Tiêu Dục cười lạnh.
"Thật là một câu vì công vì tư.
"Hoàng hậu đã nói đến nước này, là chắc chắn trẫm sẽ vì sự an bình của xã tắc, mà cho phép nàng đi tra sao?"
Phượng Cửu Nhan cung kính đáp:"Thần thiếp tin tưởng, Hoàng thượng là minh quân, lo cho nước lo cho dân lo cho thiên hạ. Tuyệt đối sẽ không buông tha cho bất kỳ mầm mống tai họa nào gây tổn hại đến Nam Tề."
Giọng điệu Tiêu Dục lạnh lùng trầm thấp.
"Không cần phải vuốt m.ô.n.g ngựa.
"Nếu chuyện này hệ trọng như vậy, trẫm cần gì phải giao cho nàng đi tra? Lẽ nào dưới trướng trẫm không có người để dùng sao!"
Phượng Cửu Nhan không phủ nhận.
"Vâng, năng lực của thần thiếp có hạn. Nhưng thần thiếp là người trong cuộc, không ai khao khát muốn tra ra sự thật hơn thần thiếp. Hơn nữa, không ai cẩn trọng dè dặt hơn thần thiếp, để ngăn chặn chuyện này làm ầm ĩ lên, khiến cho tất cả mọi người đều biết hoàng gia đang truy bắt sơn phỉ.
"Hoàng thượng có thể để người khác đi tra, nhưng tốt nhất là hy vọng những người đó ai nấy đều kín miệng như bưng."
Tiêu Dục nhíu mày. Hắn quả thực không muốn chuyện này bị quá nhiều người biết.
"Được. Hoàng hậu, trẫm cho nàng một tháng, sau một tháng, nếu nàng không bắt được sơn phỉ, không tra ra kẻ đứng sau, thì chuyện này về sau không được nhắc lại nữa.
"So với những lời đồn đại vô trung sinh hữu kia, trẫm càng chán ghét việc nàng vô sự sinh phi hơn!"
Nói xong hắn liền rời đi.
Phượng Cửu Nhan hướng về phía bóng lưng của hắn hành lễ một lần nữa.
"Thần thiếp tuân mệnh."
Sau khi Hoàng đế rời đi, Liên Sương như trút được gánh nặng.
"Nương nương, Hoàng thượng cuối cùng cũng đồng ý rồi. Nhưng mà, chỉ cho ngài một tháng, có kịp không?"
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng.
"Một tháng, đủ rồi. Đêm nay ta xuất cung một chuyến."
"Hả? Nương nương ngài muốn xuất cung?!" Liên Sương vô cùng thấp thỏm.
...
Sau khi rời khỏi Vĩnh Hòa Cung, Tiêu Dục triệu tập thị vệ đến.
Ánh mắt hắn mang theo hàn ý.
"Tìm vài người đáng tin cậy, âm thầm truy bắt đám sơn phỉ đã bắt cóc Hoàng hậu, tra rõ xem, sau lưng bọn chúng có người sai sử hay không."
Tra án không phải là chuyện đơn giản, hắn không hề trông mong Hoàng hậu có thể tra ra sự thật.
Nhưng chuyện này quả thực không thể xem nhẹ, thà lãng phí chút tâm sức, cũng không thể bỏ qua.
...
Màn đêm buông xuống.
Ngoài cung.
Bên trong một ngôi miếu hoang.
Sau khi Phượng Cửu Nhan hiện thân, thuộc hạ Ngô Bạch cũng xuất hiện.
"Thiếu tướng quân! Thuộc hạ đã đợi ngài từ lâu!
"Những người ngài tìm đến quả thực thần thông quảng đại, ngay cả người của Võ Lâm Minh cũng đến rồi! Chúng ta đã bắt gọn toàn bộ đám sơn phỉ đó! Đúng rồi, có một cô nương cứ liên tục gặng hỏi thuộc hạ tung tích của ngài, nhất quyết đòi gặp ngài một lần..."
"Sơn phỉ đâu." Phượng Cửu Nhan ngắt lời hắn, lạnh lùng hỏi.
Ngô Bạch lập tức chỉ tay.
"Ngay ở đây! Chỗ này cũng là do những hảo hữu kia của ngài cung cấp!"
Chỉ thấy, hắn mở cơ quan trong miếu hoang, bức tượng Phật liền dịch chuyển, lộ ra lối đi bên dưới.
Đám sơn phỉ kia bị trói gô lại, nhét giẻ vào miệng, giam giữ dưới tầng hầm.
Ánh mắt bọn chúng tàn nhẫn, đến nước này rồi, vẫn mang cái vẻ cứng đầu "một khi lão t.ử trốn thoát, sẽ khiến cho ngươi sống không bằng c.h.ế.t".
Phượng Cửu Nhan đã dịch dung, không sợ đám sơn phỉ nhận ra nàng.
Mà sau khi nàng nhìn thấy bọn chúng, ngọn lửa hận thù ngập trời bị đè nén bấy lâu trong lòng, cuối cùng cũng tìm được chỗ trút.
Nàng đeo quyền hoàn lên, vòng sắt bọc lấy ngón tay, có thể tăng cường đáng kể lực sát thương của cú đ.ấ.m.
Đám sơn phỉ thấy vậy, thi nhau trừng lớn hai mắt.
Một canh giờ sau...
Đám sơn phỉ đều bị đ.á.n.h đau đến mức sống sờ sờ ngất lịm đi, trên người chịu vết thương rất nặng, đặc biệt là hạ bộ, tên nào tên nấy đều thấy m.á.u.
Ngô Bạch cản Phượng Cửu Nhan lại.
"Thiếu tướng quân, ngài đã đích thân phế bỏ bọn chúng rồi, không thể đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là mất mạng đấy! Ngài không phải còn muốn để bọn chúng chỉ điểm hung thủ sao?"
Trên mặt Phượng Cửu Nhan dính vết m.á.u, ánh mắt càng thêm tàn nhẫn giống như trên chiến trường, g.i.ế.c đến đỏ cả mắt.
Sau khi lý trí quay về, nàng hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Ngay sau đó, nàng lạnh mặt tháo quyền hoàn xuống, các khớp ngón tay đã bị mài đỏ đến trầy da. Có thể thấy vừa rồi nàng đ.á.n.h người tàn nhẫn đến mức nào.
"Trông chừng bọn chúng, vài ngày nữa ta có việc trọng dụng."
"Thuộc hạ làm việc, Thiếu tướng quân cứ yên tâm!"
Ngô Bạch liếc nhìn đám sơn phỉ, không nhịn được rùng mình một cái.
Bị tịnh thân trong lúc tỉnh táo, thế này phải đau đớn đến mức nào chứ.
Thiếu tướng quân vẫn là người tàn nhẫn ít nói như vậy.
Nhưng đám người này cũng đều là đáng đời!
Ngô Bạch vô cùng nghiêm túc suy nghĩ, lát nữa nên xát chút muối cho bọn chúng, hay là đổ nước ớt đây?
...
Hoàng cung.
Lăng Tiêu Điện.
Hoàng quý phi tức giận ném vỡ một chén trà, đáy mắt lóe lên tia sáng âm lãnh.
"Tiện nhân! Con tiện nhân Phượng Vi Tường đó, sao có thể chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đã tra ra kẻ tung tin đồn rồi!"
Theo kế hoạch của ả, lời đồn trong cung nổi lên bốn phía, Hoàng thượng biết được danh tiết của Hoàng hậu có tì vết, đáng lẽ phải thuận theo thế cục của tiền triều, phế truất Hoàng hậu mới đúng!
Nào ngờ, phương pháp tưởng chừng như ngu ngốc, lại chính là cách hiệu quả nhất.
Lời đồn một truyền mười mười truyền trăm, bề ngoài có vẻ khó tìm ra ai là người đầu tiên tung tin, pháp bất trách chúng, nhưng thực chất cứ tra ngược lên từng người một, kiểu gì cũng tra ra được ngọn nguồn.
Huống hồ Phượng Cửu Nhan đã sớm nhắm vào Lăng Tiêu Điện...
Vĩnh Hòa Cung.
Tôn ma ma chạy vào nội điện, lại không nhìn thấy nương nương đâu.
Bà ta túm lấy Liên Sương hỏi.
"Hoàng hậu nương nương đâu? Hoàng thượng đến rồi, còn không mau bảo nương nương ra tiếp giá!"
"Cái gì? Hoàng thượng đến rồi?!" Sắc mặt Liên Sương hơi tái đi.
Nguy to rồi!
Nương nương bây giờ vẫn chưa về mà!