Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 174: Nhất Định Phải Gặp Hoàng Thượng

Lăng Yến Nhi ánh mắt điên cuồng nhìn Phượng Cửu Nhan.

"Ngươi không có lựa chọn nào khác! Tiện nhân, đưa ta hồi cung, ta muốn gặp Hoàng thượng!"

Phượng Cửu Nhan không hoang mang chút nào.

"Ta tối đa chỉ có thể để ngươi rời khỏi nơi này."

"Ta muốn gặp Hoàng thượng!" Lăng Yến Nhi thái độ kiên quyết.

Phượng Cửu Nhan thong dong nói.

"Ngươi thừa biết, chuyện này là không thể, để ngươi gặp được Hoàng thượng, ta còn đường sống sao?"

Lăng Yến Nhi vỡ lở thì cho vỡ luôn, cười gằn,"Vậy thì cùng c.h.ế.t đi! Đều đi c.h.ế.t đi——"

Ả muốn giả vờ như không quan tâm, nhưng Phượng Cửu Nhan đã sớm nhìn thấu ả, ánh mắt lạnh lẽo trầm xuống.

"Ngươi yêu Hoàng thượng như vậy, thật sự nỡ để ngài ấy c.h.ế.t sao?

"Nhưng ta thì nỡ.

"Bởi vì ta đối với Hoàng thượng vô tình, nên không quan tâm ngài ấy sống hay c.h.ế.t.

"Ta nhập cung, chỉ là để báo thù.

"Chỉ cần lôi được tên thần bí nhân kia ra, tâm nguyện của ta liền hoàn thành.

"Vì thế, ta có thể giả vờ thuận tùng, g.i.ế.c Hoàng thượng trước! Cho nên, người c.h.ế.t là các ngươi, còn ta sẽ sống đến cuối cùng."

Nói xong, nàng liền giả vờ muốn rời đi.

Lăng Yến Nhi kinh hãi.

"Không! Ngươi dám!

"Lẽ nào ngươi không cần hai bức thư kia nữa sao!"

Phượng Cửu Nhan trong bóng tối quay lưng lại với ả.

"Bức thư đó, chẳng qua là ta ôm chút kỳ vọng, tưởng rằng bên trong sẽ có manh mối gì, nhưng bây giờ nghĩ lại, thuận tùng thần bí nhân, ta sớm muộn gì cũng đợi được ngày hắn hiện thân, cớ gì phải vướng bận hai bức thư trong tay ngươi."

"Ngươi dám thí quân! Tiện nhân, ngươi điên rồi!" Lăng Yến Nhi tin là thật.

Phượng Cửu Nhan lạnh giọng nói.

"Ta không chỉ muốn thí quân, mà còn muốn nói cho toàn thiên hạ biết, Hoàng quý phi từng được sủng ái tột cùng, vốn không phải là một nữ nhân hoàn chỉnh, tất cả sự sủng ái, đều là giả dối."

Lăng Yến Nhi sụp đổ, cổ họng khàn đặc đau đớn.

"A a a! Tiện nhân! Ta muốn g.i.ế.c ngươi!"

Mắt thấy Phượng Cửu Nhan sắp rời đi, Lăng Yến Nhi luống cuống hét lên.

"Đứng lại! Ngươi đừng đi! Ta đồng ý, ta đồng ý đưa thư cho ngươi! Ta có thể không gặp Hoàng thượng, nhưng ta muốn rời khỏi nơi này!"

Tay Phượng Cửu Nhan vừa chạm vào then cửa, nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch.

...

Bên ngoài ám xướng quán.

Ngô Bạch nhận được tin tức, liền đ.á.n.h xe ngựa tới đây chờ đợi, sau khi nhìn thấy Phượng Cửu Nhan, lập tức tiến lên.

"Chủ t.ử, thật sự muốn đưa nữ nhân kia đi sao?"

Phượng Cửu Nhan mặt không cảm xúc nói.

"Những gì ả đáng phải chịu đã chịu rồi.

"Giữ lại mạng sống của ả, tương lai còn cần ả ra mặt làm chứng."

"Rõ!" Ngô Bạch lĩnh mệnh.

Sau đó, bọn họ liền tách ra.

Ngô Bạch lần nữa hạ độc câm Lăng Yến Nhi, đưa đi nơi khác giam giữ.

Phượng Cửu Nhan thì nhân cơ hội hiếm hoi xuất cung, đi thăm Vi Tường, tiện thể tìm Tống Lê.

Canh giờ đã muộn, Vi Tường uống t.h.u.ố.c xong, đã sớm ngủ thiếp đi.

Phượng Cửu Nhan liền ngồi bên mép giường một lát.

Thái Nguyệt bưng nước cho nàng uống, sốt ruột hỏi:"Nương nương, tên thần bí nhân kia đã bắt được chưa?"

Cứ nghĩ đến việc mình từng ăn chung ở chung với kẻ đó, nàng ta liền cảm thấy sợ hãi.

Phượng Cửu Nhan vừa định mở miệng, lông mi Vi Tường run rẩy, ngay sau đó sinh ra ác mộng, trong giấc ngủ phát bệnh, vung vẩy cánh tay, la hét ầm ĩ.

"A—— Đừng! Đừng chạm vào ta...

"Tránh ra! Tỷ tỷ, tỷ tỷ cứu muội!

"Để ta c.h.ế.t—— Các người để ta c.h.ế.t đi!!!"

"Vi Tường!" Phượng Cửu Nhan bóp c.h.ặ.t cằm nàng ta, để tránh nàng ta c.ắ.n lưỡi.

Thái Nguyệt cũng vội vàng giữ c.h.ặ.t cánh tay tiểu thư.

"Tống thần y!"

Tống Lê ngoài cửa nghe thấy tiếng hét, lập tức xông vào.

Hắn châm mười mấy mũi kim, tình trạng của Vi Tường mới có chuyển biến tốt.

Phượng Cửu Nhan nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ta, đau lòng, không nỡ, lại hối hận.

Thân là tỷ tỷ, nàng đã không bảo vệ tốt Vi Tường.

Ngay từ khi nhận được thư Vi Tường không muốn nhập cung, nàng nên giúp Vi Tường rời khỏi Hoàng thành.

Cái gì mà Phượng gia, cái gì mà toàn tộc, đều không quan trọng!

Nhưng nàng cũng chỉ là ảo tưởng bốc đồng.

Cho dù lúc trước nàng thực sự muốn đưa Vi Tường đi, với tính cách của Vi Tường, tuyệt đối sẽ không đi theo nàng.

...

"Đại bổ đan này quả thực có kỳ hiệu, có thể dùng." Tống Lê xem qua xong, không phát hiện vấn đề gì, Phượng Cửu Nhan mới yên tâm.

Tống Lê đã tốn rất nhiều tâm tư trên người Vi Tường, nàng ta phát bệnh đa số vào ban đêm, để tiện bề chăm sóc, hắn liền chuyển đến ở tạm gần đây.

Những điều này, Phượng Cửu Nhan đều biết.

Nàng trịnh trọng hành lễ với hắn.

"Tống huynh, đa tạ."

Tống Lê đỡ lấy cánh tay nàng,"Tô huynh đệ, giữa ngươi và ta đừng khách sáo như vậy. Ngươi từng cứu ta một mạng, những năm qua, những d.ư.ợ.c liệu ngươi tặng ta, đều là đồ cực kỳ quý hiếm, ngàn vàng khó mua, nay có thể giúp được ngươi, ta..."

Đột nhiên, trên nóc nhà lao xuống một bóng đỏ.

"Được lắm! Tô Huyễn! Ngươi mấy năm nay bặt vô âm tín, vậy mà còn biết tặng d.ư.ợ.c liệu cho Tống Lê!"

Giang Lâm giống như bắt quả tang hai người gian tình, hùng hổ xông lên phía trước.

Tống Lê thở dài một tiếng.

"Sao ngươi lại tới đây? Không phải đã ngủ rồi sao?"

Giang Lâm những ngày này cứ ở lỳ chỗ Tống Lê, đuổi cũng không đi.

Hắn xông đến trước mặt Phượng Cửu Nhan, khó tin đ.á.n.h giá nàng.

"Võ Lâm Minh đều bị ngươi triệu tập lên phía bắc rồi, sao ngươi vẫn còn ở đây?"

Phượng Cửu Nhan nhíu mày.

Lên phía bắc? Chuyện từ khi nào?

Chương 174: Nhất Định Phải Gặp Hoàng Thượng - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia