Phượng Cửu Nhan không biết mình ngất đi như thế nào.

Khi tỉnh lại, liền nhìn thấy Tiêu Dục đang ngồi bên mép giường, sắc mặt trầm uất, ánh mắt càng thêm lẫm liệt sắc bén.

"Tỉnh rồi?" Giọng hắn khàn khàn, mang theo một cỗ sát khí.

Nàng phóng tầm mắt ra xa, nhìn thấy Liên Sương đang quỳ trên mặt đất.

Bên ngoài điện, từng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết truyền vào tai nàng.

Tôn ma ma cũng nằm trong số những người bị nghiêm hình tra khảo.

Bà vừa chịu đòn, vừa lớn tiếng kêu oan.

"Hoàng thượng, nô tỳ đối với nương nương trung tâm cẩn cẩn a! Hoàng thượng —— nô tỳ tuyệt đối không có lý do gì để mưu hại hoàng tự..."

Phượng Cửu Nhan muốn ngồi dậy, lại nghe Tiêu Dục trầm giọng nói.

"Nằm xuống!"

Nàng không hiểu.

Nhưng có thể cảm nhận rõ ràng, cơ thể rất yếu ớt.

Giống như bị rút cạn m.á.u...

Giọng Tiêu Dục tựa như sỏi đá, pha lẫn cái lạnh lẽo của ngày đông.

"Nếu nàng thực sự mang thai, hôm nay cái mạng này cũng khó giữ."

Hàng chân mày Phượng Cửu Nhan khẽ nhíu lại.

Nghiêm trọng đến vậy sao?

Liên Sương ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe, lặng lẽ nhìn nàng.

"Hoàng thượng, ta đây là..." Phượng Cửu Nhan muốn hỏi cho rõ ràng.

"Trúng độc." Tiêu Dục trả lời dứt khoát, dường như không muốn nói thêm với nàng nửa lời.

Phượng Cửu Nhan vô cùng kinh ngạc.

Nàng rất cẩn trọng, làm sao có thể trúng độc?

Tiêu Dục nhìn thấu nàng đang nghĩ gì,"Huyết Bồn T.ử của Tây Vực, không màu không mùi, pha vào trong rượu, phòng bất thắng phòng."

Phượng Cửu Nhan bình tĩnh hỏi.

"Là nhắm vào hoàng tự trong bụng thần thiếp sao."

Tiêu Dục không trả lời nàng.

Lúc này, Trần Cát ở bên ngoài bẩm báo.

"Hoàng thượng, thuộc hạ đã lục soát khắp Vĩnh Hòa Cung, không hề phát hiện ra Huyết Bồn Tử."

"Bên phía Từ Ninh Cung thì sao." Giọng Tiêu Dục lạnh lẽo, tựa như tảng băng rơi xuống.

"Từ Ninh Cung tạm thời chưa có tin tức."

Sắc môi Phượng Cửu Nhan hơi nhợt nhạt,"Hoàng thượng, mò kim đáy bể như vậy, chỉ e không tra ra được..."

Những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết bên ngoài điện, nàng nghe thật sự rất phiền lòng.

Tiêu Dục ngắt lời nàng, trên gương mặt tuấn tú phủ một tầng mất kiên nhẫn.

"Hoàng hậu, xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim, nàng đã phá hỏng đêm xuân của trẫm, bây giờ trẫm đích thân triệt để điều tra chuyện này, nàng bớt chỉ tay năm ngón đi, càng đừng hòng cầu tình cho đám cung nhân kia."

Xem ra là không thể thành sự với Tĩnh quý nhân, nên muốn trút giận.

Phượng Cửu Nhan không nói thêm lời nào, nhìn lên đỉnh màn màu trắng, nhắm mắt lại.

...

Phương Phi Điện.

Mộ Dung Thiền xõa tung mái tóc đen, mặc bộ tẩm y mỏng manh, vẻ mặt vô cảm ngồi trên giường.

Thu Hồng vô cùng lo lắng.

"Quý nhân, Hoàng thượng đã đi rất lâu rồi, đêm đã khuya, người hãy nghỉ ngơi trước đi, dưỡng sức cho khỏe, mới có thể đấu với Hoàng hậu nương nương a!"

Đêm nay, quý nhân vốn dĩ sắp được thị tẩm rồi, Hoàng hậu lại đột nhiên xảy ra chuyện.

Không cần đoán cũng biết, đây là khổ nhục kế do Hoàng hậu nương nương bày ra!

Hoàng thượng vậy mà lại tin, bỏ mặc quý nhân.

Tội nghiệp quý nhân phải vò võ phòng không.

Mộ Dung Thiền đặt hai tay lên đầu gối, nắm c.h.ặ.t lại.

Trong mắt nàng ta ẩn chứa sự lạnh lẽo.

"Thay y phục. Đến Vĩnh Hòa Cung."

"Quý nhân, người..."

"Thay y phục!" Giọng Mộ Dung Thiền nặng thêm.

Lúc này.

Từ Ninh Cung.

Đêm đã khuya, Thái hậu vẫn ngồi trong nội điện lễ Phật.

Chỉ vì đêm nay định sẵn là một đêm không ngủ.

Quế ma ma hầu hạ bên cạnh, nghe tiếng lục soát lật tung đồ đạc bên ngoài, sợ hãi đến mức tim đập chân run.

"Thái hậu, Hoàng thượng tra xét thật tàn nhẫn, yến tiệc đêm nay, cung nhân đều đã dùng kim bạc thử độc, làm sao có thể có vấn đề gì được?"

Hoàng đế ngay cả mẫu hậu như bà cũng nghi ngờ, Thái hậu nói không đau lòng là giả, nhưng hiện giờ bà càng lo lắng hơn, liệu chất độc này có thực sự xuất phát từ Từ Ninh Cung hay không.

Quế ma ma không ngừng lo âu.

"Thái hậu, người không biết đâu, nghe nói Huyết Bồn T.ử kia là loại t.h.u.ố.c hổ lang, người bình thường chạm vào cũng mất nửa cái mạng, phụ nữ có t.h.a.i ăn phải, tất nhiên sẽ sẩy thai. Long t.h.a.i của Hoàng hậu nương nương, chỉ e..."

Động tác lần tràng hạt trong tay Thái hậu chợt dừng lại.

"Bên phía Vĩnh Hòa Cung nói thế nào."

Quế ma ma thở dài một tiếng.

"Thái hậu, người không biết đâu, bên đó đã loạn cào cào lên rồi. Tất cả cung nhân đều bị dụng hình, không ai biết Hoàng hậu nương nương hiện giờ ra sao. Chỉ biết Hoàng thượng đích thân túc trực trong nội điện."

Thái hậu lại hỏi,"Hiếu Nhàn Cung thì sao."

Quế ma ma sững sờ trong giây lát.

Hiếu Nhàn Cung, đó là nơi ở của Ninh phi.

"Thái hậu, lẽ nào người nghi ngờ..."

"Đi hỏi thử xem." Giọng Thái hậu bình thản, nhưng ẩn ẩn đè nén điều gì đó.

Đứa trẻ Tú Uyển kia, thường xuyên không giữ được bình tĩnh.

Nói không chừng, chuyện Hoàng hậu trúng độc, thực sự có liên quan đến nàng ta.

Hiếu Nhàn Cung.

Ninh phi say rượu, vừa về đã ngủ thiếp đi.

Khi Quế ma ma đến hỏi chuyện, nàng ta bị đ.á.n.h thức một cách thô bạo, ánh mắt mơ màng.

"Ninh phi nương nương, xảy ra chuyện rồi, người mau tỉnh lại đi!" Quế ma ma nóng ruột như lửa đốt.

Nghe tin Hoàng hậu bị hại, Ninh phi lập tức trừng lớn hai mắt.

"Kẻ nào ra tay? Thai nhi của Hoàng hậu có giữ được không?"

Nhìn phản ứng này của nàng ta, Quế ma ma thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần không liên quan đến Ninh phi là tốt rồi, nếu không ngay cả Thái hậu cũng bị liên lụy.

Chỉ là không biết, kẻ to gan lớn mật nào dám mưu hại hoàng tự.

Một bên khác.

Vĩnh Hòa Cung.

Mộ Dung Thiền vừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hoa dung thất sắc.

Chương 302: Nằm Xuống! - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia