Tóc Phượng Cửu Nhan vẫn chưa khô hẳn, tùy ý b.úi lên.
Gió lạnh thổi thẳng vào mặt, vạt váy nàng khẽ bay.
Tôn ma ma bám sát theo nàng, khổ tâm khuyên nhủ.
"Nương nương, ngài tốt xấu gì cũng phải tranh luận vài câu với Hoàng thượng chứ?
"Lẽ nào cứ để Hoàng thượng hiểu lầm ngài như vậy sao?"
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan xa cách nhìn về phương xa.
"Không sao cả."
Vốn dĩ đã là người không liên quan đến nàng.
Trong thiên điện.
Thái y đang bắt mạch cho Tĩnh phi.
Đế vương thì chắp tay đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
Tĩnh phi nhìn bóng lưng nam nhân, ánh mắt phức tạp.
Sau khi Hoàng hậu nương nương rời đi, Hoàng thượng vẫn luôn đứng đó, không biết đang nhìn cái gì.
Thái y chẩn trị xong, bẩm báo với Hoàng thượng.
"Hoàng thượng, nương nương nhiễm phong hàn, dẫn đến cơ thể suy nhược, thần kê chút t.h.u.ố.c khu hàn là được, nhưng tuyệt đối không được để nhiễm lạnh nữa, nếu không bệnh tình sẽ trở nặng."
"Ừm." Tiêu Dục xoay người, nhìn Tĩnh phi.
Cùng là rơi xuống nước, nàng yếu ớt thành bộ dạng này, Hoàng hậu lại giống như người không có việc gì.
Rốt cuộc vẫn là người tập võ.
Nghĩ đến Hoàng hậu không có gì đáng ngại.
Sau khi thái y cáo lui, Tĩnh phi gượng gạo ngồi dậy.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương..."
Nàng vốn định nói ra sự thật, nhưng lại e ngại Thu Hồng.
Hai người lời lẽ không nhất quán, Thu Hồng sẽ bị nghi ngờ là nói dối.
Bởi vậy, nàng chuyển hướng câu chuyện.
"Bờ ao trơn trượt, cho dù thực sự là Hoàng hậu nương nương đẩy thần thiếp, nghĩ đến ngài ấy cũng không phải cố ý."
Tiêu Dục tránh không bàn đến chuyện này.
Ánh mắt hắn đen kịt sắc bén,"Nàng chỉ cần an tâm nghỉ ngơi."
Tĩnh phi mím môi.
"Vâng."
Đợi Hoàng thượng rời đi, Thu Hồng khó hiểu.
"Nương nương, ngài tại sao lại nói đỡ cho Hoàng hậu nương nương a? Thực ra có Trường Công chúa bọn họ làm chứng, ngài chỉ cần thuận nước đẩy thuyền..."
Tĩnh phi ngước mắt nhìn ả, ánh mắt không còn dịu dàng như ngày thường, lờ mờ hiện lên một tia sắc bén.
"Ngươi cảm thấy, Hoàng thượng rất dễ lừa gạt?
"Hắn nếu thực sự tin lời Trường Công chúa, đã sớm giáng phạt Hoàng hậu rồi.
"Trong tình huống như vậy, bản cung nếu c.ắ.n c.h.ế.t Hoàng hậu, Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào?"
Thu Hồng bừng tỉnh đại ngộ.
Hoàng thượng sẽ cho rằng, nương nương và Trường Công chúa là cùng một giuộc, cùng nhau thiết kế hãm hại Hoàng hậu.
Chớp mắt, Thu Hồng lại đầy mặt hoang mang.
"Nhưng vừa nãy, Hoàng thượng rõ ràng cũng nghi ngờ Hoàng hậu nương nương, hắn còn quan tâm ngài như vậy. Nô tỳ tưởng rằng, Hoàng thượng sẽ làm chủ cho ngài."
Tĩnh phi cười đầy thâm ý.
"Ai biết được chứ."
Ván cờ lần này, rõ ràng là do Trường Công chúa bày ra, muốn một mũi tên trúng hai đích, đối phó nàng và Hoàng hậu.
Hẳn là vì Ninh phi đi.
Ý cười của Tĩnh phi không chạm đến đáy mắt, ẩn chứa sự căm hận.
...
Sau khi màn đêm buông xuống.
Trong Vĩnh Hòa Cung yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Nội điện.
Phượng Cửu Nhan nằm trên giường, trằn trọc khó ngủ.
Chỉ vì nàng đau đầu dữ dội.
Chắc hẳn là ban ngày xuống nước cứu người, lại trúng gió lạnh gây ra.
Nàng vốn có bệnh đau đầu, gần một năm nay rất ít khi tái phát.
Lúc này cơn đau đầu do nhiễm lạnh gây ra, chẳng khác gì bệnh cũ tái phát.
Đầu giống như sắp nổ tung.
Trong điện không thắp đèn.
Phượng Cửu Nhan vội vàng tìm t.h.u.ố.c uống, trực tiếp mò mẫm trong bóng tối xuống giường.
Theo viên t.h.u.ố.c trôi xuống cổ họng, cho dù cơn đau đầu vẫn còn, trong lòng ngược lại thoải mái hơn.
Nàng thuận thế ngồi bên bàn, xoa xoa hai bên thái dương, cứ như vậy, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Đến ngày hôm sau, nàng lại phát hiện mình đang nằm yên ổn trên giường...
Từ Ninh Cung.
Thái hoàng thái hậu nổi trận lôi đình.
"Bọn họ lại dám hãm hại ngươi như vậy?!"
Tĩnh phi ngồi ngay ngắn trên ghế, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, mang vẻ ốm yếu, âm thầm lên án gian kế của Trường Công chúa và Ninh phi.
Nàng vô cùng hiểu chuyện nói.
"Cũng là thần thiếp không đúng, không nên thường xuyên đến Ngự thư phòng quấy rầy Hoàng thượng, chuốc lấy sự đố kỵ của Ninh phi."
Thái hoàng thái hậu an ủi nàng.
"Đây đâu phải lỗi của ngươi. Là bản thân bọn họ không có bản lĩnh tranh sủng.
"Nhưng mà, Hoàng hậu sao lại tốt bụng cứu ngươi như vậy?"
Tĩnh phi lắc đầu.
"Có lẽ là Hoàng hậu tâm thiện..."
"Tóm lại, ngươi phải cẩn thận đề phòng. Phi tần trong cung này, không một ai có thể tin tưởng. Nhân lúc Hoàng thượng hiện tại sủng ái ngươi hết mực, hãy sớm ngày m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự."
Tĩnh phi ôn thuận gật đầu:"Vâng, Thái hoàng thái hậu."
Nàng theo bản năng đặt tay lên bụng dưới.
Nơi này, thực sự có thể m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ sao...
Biên cương liên tiếp báo tiệp.
Quân địch ở ba cõi Đông, Tây, Nam phát hiện bố phòng đồ là giả, t.h.ả.m bại sau đó thu quân.
Hiện tại chỉ còn lại Triệu Quốc ở phía Bắc.
Tiêu Dục có thời gian rảnh rỗi, không cần cả ngày xem chiến báo biên cương.
Buổi tối.
Hắn đến Hinh Huệ Cung.
Trong lúc đó chiến báo Bắc Cảnh truyền đến, hắn liền xem ở Hinh Huệ Cung.
Đợi đến khi hắn ngước mắt lên lần nữa, trong điện chỉ còn lại một mình Tĩnh phi, cung nhân hầu hạ đều đã lui xuống.
Hơn nữa, Tĩnh phi đã thay tẩm y, đôi mắt như nước mùa xuân, nóng bỏng nhìn chăm chú vào hắn.
Lúc hắn nhìn sang, nàng lại e ấp thẹn thùng rũ mắt.
Tiêu Dục chợt nhận ra, như vậy, mới coi là lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Hắn biết rõ còn cố hỏi.
"Nhìn trẫm làm gì."
Tĩnh phi đặt hai tay trước người, vô cùng cung kính hành lễ.
"Trong cung tịch mịch, thần thiếp muốn cầu Hoàng thượng, ban cho thần thiếp... một đứa con."
Nàng không thể cứ chờ đợi mãi được, phải chủ động xuất kích mới xong.
Tuy nhiên, nàng vừa dứt lời, liền cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.