Triệu Kiềm tuy tự xưng là nô tài, nhưng giọng điệu lại lộ ra vẻ kiêu ngạo hống hách.
Cứ như thể hắn tới xin, Hoàng hậu nhất định phải cho.
Thế nhưng, gọi hồi lâu, cũng không nghe thấy có người ra mở cửa.
Ngược lại là Chưởng sự ma ma ở xa hơn đi tới.
Sắc mặt Chưởng sự ma ma tiều tụy.
Chủ t.ử không được sủng ái, Chưởng sự ma ma như bà ta còn không bằng nô tài thấp kém nhất của Lăng Tiêu Điện đắc thế.
Nhìn thấy Triệu Kiềm, bà ta khúm núm.
"Triệu công công, ngài đừng vội, Hoàng hậu nương nương có lẽ vẫn chưa dậy, nô tỳ đi giục một chút."
Mắt Triệu Kiềm mọc trên đỉnh đầu, hất cằm nói.
"Vậy ngươi phải nhanh lên một chút!"
"Vâng vâng vâng, vào ngay đây."
Chưởng sự ma ma chạy vào nội điện, thấy Hoàng hậu đang chải chuốt.
Bà ta lập tức tươi cười rạng rỡ bước tới.
"Nương nương, Hoàng quý phi nương nương tái phát chứng đau đầu, lúc này người nếu có thể dâng t.h.u.ố.c, Hoàng thượng nhất định sẽ ghi nhớ lòng tốt của người, vậy thì người cũng có hy vọng lật mình rồi.
"Người nói xem, có phải là cái lý này không?"
Phượng Cửu Nhan động tác chậm rãi kẻ lông mày, một chút cũng không vội.
"Thuốc, hết rồi."
Nụ cười của Chưởng sự ma ma lập tức sụp đổ.
"Nương nương, thật sự hết rồi sao? Người... người không tìm thử xem?"
Bà ta vừa mở miệng, Liên Sương lập tức sầm mặt lại.
"Tôn ma ma! Bà nói cái gì vậy! Đồ của nương nương, lẽ nào người nhớ không rõ bằng bà? Nương nương nói thế nào, bà cứ thế mà bẩm báo!"
Chưởng sự ma ma âm thầm nghiến răng nghiến lợi.
Con nha đầu c.h.ế.t tiệt Liên Sương này, lại dám đến dạy đời bà ta.
Nếu không phải bà ta bị nhốt ở Vĩnh Hòa Cung này, không có cách nào đổi chủ, thì đã sớm trèo lên cành cao khác rồi!
Ai lại muốn đi theo một chủ t.ử vô dụng chịu khổ chứ!
...
Lăng Tiêu Điện, Hoàng quý phi vì chứng đau đầu mà đau đớn khó nhịn.
Nội điện, Thái y đang thi châm giảm đau cho ả.
Trên chiếc ghế gỗ t.ử đàn ở ngoại điện, bậc đế vương một thân uy nghi, chân mày nhíu c.h.ặ.t.
"Người phái đi Vĩnh Hòa Cung đâu!"
Vừa dứt lời, Triệu Kiềm đã lăn lê bò lết tiến vào.
"Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương nói, t.h.u.ố.c đó hết rồi..."
Ánh mắt Tiêu Dục sắc bén, khiến người ta như mang gai trên lưng.
"Bảo Hoàng hậu cút tới đây."
Đế vương nổi giận, không ai dám chậm trễ.
Không bao lâu, Triệu Kiềm lại quay về.
Hắn run lẩy bẩy quỳ trên mặt đất bẩm báo.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương nàng... nàng đóng cửa không gặp!"
Hắn trông có vẻ nhút nhát, nhưng đáy mắt lại xẹt qua một tia ám mang.
Choang!
Tiêu Dục vung ống tay áo dài, chén lưu ly trên bàn lập tức vỡ vụn.
Hắn lạnh giọng nói.
"Mang theo thị vệ, đến Vĩnh Hòa Cung lục soát."
Nội điện, Hoàng quý phi đau đến c.h.ế.t đi sống lại, từng tiếng gọi "Hoàng thượng".
Hoàng đế dời bước vào nội điện thăm ả.
Bậc đế vương hỉ nộ vô thường, bạo ngược tàn nhẫn, cũng chỉ ôn hòa kiên nhẫn như vậy đối với Hoàng quý phi.
Vĩnh Hòa Cung.
Thị vệ bao vây nội cung, tựa như Hoàng hậu phạm phải tội tày trời, muốn tới bắt giữ nàng.
Liên Sương mở một khe cửa, nhìn thấy trận thế này, nói không sợ là giả.
Nàng vội vàng chạy chậm vào nội điện, nói với Phượng Cửu Nhan vẫn đang chải chuốt.
"Nương nương, nương nương! Hay là cứ đưa t.h.u.ố.c ra đi, giữ mạng quan trọng hơn..."
Tầm mắt Phượng Cửu Nhan một mảnh lạnh lẽo.
Liên Sương còn muốn khuyên nữa, chợt dựng tóc gáy.
Bạo quân cố nhiên đáng sợ, nhưng nương nương cũng thật đáng sợ.
Lúc này, Chưởng sự ma ma cũng chạy vào.
Bà ta gấp đến độ giậm chân bình bịch.
"Nương nương! Hoàng hậu nương nương! Người không thể nói một câu mềm mỏng sao? Lần này thì hay rồi, thị vệ đều tới cả rồi, bọn họ muốn lục soát, nếu không tra ra được thì còn đỡ, lỡ như tra ra được, người..."
"Tôn ma ma, bà câm miệng lại đi!" Liên Sương thấy trận thế này, trong lòng cũng sốt ruột.
Nhưng Tôn ma ma này cũng quá không có quy củ rồi, dám lớn tiếng quát tháo nương nương như vậy.
Đám thị vệ đang định cưỡng chế xông vào Vĩnh Hòa Cung lục soát.
Đột nhiên, cửa điện mở ra.
...
Lăng Tiêu Điện.
Tiêu Dục thân là Hoàng đế, chỉ đứng ở đó thôi, cũng đã khiến người ta sợ hãi run rẩy.
Đây chính là uy nghiêm của thiên t.ử.
Triệu Kiềm quỳ dưới chân hắn, chỉ cảm nhận được một cỗ sát ý lẫm liệt.
"Hoàng hậu nói thế nào." Đế vương mở miệng hỏi chuyện.
Triệu Kiềm phủ phục trên mặt đất, run rẩy không ngừng.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu nói... nàng nói, thật trùng hợp, lại tìm thấy một lọ t.h.u.ố.c.
"Nàng có thể giao t.h.u.ố.c ra, nhưng mà..."
"Nói!" Giữa hàng chân mày Tiêu Dục phủ đầy sự mất kiên nhẫn.
Đầu Triệu Kiềm vùi càng thấp hơn.
"Hoàng hậu nương nương muốn... muốn ngài, đáp ứng, vũ lộ quân triêm!"
Triệu Kiềm nói xong, cảm thấy cổ lạnh toát.
Đám cung nhân có mặt ở đó cũng đều đầy mặt kinh hãi.
Hoàng hậu nương nương to gan thật! Lại dám uy h.i.ế.p Hoàng thượng! Dùng cách thức này cưỡng cầu sự sủng hạnh của Hoàng thượng!
Nàng coi Hoàng thượng là cái gì?
Đó chính là vua của một nước a! Sao có thể chịu sự h.i.ế.p đáp của một phụ nhân như nàng!