đ.á.n.h thành rùa rụt cổ.
Hắn một tay giữ lấy thùng nước tiểu, một tay quệt nước mũi nước mắt.
"Hoàng hậu thật sự là tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ ruột của ta! Hoàng thượng là tỷ phu ruột của ta! Ô ô... Các ngươi, các ngươi khinh người quá đáng!"
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một giọng nói.
"Phượng nhị công t.ử, ngài có thể ra ngoài rồi!"
Tai của Phượng Minh Hiên bị đ.á.n.h rách, nghe không rõ.
Phượng Yến Trần đến đón người, liền nhìn thấy đứa đệ đệ từng kiêu ngạo không coi ai ra gì, nay lại đang quay lưng về phía cửa ngục, vừa khóc vừa giữ thùng nước tiểu cho người ta, trên mặt đất, nhất thời không phân biệt được là nước tiểu, hay là nước mắt của hắn.
Phượng Yến Trần có chút không dám nhận.
Đó vẫn là Phượng Minh Hiên sao?
Cửa ngục được mở ra, sau khi xác nhận mình đã được cứu, Phượng Minh Hiên ôm c.h.ặ.t lấy chân Phượng Yến Trần, khóc không thành tiếng.
"Huynh trưởng! Huynh rốt cuộc cũng đến rồi! Đệ không bao giờ chống đối huynh nữa, huynh là huynh trưởng ruột của đệ, sau này đệ đều nghe lời huynh, huynh bảo đệ đi hướng đông, đệ tuyệt đối không đi hướng tây, huynh bảo đệ ăn phân, đệ tuyệt đối không uống nước tiểu!"
Phượng Yến Trần:...
Tiểu t.ử này, chịu đả kích gì rồi sao?
Hoàng hậu sắp xếp nhốt hắn cùng một đám t.ử tù, liệu có quá đáng lắm không?
Phượng Minh Hiên chưa từng nếm mùi đau khổ, chưa từng gặp qua ác nhân thực sự, lần này nếm đủ mùi vị rồi, không bao giờ dám làm càn nữa.
Hai huynh đệ bọn họ trước đây vốn không thân thiết, nhưng sau khi trải qua chuyện này, Phượng Minh Hiên cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay huynh trưởng không buông, ánh mắt nhìn hắn mang theo sự sùng bái.
Trong Thiên Lao.
Tiết Trì biết được mình được miễn hình phạt lăng trì, lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ ơn Hoàng ân.
Sau đó, hắn uống cạn chén rượu độc do Hoàng thượng ban, tắt thở mà c.h.ế.t.
Cảnh tượng cuối cùng hiện lên trong ký ức trước khi c.h.ế.t, không phải là sự vẻ vang vô hạn khi làm Tham tướng, cũng không phải là những người thân thiết nhất, mà lại là mùa đông năm ấy, hắn cùng Phượng Yến Trần liên thủ đ.á.n.h một tên hoàn khố, lúc đó hắn chính nghĩa lẫm liệt, thề phải làm một vị quan tốt, trừ hại cho dân...
Sau khi Tiết Trì c.h.ế.t, khóe mắt chảy ra một giọt huyết lệ.
Trong Vĩnh Hòa Cung.
Liên Sương thao thao bất tuyệt.
"Nương nương, đêm qua Lăng quý nhân kia gào thét rất lâu..."
Phượng Cửu Nhan đang lắng nghe, chợt cảm thấy một trận choáng váng.
Ngay sau đó, một ngụm m.á.u độc phun ra.
Liên Sương sợ hãi biến sắc.
"Nương nương!"