Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 395: Nàng Muốn Thanh Lý Môn Hộ

Chát!

Lệnh bài nứt toác. Chỉ lực của Phượng Cửu Nhan, có thể thấy được sự thâm hậu.

"Đừng! Thiếu tướng quân..." Đám người Phi Ưng Quân ai nấy đều c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

Kiều Mặc nhìn những mảnh vỡ lệnh bài kia, đau lòng khôn xiết.

Sư tỷ lại cứ thế chắp tay dâng Phi Ưng Quân cho người khác!

Thà để bọn chúng c.h.ế.t có ý nghĩa, cứu ả ra ngoài còn hơn!

Hàng mày Tiêu Dục lạnh lẽo.

Chiêu này của Mạnh Hành Chu, có thể xưng là xoay chuyển càn khôn.

Hắn rất hiểu tâm tư đế vương, cũng hiểu được sự lấy xả.

"Trần Cát, rút quân."

"Rõ!"

Sau khi quan binh rút đi, số người đã giảm hơn phân nửa.

Phi Ưng Quân an toàn rồi.

Bọn họ sẽ không c.h.ế.t.

Nhưng trong lòng bọn họ đều không dễ chịu.

Từ nay về sau, bọn họ không còn là người của Mạnh thiếu tướng quân nữa.

Tội c.h.ế.t có thể miễn nhưng tội sống khó tha.

Đêm nay bọn họ cướp ngục là sự thật, vẫn phải chịu trừng phạt.

Tiêu Dục nghiêm giọng nói.

"Tất cả áp giải vào đại lao, một tháng sau mới được thả ra."

"Rõ!"

Lần này, Phi Ưng Quân không hề phản kháng.

...

Mưa dần tạnh, dường như mọi thứ sắp trở nên quang đãng.

Nhưng sương mù trong lòng mọi người vẫn chưa tan đi.

Trường Công chúa không thể tin nổi mà lắc đầu.

Bà lại bị Mạnh Kiều Mặc lừa gạt lâu như vậy!

"Hoàng thượng, đừng buông tha cho Mạnh Kiều Mặc!" Trong mắt Trường Công chúa tràn ngập một cỗ hận ý.

Bà là Trường Công chúa cành vàng lá ngọc, không ai có thể lừa gạt bà xong mà vẫn có thể toàn thân trở lui!

Bà đã phẫn nộ như vậy, huống hồ là Tiêu Dục.

Hắn bị Mạnh Kiều Mặc lừa gạt còn lâu hơn.

Ả bức hại Phượng Vi Tường, hại c.h.ế.t Long Hổ Quân, hắn vẫn giữ lại tính mạng của ả, hoàn toàn là nể tình những quân công mà ả lập được trong quá khứ.

Nhưng nay, những quân công đó đều là giả, là ả mạo nhận!

Vậy hắn còn lý do gì để giữ ả lại!

Đáng c.h.ế.t!

Kiều Mặc phẫn nộ nhìn Phượng Cửu Nhan.

"Tại sao cứ phải bức bách đến cùng! Ngươi tưởng rằng, ta c.h.ế.t rồi, ngươi có thể làm lại Mạnh thiếu tướng quân sao! Ngươi cứ nhất quyết phải tranh giành với ta sao!

"Ngươi đã có nhiều thứ như vậy rồi, tại sao không thể nhường ta một chút!"

Kiều Mặc không cho rằng mình có lỗi.

Là sư tỷ ra tay với ả trước!

Ả chẳng qua chỉ đang phản kích!

Phượng Cửu Nhan không giải thích gì với Kiều Mặc, đi thẳng đến nói với Tiêu Dục.

"Hoàng thượng, ta đã quyết tâm thoái ẩn, không cầu được chính danh."

Nàng không vọng tưởng có thể khôi phục thân phận Mạnh thiếu tướng quân.

Một mặt, cho dù Mạnh Kiều Mặc mạo danh Mạnh thiếu tướng quân, nhưng trong mắt người khác, Hoàng đế nhẹ dạ tin lời Mạnh Kiều Mặc, cũng nực cười không kém.

Mặt khác, nàng cũng rõ ràng không thể quay lại được nữa.

Nàng kiên định nói.

"Nhưng Mạnh Kiều Mặc, bắt buộc phải c.h.ế.t."

Ánh mắt Tiêu Dục lạnh lẽo nghiêm nghị.

"Ả quả thực đáng c.h.ế.t."

Cổ họng Kiều Mặc khô khốc, theo bản năng lắc đầu.

"Không... Hoàng thượng, ta cũng từng lập công mà... Hoàng thượng!"

Tiêu Dục triệt để phớt lờ ả.

Phượng Cửu Nhan ôm quyền hành lễ:"Hoàng thượng, ta có một thỉnh cầu quá đáng, trước khi ngài xử trí ả, xin cho phép ta thanh lý môn hộ."

Thanh lý môn hộ, là quy củ giang hồ.

Bọn họ là đồng môn, Mạnh Hành Chu lại là đại sư huynh, hắn đứng ra làm chuyện này, là lẽ đương nhiên.

Tiêu Dục vung cánh tay dài, ống tay áo rộng vạch ra một đường vòng cung sắc bén.

"Chuẩn!"

Phượng Cửu Nhan lấy ra một bức thư, mở ra, đưa cho Kiều Mặc xem.

Trên khoảng đất trống này chỉ có hai người bọn họ.

Nàng chỉ cần không nói lớn, những lời thốt ra chỉ có Kiều Mặc mới nghe thấy.

"Nhìn cho rõ, đây là thư sư phụ viết.

"Sư phụ bảo ta thay người thi hành quyền thanh lý môn hộ.

"Kiều Mặc, từ nay ngươi không còn là đệ t.ử của Mạnh Cừ nữa.

"Một thân võ công này của ngươi, là do sư phụ truyền dạy.

"Bây giờ, sư phụ muốn thu hồi."

Kiều Mặc nhìn rõ nét chữ trên giấy, vẫn không dám tin.

Sư phụ sao có thể nhẫn tâm với ả như vậy!

Ả hoảng loạn lắc đầu, không ngừng lùi lại.

"Không... Đây không phải sự thật, thư, thư là do ngươi làm giả! Sư phụ sẽ không làm như vậy... Người thương ta như thế, người sẽ không làm vậy đâu!"

Trong miệng ả ngậm bọt m.á.u, trong mắt hiện lên tia sợ hãi.

Bây giờ không ai giúp ả nữa rồi...

Phượng Cửu Nhan lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c.

Đây vẫn là viên t.h.u.ố.c năm xưa Phượng phụ vì muốn phế bỏ một thân công lực của nàng, đã bảo mẫu thân tiến cung giao cho nàng.

Nghe nói vô cùng trân quý.

Nàng dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Kiều Mặc.

Dù sao cũng là tỷ muội đồng môn một hồi, đây coi như là chút nhân từ cuối cùng của nàng.

"Là tự ngươi uống viên t.h.u.ố.c này, hay để ta đích thân động thủ."

Muốn phế bỏ võ công của một người, phương thức đều cực kỳ tàn nhẫn.

Ví dụ như, xuyên xương tỳ bà, chấn đứt kinh mạch, cắt đứt gân tay gân chân...

Dùng t.h.u.ố.c là thủ đoạn ôn hòa nhất.

Nhưng, Kiều Mặc không cam tâm.

Ả hất tay Phượng Cửu Nhan ra, ném mạnh viên t.h.u.ố.c đi.

Giờ phút này, ả tựa như tẩu hỏa nhập ma.

"Ta không uống!

"Ngươi đừng hòng phế ta!

"Võ công của ta là do tự ta luyện thành, các ngươi không ai có tư cách phế ta!"

Ả ngoan cố chống cự, tưởng rằng có thể trốn thoát, liều mạng chạy về phía cổng lớn.

Phượng Cửu Nhan nhặt một thanh trường kiếm lên, lưỡi kiếm lóe lên hàn ý sắc bén, từng bước đi về phía Kiều Mặc, tựa như Tu La đoạt mạng...

Chương 395: Nàng Muốn Thanh Lý Môn Hộ - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia