Màn đêm buông xuống.
Phượng Cửu Nhan thay dạ hành y, thuận lợi xuất cung.
Lãnh cung không giống Vĩnh Hòa Cung, thị vệ ít, lại vô cùng lỏng lẻo, căn bản không ai phát hiện Hoàng hậu rời đi.
Ngoài cung.
Ngô Bạch nhìn thấy tín hiệu tiễn của thiếu tướng quân, lập tức chạy đến một ngôi miếu hoang.
"Thiếu tướng quân!" Hắn ôm quyền hành lễ.
Phượng Cửu Nhan che kín nửa khuôn mặt, để lộ đôi mắt sắc bén.
"Tra xét thế nào rồi."
"Thuộc hạ vẫn luôn bám theo Kiều Mặc, mãi đến hai ngày trước mới tìm được manh mối.
"Trước cổng phủ của ả ta có một gã bán rau, vô cùng khả nghi.
"Thuộc hạ dự định quan sát thêm một thời gian nữa rồi mới ra tay."
Phượng Cửu Nhan khẽ gật đầu.
"Cẩn thận một chút là không sai."
Ngô Bạch ngược lại càng lo lắng cho hoàn cảnh của nàng hơn.
"Thiếu tướng quân, mấy ngày trước nghe nói ngài mang thai, lại bị đày vào lãnh cung, ngài không sao chứ?"
Phượng Cửu Nhan trấn định bình tĩnh.
"Không sao.
"Ta hôm nay xuất cung, có ba việc cần giao phó.
"Thứ nhất, tìm ra đồng bọn của Kiều Mặc.
"Thứ hai, Bắc Đại Doanh này liệu có nhân tài nào có thể đào tạo được không.
"Thứ ba, gần đây có chuyện gì nan giải, có thể kiếm được một tấm miễn t.ử kim bài."
Ngô Bạch vốn luôn nghe lời, bảo hắn làm gì, tuyệt đối không hàm hồ.
"Vâng, thuộc hạ nhất định sẽ nhanh ch.óng hoàn thành!"
Phượng Cửu Nhan dặn dò hắn:"Cẩn thận là trên hết."
"Vâng!"
Trước khi đi, Ngô Bạch lại nhớ ra một chuyện.
"Thiếu tướng quân, Quân Khí Giám dựa theo bản vẽ do Kiều Mặc cung cấp, đã chế tạo ra một lô Trúc hỏa thương kiểu mới, hiện giờ danh tiếng của ả ta ngày càng vang dội, đắc ý vô cùng, cứ tiếp tục như vậy, chỉ e sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát của ngài."
Phượng Cửu Nhan không cho là đúng.
"Không sao."
...
Những ngày tháng ở lãnh cung tuy tẻ nhạt, nhưng lại thanh nhàn.
Phượng Cửu Nhan ở được vài ngày, thật sự không muốn quay lại Vĩnh Hòa Cung nữa.
Hôm nay, Gia tần và Khương tần hai người đến thăm nàng.
Khương tần ngày thường khá trầm ổn, lần này lại khóc t.h.ả.m thiết hơn cả Gia tần.
"Nương nương, tần thiếp mới biết, người đã xin ân điển của Hoàng thượng, đặc triệu phụ thân của tần thiếp đến Hoàng thành gặp mặt một lần.
"Đại ân như vậy... tần thiếp, tần thiếp thực sự không biết lấy gì báo đáp!
"Bọn họ nói không sai, tần thiếp trước đây chính là cỏ đầu tường, thấy ai đắc thế, liền đi theo kẻ đó, nhưng từ bây giờ trở đi, cho dù Hoàng hậu nương nương người có ở lãnh cung cả đời, tần thiếp cũng duy người như thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó! Tần thiếp tuyệt đối không phản bội người!"
Gia tần nhổ nước bọt về phía nàng ta:"Phi phi phi! Ngươi đang trù ẻo ai đấy! Hoàng hậu nương nương nhất định có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!"
Lúc hoạn nạn thường mới thấy rõ lòng người.
Phượng Cửu Nhan biết bọn họ chân thành hơn các phi tần khác.
Nhưng, sự phản bội của Kiều Mặc, khiến nàng không thể mở rộng cửa lòng, tiếp nhận bọn họ.
Huống hồ, những việc nàng sắp làm, định sẵn sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi hoàng cung.
Không cần thiết phải lưu lại một đoạn tình bạn không có kết quả, chỉ chuốc thêm nỗi buồn ly biệt.
"Bản cung hiện giờ không cho các ngươi được thứ gì, không cần đến nữa." Nàng tỏ vẻ lạnh lùng vô tình, trực tiếp bảo Liên Sương tiễn khách.
Nàng thì quay về nội điện, đóng cửa lại.
Gia tần và Khương tần đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thanh nói.
"Hoàng hậu nương nương, chúng ta không cầu mong gì cả!"
Trong cung này, có được một người đối xử chân thành với mình, quá đỗi khó khăn.
Hoàng hậu nương nương ngoài lạnh trong nóng, bọn họ nguyện ý đi theo.
Hai người vừa rời khỏi lãnh cung, đã bị Ninh phi chặn đường.
Ninh phi ngạo mạn nhắc nhở.
"Phế hậu là chuyện ván đã đóng thuyền, Hoàng hậu không còn cơ hội lật mình nữa đâu. Hai người các ngươi, vẫn nên sớm đi tìm chỗ dựa khác đi, nếu không 'nhất triều thiên t.ử nhất triều thần', những ngày tháng sau này của các ngươi sẽ không dễ sống đâu."
Gia tần hùng hổ muốn phản bác, bị Khương tần lý trí hơn kéo lại.
Ninh phi hừ cười một tiếng.
"Gia tần, luận về cách làm người, ngươi phải học hỏi Khương tần cho cẩn thận. Hiện giờ Hoàng hậu ốc còn không mang nổi mình ốc, không bảo vệ được ngươi đâu."
Nàng ta nói xong liền vênh váo tự đắc rời đi, cứ như thể đã thay thế Hoàng hậu trở thành chủ nhân của trung cung.
Gia tần phẫn uất không thôi.
"Ninh phi cũng quá kiêu ngạo rồi!"
"Ai bảo nàng ta là một trong tam phi, cô mẫu lại là Thái hậu chứ. Ngươi cũng vậy, kích động như thế làm gì, đắc tội nàng ta, ngươi có được lợi lộc gì không?"
"Là nàng ta sỉ nhục Hoàng hậu nương nương trước!"
Khương tần bất đắc dĩ thở dài.
"Nhưng nàng ta nói cũng không sai, hoàn cảnh hiện tại của Hoàng hậu nương nương, quả thực không được khả quan cho lắm."
Chuyện phế hậu này ập đến quá bất ngờ, có người nói, Hoàng hậu mắc bệnh nan y, cũng có người nói, là Hoàng thượng có ý để Mộ Dung Thiền thay thế.
Không tìm ra nguyên nhân gốc rễ, bọn họ liền không giúp được Hoàng hậu nương nương.
...
Kiều Mặc dã tâm bừng bừng.
Sư tỷ thất thế, bên phía ả lại đón nhận một thời khắc quan trọng.
Vài ngày sau, Quân Khí Giám tiến hành thử nghiệm binh khí.
Dưới con mắt theo dõi của bao người, lô Trúc hỏa thương kia đã được đưa vào sử dụng lần đầu tiên.
Đoàng!
Cùng với tiếng nổ lớn này, viên đạn đặc chế bị b.ắ.n ra xa mấy chục trượng!
Thử liên tiếp vài lần, thân s.ú.n.g đều rất ổn định, không có nguy cơ nổ nòng. Hơn nữa tầm b.ắ.n cũng xa hơn, chuẩn xác hơn, dễ kiểm soát hơn so với Trúc hỏa thương kiểu cũ.
Các quan viên được mở rộng tầm mắt, thi nhau vỗ tay khen ngợi.
"Uy lực thật mạnh! Trúc hỏa thương này nếu có thể dùng trên sa trường, tướng sĩ Nam Tề nhất định sẽ sở hướng phi mỹ!"
"Không hổ là Mạnh thiếu tướng quân!"
Kiều Mặc với tư cách là Tư trưởng, giới thiệu loại Trúc hỏa thương kiểu mới này với mọi người.
Giờ phút này ả là tâm điểm của tất cả mọi người.
Tiêu Dục ngồi trên cao, trên gương mặt vốn luôn uy nghiêm, lộ ra một tia tán thưởng.
"Rất tốt! Mạnh Kiều Mặc, ngươi lại lập thêm một công lớn cho Nam Tề."
Kiều Mặc khiêm tốn nói.
"Đây là bổn phận của vi thần!"
Ả vừa dứt lời, những binh sĩ diễn luyện binh khí kia lần lượt phát ra tiếng kêu đau đớn.