Thái hậu ngày thường từ ái hòa thiện, nếu không phải bị Ninh phi ép đến nóng nảy, tuyệt đối sẽ không động thủ.
Bà chăm chú nhìn Ninh phi, lòng bàn tay tê rần, trong lòng cũng không dễ chịu.
"Ngươi... Tú Uyển! Ai gia bảo ngươi cẩn ngôn thận hành, ngươi nay thật sự là... thật sự là quá khiến ai gia thất vọng rồi!
"Tĩnh quý nhân kia dăm ba câu liền khiến ngươi tựa như mất trí, ngươi cũng không nghĩ xem, ả có lòng tốt như vậy sao?
"Ả là nhìn chuẩn ngươi không giống Vinh phi, sẽ không được Hoàng thượng sủng ái, lại dễ đắn đo, mới nghĩ đến việc nâng đỡ ngươi thượng vị.
"Đợi ả sinh hạ Hoàng t.ử, ngươi giữ lấy cái ghế trống, đến cuối cùng vẫn là phải bị một cước đá xuống! Ngươi hiểu không!"
Bị Thái hậu điểm hóa, Ninh phi thoáng tỉnh táo lại.
Ả ôm lấy nửa khuôn mặt bị đ.á.n.h, cưỡng ép khống chế lại cảm xúc.
"Cô mẫu, người nói đúng, là ta sai rồi."
Rời khỏi Từ Ninh Cung, tâm tư Ninh phi phiền loạn.
Khi Hoàng thượng vẫn còn là Hoàng t.ử, Tiên đế đã dự định đem ả hứa gả cho hắn.
Nhưng lúc đó đang độ lắm chuyện rắc rối, việc ban hôn liền bị trì hoãn.
Đến cuối cùng, lại bị Phượng Vi Tường kẻ đến sau vượt lên trước.
Cục tức này ả đã nhịn từ rất lâu.
Mộ Dung Thiền xác thực có thủ đoạn, có thể nhìn thấu tâm tư ả, dễ như trở bàn tay liền có thể khơi mào lửa giận của ả.
Thế nhưng, cô mẫu nói càng đúng hơn.
Ngôi vị Hoàng hậu, không phải là không tranh không được, muốn tranh thì tranh Hoàng t.ử!
……
Ngoài cung.
Mộ Dung phủ.
Hôm nay Trung Thu, một đại gia đình tụ tập, nhắc tới Mộ Dung Kiệt, khen ngợi không dứt miệng.
"Nhị ca, sớm nghe nói Hoàng thượng muốn phong chất nhi kia của ta làm Hầu rồi, sao đến bây giờ vẫn chưa hạ chỉ?"
Phụ nhân ở một bên nói:"Hảo sự đa ma mà! Ngươi bận tâm cái gì."
Mộ Dung Hòe cười khan:"Đều chỉ là lời đồn, bọn ta không dám phỏng đoán thánh ý."
"Nhị ca, huynh quá khiêm tốn rồi!"
"Đúng vậy nhị thúc, ngài cứ chờ đi, Hoàng thượng thông thường đều sẽ phong thưởng sau tết Trung Thu, nói không chừng tảo triều ngày mai liền có tin tốt rồi!"
Mộ Dung Hòe ngoài mặt phủ nhận, trong lòng lại tràn đầy mong đợi.
Những kẻ được đề cử kia, không một ai sánh bằng nhi t.ử của ông ta, Hoàng thượng sẽ phong ai làm Hầu, có thể nghĩ mà biết.
Sau khi gia yến kết thúc, mấy vị huynh đệ hứng thú đang cao, còn ồn ào đòi cùng nhau thưởng nguyệt.
Một gã thị tòng đi vào nội đường, khom lưng bẩm báo với Mộ Dung Hòe vài câu.
Mộ Dung Hòe mượn cớ là công vụ, cùng gã thị tòng kia vào thư phòng.
"Ngươi nói tỉ mỉ xem, trong cung có khẩu tín gì?"
"Tĩnh quý nhân nói..."
Cái này không nghe không biết, vừa nghe liền sợ hãi toát mồ hôi lạnh.
Hỏng rồi!
Trong cung vậy mà lại xảy ra chuyện lớn như thế!
Mộ Dung Hòe nào đâu biết, là nữ nhi tốt của ông ta hại người không thành, ngược lại liên lụy huynh trưởng của ả.
Ông ta chỉ may mắn, còn tốt là nữ nhi kịp thời truyền khẩu tín báo cho biết.
Nhưng chuyện này quá mức vướng tay, ông ta nhất thời cũng không nắm chắc phải làm thế nào.
Mộ Dung phu nhân tiến vào đưa trà giải rượu, liền thấy phu quân ngồi liệt trên ghế, lục thần vô chủ.
"Lão gia, ngài đây là làm sao vậy?"
Mộ Dung Hòe không nói thật, trà một ngụm cũng chưa uống, liền vội vã ra khỏi cửa.
Đêm nay, rất nhiều người thức trắng đêm không ngủ.
T.ử Thần Cung.
Trần Cát cung kính thỉnh thị.
"Hoàng thượng, đã thẩm vấn ra, những thích khách kia là giang hồ sát thủ của Lương Quốc, do Tam hoàng t.ử Lương Quốc thuê."
Tiêu Dục đứng tựa cửa sổ, quanh thân tản ra sát khí lẫm liệt.
Ánh trăng rơi trên người hắn, thêm vào vài phần lạnh lẽo.
"Đem t.h.i t.h.ể đưa tới Lương Quốc, đồng thời truyền lời của trẫm, Lương hoàng nếu là quản không tốt nhi t.ử của mình, trẫm không ngại tiễn gã sớm ngày vào luân hồi lục đạo, tìm một đôi phụ mẫu có giáo dưỡng tốt."
"Rõ, thuộc hạ đi làm ngay đây!"
Vị Tam hoàng t.ử Lương Quốc kia, không c.h.ế.t không được rồi.
……
Vĩnh Hòa Cung.
Đêm đã khuya.
Phượng Cửu Nhan không hề có chút buồn ngủ nào.
Nàng kế hoạch rời khỏi hoàng cung, trong khoảng thời gian này, phải giả vờ trọng thương không khỏi. Mãi cho đến khi giả t.ử d.ư.ợ.c kia được đưa vào cung.
Nhưng Hoàng đế không biết nghĩ thế nào, lại đem Vĩnh Hòa Cung này của nàng giới nghiêm rồi.
Bên ngoài nhiều thêm không ít thị vệ, ra ra vào vào, mười phần bất tiện.
Càng quỷ dị hơn là, nửa đêm, Tiêu Dục tới.
Hắn không cho người thắp đèn, mò mẫm trong bóng tối ngồi ở bên giường nàng.
Cũng không hỏi nàng đã ngủ hay chưa. Vừa ngồi chính là nửa canh giờ, một câu cũng không nói.
Bên ngoài Vĩnh Hòa Cung.
Lưu Sĩ Lương đi theo Hoàng thượng chạy tới chạy lui, mệt mỏi vô cùng.
Nghĩ đến Hoàng hậu nương nương kia, vì Hoàng thượng ngay cả mạng cũng không cần nữa.
Hậu cung nhiều phi tần như vậy, không còn người nào khác có thể làm được như thế.
……
Hôm sau.
Vì chuyện trạng thư kia, Tiêu Dục ở trên triều đường nổi một trận lôi đình, chúng đại thần sợ tới mức không dám hé răng, hận không thể đem đầu vùi xuống đất.
Mộ Dung Hòe càng là đứng mũi chịu sào, bị răn dạy giống như một đứa cháu.
Tối hôm qua ông ta đích thân dẫn người, ở trong hoàng thành tìm một đêm, cũng không tìm được kẻ viết trạng thư kia.
Bậc đế vương một tiếng "Nghiêm tra", vụ án này coi như đã định xuống.
Trong triều không một ai dám vì Mộ Dung Kiệt cầu tình, nói đỡ.
Mấy kẻ vốn dĩ siểm nịnh Mộ Dung Hòe, sau khi bãi triều nhìn thấy ông ta đều trốn tránh mà đi, chỉ sợ rước lấy liên lụy.
Trên cung đạo, các đại thần xì xào bàn tán.
"Đã rất lâu rồi không nhìn thấy long nhan đại nộ như thế."
"Không chỉ là vụ án của Mộ Dung Kiệt, nghe đồn, tối hôm qua trong cung có thích khách, rất nhiều người đều bị thương."
"Thảo nào dạo này trong ngoài cung môn tra xét nghiêm ngặt như vậy..."
Vạn Thọ Cung.
Thái hoàng thái hậu chịu kinh hãi, một đêm không có giấc ngủ ngon.
Tối hôm qua Hoàng đế có tới thăm, bồi bà nói chuyện một lát, hôm nay lại vẫn chưa tới.
"Hoàng đế đâu?"
Cung nữ báo tin:"Thái hoàng thái hậu, Hoàng thượng hạ triều liền đi Vĩnh Hòa Cung rồi."
Tràng hạt trong tay Thái hoàng thái hậu khựng lại.
"Hoàng hậu thương thế rất nặng sao?"
Nếu không Hoàng đế sao lại để tâm như thế?
"Nghe nói tối hôm qua đã thanh trừ độc tố, vốn dĩ đều không sao rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng, nhưng sáng nay Hoàng hậu nương nương đột nhiên sốt cao không lùi."
Đôi mắt vẩn đục của Thái hoàng thái hậu lộ ra vẻ tinh minh.
"Đã như vậy, ai gia cũng đi xem thử."
Những thủ đoạn dơ bẩn của hậu cung, lúc bà còn trẻ đã từng cái từng cái lĩnh giáo qua rồi, Hoàng hậu có phải là giả vờ hay không, bà nhìn một cái liền biết.