Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 151: Không Cần Tâm Huyết Của Ả Nữa

Ngay sau đó hắn hạ lệnh.

"Người đâu, đem Hoàng hậu..."

Đột nhiên, ngoài điện có người đến bẩm báo.

"Hoàng thượng, Thái hậu có ý chỉ, triệu Hoàng hậu nương nương đến đó."

Thần sắc Tiêu Dục chợt lạnh, nhìn về phía Phượng Cửu Nhan.

Phượng Cửu Nhan điềm tĩnh như thường, đứng thẳng như tùng bách.

Rõ ràng, tất cả những thứ này đều nằm trong kế hoạch của nàng...

Nàng thật đúng là tính toán không bỏ sót.

Chắc chắn hắn sẽ giáng phạt, liền tìm Thái hậu chống lưng trước.

Ánh mắt Tiêu Dục lạnh lẽo trầm xuống, tản ra sát ý đáng sợ.

"Hoàng hậu, nàng tốt nhất nên cầu nguyện, có thể ở lại Từ Ninh Cung cả đời."

Thái hậu chỉ có thể bảo vệ nàng nhất thời, không bảo vệ được nàng cả đời!

Phượng Cửu Nhan cung kính hành một cái cung lễ.

"Thần thiếp cáo lui."

Nàng xoay người rời đi, sự cung kính thuận tòng trên mặt khoảnh khắc biến mất, hóa thành sự lạnh lẽo như sương giá mùa đông.

Từ Ninh Cung.

Đàn hương lượn lờ, xông đến mức khiến người ta cay mắt.

Thái hậu nhìn Hoàng hậu trước mắt, nụ cười hiền từ.

"Ngươi yên tâm, ai gia tuy không bảo vệ được ngươi cả đời, nhưng vài ngày thì vẫn có thể. Chỉ là..."

Thái hậu lộ vẻ lo lắng, chuyển hướng câu chuyện,"Ngươi nếu muốn kéo dài vài ngày, để Hoàng đế nguôi giận, e rằng là không thể. Hoàng hậu, ngươi phải có tính toán mới được."

Phượng Cửu Nhan cung kính hành lễ.

"Tạ mẫu hậu.

"Thần thiếp mấy ngày nay muốn xuất cung một chuyến."

Nàng trả lời có chút không ăn nhập.

Nhưng trên thực tế, nàng "trốn" ở Từ Ninh Cung mấy ngày nay, không phải vì sợ hãi Tiêu Dục trừng phạt, trốn tránh hắn, mà là vì muốn xuất cung làm việc.

Thái hậu khá kinh ngạc.

"Ngươi muốn xuất cung?!"

Thân là Hoàng hậu, sao có thể tùy ý rời khỏi hoàng cung?

Phượng Cửu Nhan không giải thích nhiều, cáo lui trước đi đến thiên điện.

Sau khi nàng đi, Quế ma ma lo lắng nói.

"Thái hậu, Hoàng hậu nương nương còn muốn xuất cung làm gì? Nếu bị Hoàng thượng biết ngài bao che cho nàng, e là ngay cả ngài cũng phải chịu phạt."

Thái hậu thở dài liên tục.

"Nàng đã giải quyết Lăng Yến Nhi - mối họa lớn trong lòng ai gia, đừng nói là xuất cung, cho dù là xuất gia, ai gia cũng phải dốc hết khả năng giúp nàng."

Cách đây không lâu, Hoàng hậu đột nhiên đến Từ Ninh Cung thỉnh an, nói là biết bà chướng mắt Lăng Yến Nhi, có thể vì bà trừ đi mối họa này, nhưng cần bà sau đó giúp đỡ.

Sự việc xảy ra đột ngột, bà nhất thời không dám tin, chỉ cho rằng Hoàng hậu nói khoác mà không biết ngượng.

Không ngờ...

Thái hậu mặt mày hớn hở.

"Lưu đày.

"Lăng Yến Nhi cũng có ngày hôm nay a!"

Từ nay về sau, hậu cung này thanh tịnh rồi.

Quế ma ma hiện tại nghĩ lại, vẫn cảm thấy khiếp sợ.

Cũng không biết Hoàng hậu nương nương làm thế nào được.

Lăng Yến Nhi chính là người trong lòng Hoàng thượng, cứ như vậy bị phán lưu đày, không giống như ở lại lãnh cung, đó là thực sự xong đời rồi.

...

Thanh Hư Cung.

Trước khi chính thức lưu đày, Lăng Yến Nhi tạm thời được đưa về đây.

Ả ngây ngốc ngồi trên giường, không biết phải làm sao.

Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, ả vẫn chưa lý giải được, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Phượng Vi Tường làm sao tra ra được tội chứng?

Xuân Hòa vì sao phản bội mình?

Hoàng thượng sao có thể không màng đến Thiên Thủy Chi Độc?

Đột nhiên, cửa điện mở ra.

Ả ngẩng đầu nhìn, trong mắt chợt bộc phát vẻ vui mừng.

"Hoàng thượng!"

Sau đó ả "bịch" một tiếng quỳ xuống, lê gối đến trước mặt người tới.

Ả ôm lấy chân Tiêu Dục, giống như một con thỏ đáng thương sắp bị vứt bỏ, đỏ hoe đôi mắt.

"Hoàng thượng, thần thiếp biết lỗi rồi, ngài phạt thần thiếp... Nhưng thần thiếp không thể bị lưu đày a, thần thiếp không sợ c.h.ế.t, chỉ sợ... chỉ sợ không thể giúp Hoàng thượng áp chế Thiên Thủy Chi Độc kia..."

Lăng Yến Nhi gian nan ngửa đầu, ngấn lệ nhìn hắn.

Hắn đứng ngược sáng, khiến người ta không nhìn rõ biểu tình trên mặt.

Chiếc cằm sắc sảo kia bạc bẽo vô tình, môi khẽ mở.

"Bốn năm nay, nàng vất vả rồi."

"Hoàng thượng, thần thiếp không sợ vất vả, không sợ đau, chỉ cần có thể giúp ngài ức chế Thiên Thủy Chi Độc kia, cho dù cần bao nhiêu tâm huyết của thần thiếp, thần thiếp đều nguyện ý! Hoàng thượng, ngài vẫn cần thần thiếp, đúng không?"

Ả si ngốc nhìn hắn, mong đợi hắn hồi tâm chuyển ý.

Hắn không thể không cần ả.

Bề ngoài phán ả lưu đày, nhất định còn có an bài khác.

Ánh mắt Tiêu Dục vô cùng đạm mạc.

Hắn nhìn ả, lại giống như đang xuyên qua ả nhìn người khác.

"Trẫm sẽ sai người lo liệu tốt mọi thứ, trên đường lưu đày, không để nàng phải chịu khổ. Đến phương Nam, thay tên đổi họ, sống nốt quãng đời còn lại của nàng."

"Không!"

Lăng Yến Nhi không dám tin vào những gì mình nghe được.

Ngay sau đó, ả một tay xé mở cổ áo mình,"Hoàng thượng, ngài không muốn sao? Tâm huyết của thần thiếp, ngài muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, không có thần thiếp, ngài phải làm sao a! Hoàng thượng!"

Ả vẫn tin chắc, Hoàng thượng chỉ là nhất thời tức giận.

Ánh mắt Tiêu Dục cực kỳ nhạt nhẽo.

Hắn xoay người, quay lưng về phía ả.

"Trẫm ý đã quyết."

"Không! Hoàng thượng, ngài đừng đi!" Lăng Yến Nhi lại gắt gao ôm lấy chân hắn, phảng phất như người c.h.ế.t đuối ôm lấy khúc gỗ nổi duy nhất.

Giọng nói như bị xé rách.

"Hoàng thượng! Ngài quên Thiên Thủy Chi Độc trên người ngài rồi sao!"

"Buông tay." Giữa hai hàng lông mày Tiêu Dục hiện lên vẻ không vui.

Lăng Yến Nhi mở to hai mắt, không ngờ hắn lại tuyệt tình như vậy.

Hắn rõ ràng vẫn cần Dược nhân là ả mà!

"Hoàng thượng, ngài xử phạt thần thiếp thế nào cũng được, nhưng ngài không thể lấy an nguy của bản thân ra mạo hiểm a!

"Hoàng thượng, ngài sắp độc phát rồi không phải sao? Ngài không thể rời xa thần thiếp... Phạt cũng phạt rồi, thần thiếp biết lỗi rồi, ngài cho thần thiếp quay về, để thần thiếp tiếp tục lấy tâm huyết cho ngài, được không?

"Thần thiếp có thể không cần ân sủng của ngài, thần thiếp chỉ cầu có thể làm một phi tần bình thường, bầu bạn bên cạnh ngài..."

Tiêu Dục vô tình mở miệng.

"Trẫm đối với nàng đã tận tình tận nghĩa.

"Lưu đày, là phạt, cũng là lần cuối cùng cứu nàng.

"Sau này nàng sống hay c.h.ế.t, đều không liên quan đến trẫm."

"Không thể nào! Hoàng thượng, ngài độc phát thì phải làm sao..."

Tiêu Dục trầm giọng nói.

"Trẫm không cần tâm huyết của nàng nữa."

Lăng Yến Nhi toàn thân run rẩy.

Cái gì?

Không cần ả nữa?

Không! Chuyện này không thể nào!

Chương 151: Không Cần Tâm Huyết Của Ả Nữa - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia