Tuy chỉ mới đến một lần, Phượng Cửu Nhan liếc mắt một cái liền nhận ra, đây chính là nơi nàng giao thủ với Tiêu Dục lần thứ hai —— ám thất dưới lòng đất của Hoa Thanh Cung!
Chiếc giường ngọc kia vẫn còn đó.
Lúc trước, Tiêu Dục chính là ngồi trên chiếc giường ngọc này để bức độc.
Thậm chí trên vách đá vẫn còn lưu lại dấu vết đ.á.n.h nhau của bọn họ lúc đó.
Cho nên, tuyệt đối không thể sai được.
Đây chính là Hoa Thanh Cung!
Phượng Cửu Nhan nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng mà, Lăng Tiêu Điện sao lại có thể thông với Hoa Thanh Cung?
Mặc dù nàng rất tò mò về chuyện này, nhưng quan trọng nhất, vẫn là phải tìm được thủ trát của Triệu Kiềm trước đã.
Thế là nàng lập tức rời khỏi nơi này, quay lại theo đường cũ.
Vị trí Triệu Kiềm giấu đồ vô cùng kín đáo.
Mà nay một chút manh mối cũng không có, chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nhưng Phượng Cửu Nhan là ai cơ chứ?
Cho dù hy vọng có mong manh đến đâu, cũng phải tiếp tục tìm kiếm, tuyệt đối không dễ dàng bỏ cuộc.
Trải qua bốn đêm ròng rã, cuối cùng nàng cũng tìm thấy thủ trát dưới một viên gạch lỏng lẻo, ở góc chất củi trong tiểu trù phòng.
Trên thủ trát ghi chép lại tất cả những việc Triệu Kiềm đã làm cho Lăng Yến Nhi trong những năm qua, bất kể lớn nhỏ, và đều được ghi chú thời gian cụ thể.
Trong đó bao gồm cả chuyện sơn phỉ bắt cóc người.
Phượng Cửu Nhan cất kỹ nó đi, nơi đáy mắt hiện lên một mảnh sát phạt.
...
Bản thủ trát này của Triệu Kiềm, là một bằng chứng định tội vô cùng hữu lực.
Nhưng Phượng Cửu Nhan vẫn còn những nghi hoặc chưa được giải đáp.
Ví dụ như, mật đạo trong Lăng Tiêu Điện kia.
Lại ví dụ như, Lăng Yến Nhi từng nói, Hoàng thượng không thể rời xa ả.
Giữa bọn họ ngoài tình cảm nam nữ ra, còn có sự dây dưa nào khác?
Trực giác mách bảo nàng, hai chuyện này tồn tại một mối liên hệ nào đó.
Nếu như không giải khai được câu đố này, e rằng cho dù nàng có đưa ra bao nhiêu bằng chứng định tội đi chăng nữa, chỉ sợ cũng thành công dã tràng.
Sáng sớm hôm sau, Phượng Cửu Nhan liền đi đến Thanh Hư Cung.
Lăng Yến Nhi mấy ngày nay quậy phá không ngừng.
Trong Thanh Hư Cung không được một khắc yên tĩnh.
Phượng Cửu Nhan vừa đặt chân đến nơi này, liền nghe thấy tiếng la hét của Lăng Yến Nhi.
"Cút! Tất cả cút hết cho bản cung! Bản cung không cần các ngươi hầu hạ! Bản cung muốn gặp Hoàng thượng!"
Phượng Cửu Nhan lệnh cho Liên Sương đợi ở bên ngoài, sau đó một mình bước vào nội điện.
Thanh Hư Cung chẳng khác gì lãnh cung, là vì nơi này u ám, chỉ mở một ô cửa sổ nhỏ, ánh nắng mặt trời không chiếu vào được.
Lăng Yến Nhi ngồi trên chiếc giường gỗ ở giữa phòng, chiếc giường đó ngay cả màn trướng cũng không có, trơ trọi, phô bày sự thê lương.
Ả vừa nhìn thấy Phượng Cửu Nhan, liền giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông, lao về phía nàng.
"Là ngươi! Phượng Vi Tường! Là ngươi hại ta!!"
Phượng Cửu Nhan chỉ nhích người sang một bên, Lăng Yến Nhi liền vồ hụt, quán tính lao về phía trước khiến ả không kịp phanh chân lại, lảo đảo chúi nhủi, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống.
Ả lập tức đứng vững xoay người lại, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Phượng Cửu Nhan.
"Ngày diễn ra tiệc tẩy trần, sao ta lại ngất xỉu? Là ngươi giở trò, đúng không!"
Hai ngày nay, ả trằn trọc suy nghĩ —— rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.
Đáng ngờ nhất chính là chuyện ả bị ngất xỉu.
Sao ả lại có thể hôn mê lâu như vậy!
Nếu không phải ả hôn mê, Tiết Trì làm gì có cơ hội khai ra ả.
Hắn đã sớm bị ả bịt miệng rồi!
Phượng Cửu Nhan lạnh lùng nhìn ả, không sợ thừa nhận.
"Là ta."
Lăng Yến Nhi không ngờ nàng thật sự dám thừa nhận, ánh mắt âm lệ đáng sợ.
"Quả nhiên là ngươi tính kế ta!
"Ta phải đi bẩm báo Hoàng thượng! Tiện nhân nhà ngươi! Độc phụ!
"Ngươi khiến ta hôn mê bất tỉnh, ngươi đã mua chuộc Tiết Trì!"
Phượng Cửu Nhan nhịn không được bật cười.
Ngay sau đó nàng vươn cánh tay, túm lấy vạt áo của Lăng Yến Nhi, hung hăng kéo mạnh một cái, nháy mắt kéo gần khoảng cách.
Trong chớp mắt, Lăng Yến Nhi cảm nhận được sát khí ập thẳng vào mặt, lông tơ dựng đứng.
Phượng Cửu Nhan chằm chằm nhìn ả.
"Mua chuộc?
"Chuyện này thì ngươi nói sai rồi.
"Ta chỉ hứa hẹn với Tiết Trì, có thể giúp hắn miễn bị lăng trì.
"Như vậy, hắn liền khai ra sự thật.
"Ngươi hoàn toàn có thể đi bẩm báo Hoàng thượng, nhưng thế thì đã sao, những lời Tiết Trì nói, có oan uổng cho ngươi không?"
Lăng Yến Nhi hô hấp dồn dập,"Ngươi! Tiện nhân nhà ngươi! Ngươi bắt đầu lên kế hoạch từ khi nào, chẳng lẽ ngươi đã sớm biết ta sai sử Tiết Trì đ.á.n.h trọng thương Phượng Yến Trần..."
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan lạnh lẽo.
"Từ lúc ngươi lấy người nhà họ Phượng ra đe dọa ta, ta liền biết, phải để bọn họ có năng lực tự bảo vệ mình, chứ không phải để ta mãi che chở.
"Còn về chuyện Tiết Trì đ.á.n.h trọng thương huynh trưởng, là tự ngươi dâng nhược điểm đến chỗ ta.
"Hôm nay ta đến Thanh Hư Cung, chính là muốn nói cho ngươi biết, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, những nghiệp chướng ngươi đã gây ra, cho dù có lột mấy lớp da, cũng phải trả lại cho sòng phẳng!"
Nói xong, nàng buông tay.
Lăng Yến Nhi mất đà, lảo đảo lùi về phía sau.
Tiện nhân Phượng Vi Tường này, rốt cuộc còn muốn làm gì nữa!
Đột nhiên, Lăng Yến Nhi cười lớn.
"Hóa ra ngươi vẫn muốn báo thù cho chuyện bị bắt cóc trước đây!
"Phượng Vi Tường, ngươi nằm mơ đi! Hoàng thượng sẽ không vứt bỏ ta, tuyệt đối không!! Đợi ta ra ngoài, ta sẽ không tha cho ngươi!"
Thấy ả chắc chắn như vậy, ánh mắt Phượng Cửu Nhan hơi lạnh, hỏi ngược lại.
"Chắc chắn Hoàng thượng sẽ không bỏ rơi ngươi như vậy, là vì mật đạo trong Lăng Tiêu Điện sao?"
Thần sắc Lăng Yến Nhi đột nhiên căng thẳng.
"Ngươi... Ngươi biết mật đạo đó? Ngươi to gan dám đi lục soát Lăng Tiêu Điện!"
Chân mày Phượng Cửu Nhan khẽ nhướng lên.
Vậy ra, Lăng Yến Nhi biết rõ về mật đạo đó.
Nàng thản nhiên nói,"Ta phụng hoàng mệnh, điều tra những vật hối lộ mà ngươi nhận, tình cờ phát hiện ra mật đạo, cuối mật đạo, là một gian mật thất, đó là nơi ngươi dùng để cất giấu tang vật sao."
Lăng Yến Nhi cười, trên mặt hiện lên vài phần đắc ý.
"Tang vật?
"Ngươi đã nhìn thấy chiếc giường ngọc bên trong đó chưa? Ta và Hoàng thượng chính là triền miên trên chiếc giường đó.
"Đó là tổ uyên ương tiêu hồn của chúng ta.
"Đương nhiên rồi, loại nữ nhân không được thánh sủng như ngươi, căn bản không hiểu được sự tuyệt diệu trong đó."
Những lời này của Lăng Yến Nhi thật to gan và hoang đường.
Phượng Cửu Nhan thầm suy đoán sự thật giả trong đó.
Chiếc giường bạch ngọc kia có công hiệu liệu dưỡng, nàng từng tận mắt nhìn thấy Tiêu Dục vận công bức độc trên chiếc giường bạch ngọc đó, nhưng ngoài công dụng này ra, hắn cũng có thể cùng Lăng Yến Nhi làm chút chuyện khác.
Điều duy nhất có thể khẳng định là, giữa Tiêu Dục và Lăng Yến Nhi tồn tại một mối liên hệ mật thiết nào đó, đến mức Lăng Yến Nhi chắc chắn như vậy, bất luận ả phạm phải lỗi lầm gì, Tiêu Dục cũng sẽ không bỏ rơi ả.
Bên phía Lăng Yến Nhi rõ ràng là sẽ không nói thật rồi.
Vậy thì, còn có thể tìm ai để hỏi?
Đột nhiên, Phượng Cửu Nhan nghĩ đến một người.