Nhìn chiếc hương nang và khăn tay đó, sắc mặt Tiêu Trạc biến hóa, ý thức được, mình và Hoàng hậu đã bị tính kế.
Phượng phụ Phượng mẫu ngồi trên ghế nhìn nhau, hoang mang tột độ.
Cung nhân làm đổ tiết lễ tự biết làm sai, luống cuống tay chân thu dọn.
Tiểu thế t.ử của tông thất ở một bên nghịch ngợm hiếu động, chạy lên trước, cầm chiếc khăn tay đó lên, tự cho là mình biết nhiều chữ, dùng giọng nói non nớt đọc lên.
"'Lưỡng ngạn thanh sơn tương tống nghênh, thùy tri ly biệt tình. Quân lệ doanh, thiếp lệ doanh. La đái đồng tâm kết vị thành, giang đầu triều dĩ bình'.
"Phụ vương, bài thơ này thật thê lương a! Chẳng giống người đoàn viên đêm Trung thu chút nào!"
Các phi tần kinh ngạc há hốc mồm, đưa mắt nhìn nhau.
Bài tình thi này, bày tỏ chính là tâm tâm tương ấn nhưng khó thành quyến thuộc, bi ai oán hận.
Tiết lễ là do Hoàng hậu chuẩn bị, tặng cho Phế Thái t.ử.
Vậy chẳng phải nói... Hoàng hậu đối với Phế Thái t.ử niệm niệm bất vong!
Tiêu Dục lạnh lùng nhìn về phía Phượng Cửu Nhan.
Nàng sao có thể có tình ý với Phế Thái t.ử?!
Phượng Cửu Nhan mặt không biểu tình lắng nghe, không ai biết trong lòng nàng đang nghĩ gì.
Phượng phu nhân ngồi không yên trước tiên, vội vàng đứng lên giải thích.
"Hoàng thượng, đây nhất định là hãm hại..."
Rầm!
Thái hoàng thái hậu ngồi trên cao đột nhiên vỗ bàn, đầy vẻ nghiêm khắc nhìn Phượng Cửu Nhan, chất vấn.
"Hoàng hậu, ngươi nói đi! Chuyện này là thế nào!"
Phượng Cửu Nhan đứng dậy.
"Hồi bẩm Thái hoàng thái hậu, thần thiếp cũng không biết, vật này từ đâu mà có."
Sắc mặt Thái hoàng thái hậu tái mét.
"Ngươi không biết?
"Tiết lễ này chính tay ngươi chuẩn bị!"
Phượng phu nhân còn muốn nói giúp nữ nhi vài câu, Phượng phụ ở một bên kéo kéo ống tay áo bà, ra hiệu bà mau ngồi xuống.
Lúc này, Ninh phi giả vờ như giậu đổ bìm leo mở miệng.
"Đúng vậy, Hoàng hậu nương nương, tiết lễ này do ngài một tay an bài. Nay xuất hiện vật phẩm gây tranh cãi như vậy, nếu ngài không giải thích rõ ràng, rất khó thu dọn tàn cuộc a."
Hiền phi thân thể suy nhược nói giúp.
"Thái hoàng thái hậu, chuyện này nhất định có hiểu lầm. Vi nhân của Hoàng hậu nương nương, chúng ta đều biết rõ."
Mộ Dung Thiền bi mẫn mười phần:"Hoàng thượng, thần thiếp cũng cảm thấy, Hoàng hậu nương nương và Tiêu công t.ử là trong sạch. Kính mong triệt để điều tra, trả lại sự trong sạch cho Hoàng hậu."
Trong số tông thân, có người lên tiếng.
"Hoàng thượng, sớm đã nghe nói, gần đây trong cung đồn đại ầm ĩ, nói Hoàng hậu và Phế... và Tiêu công t.ử có tư tình."
"Hoàng thượng, chuyện này không phải chuyện nhỏ! Nếu không tra rõ, hậu cung chẳng phải loạn cào cào sao!"
"Đúng vậy, đặc biệt là người có thân phận như Hoàng hậu, làm ra chuyện tư thông với người khác, thực khó tha thứ!"
"Theo ta thấy, Hoàng thượng vốn không nên cưới nữ nhi Phượng gia làm Hậu. Nàng ta có hôn ước với Phế Thái t.ử, có tình cũ cũng không có gì lạ!"
Các tông thân phẫn nộ khó kìm.
Thái hoàng thái hậu càng cảm thấy khó kham.
"Trong cung, tuyệt đối không dung túng loại chuyện dơ bẩn này! Hoàng hậu, nếu ngươi không thể chứng minh sự trong sạch của mình, thì trực tiếp xử lý theo cung quy!"
Tiêu Trạc nắm c.h.ặ.t t.a.y, gian nan đứng dậy.
"Thái hoàng thái hậu..."
"Ngươi câm miệng!" Thái hoàng thái hậu lập tức nộ xích,"Ở đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện! Ai gia vốn không nên mềm lòng với ngươi!"
Gương mặt tuấn lãng của Tiêu Trạc trắng bệch.
Địa vị hiện tại của hắn, không cao hơn những cung nhân kia.
Mộ Dung Thiền lo lắng khuyên nhủ:"Thái hoàng thái hậu bớt giận, cẩn thận kẻo tổn hại thân thể."
Thái hoàng thái hậu nổi trận lôi đình lớn như vậy, Thái hậu ở một bên không thể xen vào, dứt khoát giữ im lặng.
Nhưng trong thâm tâm, bà tin Hoàng hậu là trong sạch.
Khoan bàn đến việc Hoàng hậu có tình ý với Phế Thái t.ử hay không, bà chỉ cảm thấy, Hoàng hậu không phải là người ngu xuẩn như vậy, để người ta dễ dàng nắm được nhược điểm.
Phượng phụ đứng dậy biểu thái.
"Hoàng thượng, không phải thần có ý bao che, thần dám lấy tính mạng ra đảm bảo, Hoàng hậu đối với Tiêu công t.ử, chưa từng nảy sinh tình cảm không nên có.
"Nếu thực sự có, hôm nay có chư vị ngồi đây làm chứng, Phượng gia chúng ta tuyệt đối không nhận đứa con gái này!"
Phượng phu nhân nghe những lời nặng nề như vậy, trong lòng run lên.
Bà đầy vẻ lo lắng nhìn Phượng Cửu Nhan.
Phượng Cửu Nhan thì đang đợi họ mồm năm miệng mười nói xong.
Những người này hết câu này đến câu khác, nàng có tâm giải thích, cũng không xen vào được.
"Hồi bẩm Thái hoàng thái hậu, tiết lễ quả thực đều do thần thiếp an bài, nhưng người có thể tiếp xúc với tiết lễ, không chỉ có một mình thần thiếp.
"Vật thần thiếp vốn chuẩn bị cho Tiêu công t.ử, không phải là hương nang và khăn tay.
"Nếu ngài không tin, thần thiếp có danh sách tiết lễ làm chứng.
"Nay xuất hiện vật này, thần thiếp nghi ngờ, tiết lễ đã bị người ta động tay động chân."
Thái hoàng thái hậu liếc nhìn danh sách tiết lễ đó.
Tiết lễ vốn dĩ dành cho Phế Thái t.ử, là Trung thu bính và một lọ Đống sang cao.
Ninh phi ngồi đó chất vấn.
"Hoàng hậu nương nương, danh sách tiết lễ không thể trở thành bằng chứng của ngài được. Ngài hoàn toàn có thể minh tu sạn đạo ám độ trần thương, tùy ý thay đổi. Không phải sao?"
Thái hậu khẽ ho một tiếng, muốn nhắc nhở Ninh phi, đừng làm chim thò đầu ra.
Trong mắt Mộ Dung Thiền nhanh ch.óng hiện lên một ý cười.
Ninh phi ra sức như vậy, đúng ý ả.
Ả không thể tự hủy hoại hình tượng khổ tâm kinh doanh của mình, kẻ ác này, chỉ có thể để Ninh phi làm thôi.
Phượng Cửu Nhan không để ý đến bất kỳ ai nữa, hướng về phía Tiêu Dục, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
"Hoàng thượng, tiết lễ thần thiếp chuẩn bị có hai loại, một loại là Trung thu bính mà tất cả mọi người đều có, còn một loại là những vật phẩm khác nhau.
"Vấn đề chắc chắn xuất hiện trong quá trình đóng gói tiết lễ.
"Để phòng ngừa cung nhân ăn cắp đồ, cung nhân khi ra cửa đều phải bị lục soát người, cho nên, mang đồ vào thì dễ, muốn mang ra ngoài thì khó.
"Thần thiếp nghi ngờ, lọ Đống sang cao vốn chuẩn bị cho Tiêu công t.ử, có thể đã bị tráo đổi vào tiết lễ của người khác."
Tiêu Dục nghe hiểu nàng muốn làm gì.
Hắn vung tay lên.
"Tất cả mọi người, mở tiết lễ ra!"