Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 223: Không Thể Để Hoàng Thượng Vào Trong!

Mạnh tướng quân xem xong bức thư, ngoài sự khiếp sợ, trong lòng còn dâng lên nỗi nôn nóng.

Chỉ hận ông đang dẫn binh trấn thủ biên cương, không thể tự ý rời bỏ vị trí.

"Nếu mẫu thân mà biết chuyện này..."

Mạnh phu nhân dịu dàng nắm lấy bàn tay to lớn của ông.

"Giao cho thiếp. Thiếp sẽ an bài."

Nói xong, đáy mắt bà xẹt qua một tia lạnh lẽo:"Chỉ là, phu quân, chàng thực sự cảm thấy Kiều Mặc bị ép buộc đến mức bất đắc dĩ sao?"

Mạnh tướng quân chưa từng nghĩ theo hướng này.

"Nàng nghi ngờ Kiều Mặc cố ý làm vậy?"

Ngay sau đó, ông liên tục lắc đầu:"Không, điều này không thể nào. Ả có lý do gì để làm như vậy?"

Ông nhận Kiều Mặc làm đồ đệ, liền coi ả như con cái ruột thịt trong nhà.

Lấy chân tâm đổi chân tâm, ông không tin Kiều Mặc sẽ vong ân phụ nghĩa.

Mạnh phu nhân nhìn thẳng vào mắt ông.

"Phu quân, thiếp cũng không muốn nghi ngờ ả.

"Nhưng có một số người và một số việc, không thể không phòng bị.

"Chàng thử nghĩ xem, từ chuyện Long Hổ Quân bị tập kích, cho đến việc Kiều Mặc dẫn theo Võ Lâm Minh tới chi viện, rồi mạo danh Cửu Nhan dẫn binh, những chuyện này thoạt nhìn có vẻ thuận lý thành chương, nhưng lại lộ ra một cỗ kỳ quặc."

Nghe vậy, sắc mặt Mạnh tướng quân trở nên nghiêm nghị.

Mạnh phu nhân lại tiếp tục nói.

"Sau khi đại chiến kết thúc, thiếp đã âm thầm điều tra chuyện của Long Hổ Quân. Hiện tại, thiếp chưa thể đưa ra cho chàng một bằng chứng xác thực, nhưng thiếp tin rằng, chỉ cần đã làm, nhất định sẽ lưu lại dấu vết."

Mạnh tướng quân hiểu rõ sự cẩn trọng và trầm ổn của thê t.ử, bà tuyệt đối sẽ không đưa ra những suy đoán vô căn cứ.

"Phu nhân, nàng đã bắt đầu nghi ngờ Kiều Mặc từ rất sớm rồi sao?"

Mạnh phu nhân không hề phủ nhận.

"Đúng vậy. Thiếp sớm đã cảm thấy ả không bình thường. Nay ả lại thay thế thân phận của Mạnh Hành Chu, càng chứng thực thêm sự nghi ngờ của thiếp."

Sắc mặt Mạnh tướng quân tái xanh.

Ngay sau đó, ông nện một quyền mạnh xuống mặt bàn gỗ.

"Nếu thực sự là ả đã lên kế hoạch cho tất cả những chuyện này, ta sẽ đích thân thanh lý môn hộ!"

Mạnh phu nhân vỗ nhẹ lên n.g.ự.c ông, khuyên nhủ.

"Bên phía mẫu thân, thiếp sẽ phái người qua đó trước, dốc hết mọi khả năng để phong tỏa tin tức. Nhưng phòng ngừa vạn nhất, thiếp vẫn phải đích thân trở về một chuyến, nhân tiện xem xét bệnh tình của mẫu thân.

"Nghĩ lại thì Kiều Mặc cũng sắp trở về rồi. Khi chưa tra ra bằng chứng xác thực, chàng cứ coi như không biết gì cả. Một mặt, ả hiện giờ là nữ tướng quân được Hoàng thượng đích thân sắc phong, liên lụy rất rộng. Mặt khác, con người khi đắc ý, càng dễ dàng lộ ra sơ hở.

"Tóm lại, mọi chuyện đợi thiếp trở về rồi hãy bàn bạc tiếp."

Mạnh tướng quân nắm ngược lại tay bà, ánh mắt hiện rõ sự nhu tình của bậc thiết hán.

"Phu nhân, cưới được nàng, vi phu còn mong cầu gì hơn."

Mạnh phu nhân cười mắng yêu:"Chàng đó, chỉ giỏi dẻo miệng."

Ngay sau đó, bà chuyển mắt nhìn về phía bức thư, khẽ thở dài một tiếng.

"Hiện tại thiếp càng lo lắng cho Cửu Nhan hơn.

"Đứa trẻ đó trọng tình trọng nghĩa, lại có tình cảm thanh mai trúc mã với Kiều Mặc.

"Chàng xem những lời viết trong thư này, câu nào câu nấy đều đang biện bạch cho Kiều Mặc, chỉ sợ chúng ta trách tội. Cho nên, trước khi tra rõ mọi chuyện, bên phía Cửu Nhan cũng tạm thời giấu giếm đã."

Mạnh tướng quân gật đầu.

"Nàng nói đúng."

Phu thê Mạnh tướng quân xuất phát từ sự quan tâm, lựa chọn giấu giếm Phượng Cửu Nhan, nhưng lại không biết rằng, Phượng Cửu Nhan cũng đang giấu giếm họ, âm thầm điều tra Kiều Mặc.

Nàng hy vọng là do bản thân mình đa nghi.

Dù sao, đó cũng là tiểu sư muội mà nàng từng hết lòng che chở.

Ngoài chuyện này ra, những lời Tiêu Dục nói ngày hôm đó — về manh mối mới của Thiên Thủy Chi Độc, cũng khiến nàng bận tâm.

...

T.ử Thần Cung.

Trần Cát sải bước nhanh tiến vào chủ điện.

"Hoàng thượng, có tin tức rồi! Vừa rồi có một mũi ám tiễn b.ắ.n tới, trên đầu mũi tên có ghim một tờ giấy."

Tiêu Dục bất động thanh sắc nhận lấy tờ giấy đó.

Ngay sau đó, hắn cất giọng lạnh lẽo, túc mục.

"Đến Trường Tín Cung."

Lần này, hắn nhất định phải lột bỏ lớp mặt nạ giả tạo của nữ nhân đó!

Sau đó hắn lại phân phó Trần Cát:"Ngoài ra, phái người canh chừng Vĩnh Hòa Cung."

"Tuân mệnh!"

Màn đêm buông xuống, trong ngoài Trường Tín Cung tĩnh mịch không một tiếng động.

Phượng Cửu Nhan vận một thân dạ hành y, đẩy cửa điện ra, chỉ thấy một nam nhân mặc cẩm y hoa phục đang ngồi ngay ngắn ở đó.

Nhưng, đợi khi nam nhân đó ngẩng đầu lên, lại chính là ngự tiền thị vệ Trần Cát!

Trần Cát vừa thấy nữ thích khách kia tiến vào, lập tức hạ lệnh.

Ngay sau đó, vô số thị vệ hiện thân.

"Mau bó tay chịu trói đi!" Trần Cát dẫn đầu tấn công.

Phượng Cửu Nhan lách mình né tránh, lộn người thoát ra từ cửa sổ bên hông.

Nhưng vừa ra ngoài liền đụng mặt Tiêu Dục...

Hắn lại thiết lập mai phục ở bên ngoài!

Cũng may phản ứng của nàng đủ nhanh, tung người nhảy vọt lên nóc nhà.

Mái tóc dài của nàng bay trong gió, ánh mắt sắc lẹm:"Ta lại không biết, đương kim Thánh thượng lại là kẻ lấy oán báo ân."

Vạt áo của Tiêu Dục bay phần phật, thần sắc hắn lạnh băng chất vấn.

"Ngươi thực sự là ám vệ của Hoàng hậu sao?"

"Đã từng là."

Giọng Tiêu Dục trầm lạnh, ánh mắt bức bách đầy uy quyền.

"Ngươi làm việc cho Hoàng hậu. Giải độc cho trẫm, cũng là vì Hoàng hậu sao?"

Phượng Cửu Nhan mặt không biến sắc nói dối.

"Phải. Nếu ngài băng hà, Hoàng hậu nương nương sẽ trở thành quả phụ."

Cho dù những việc nàng làm đều hợp tình hợp lý, nhưng Tiêu Dục vẫn có cảm giác bị lừa gạt.

Đám mây nghi ngờ bủa vây lấy hắn, chỉ có lột bỏ lớp mặt nạ của nàng, hắn mới có thể giải thoát.

Thế là, Tiêu Dục tung chiêu tấn công chớp nhoáng...

Hai tuần trà sau.

Vĩnh Hòa Cung.

Liên Sương canh giữ bên ngoài điện, buồn ngủ gà ngủ gật.

Đột nhiên nàng ta nhìn thấy một đạo hắc ảnh lẻn vào nội điện.

Nàng ta lập tức tỉnh táo lại, biết là nương nương đã trở về.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, lại thấy một thân ảnh uy nghiêm đang tiến lại gần.

Nàng ta vừa định hành lễ, liền bị thị vệ không biết từ đâu chui ra bịt miệng, kéo đi.

Liên Sương vô cùng kinh ngạc nhìn Đế vương, thấy hắn mang theo khí thế bá đạo, cường thế đẩy cửa điện ra, bước vào trong.

Trong khoảnh khắc, đồng t.ử của nàng ta đột ngột co rút.

Không được!

Lúc này, tuyệt đối không thể để Hoàng thượng vào trong!

Nhưng, Liên Sương muốn ngăn cản cũng đã muộn.

Chương 223: Không Thể Để Hoàng Thượng Vào Trong! - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia