Trên đài, màn kịch đầu tiên là Mạnh Thiếu tướng quân đại chiến quân Lương.
Màn kịch này khiến mọi người xem nhiệt huyết sôi trào, nhao nhao trầm trồ khen ngợi.
Rất nhanh, đến màn kịch thứ hai.
"Hoàng thượng" và "Mạnh Hành Chu" hận gặp nhau quá muộn, ngồi trong lương đình đ.á.n.h cờ thưởng trà.
Tà dương ngả về tây,"Mạnh Hành Chu" đứng dậy cáo biệt.
Hắn nói — "Hoàng thượng, Bắc Cảnh đã định, tuy là vì bảo gia vệ quốc, nhưng hai tay vi thần đã nhuốm quá nhiều sát nghiệt, xin cho phép vi thần quy ẩn sơn lâm. Nhưng ngày khác Nam Tề gặp nạn, chỉ cần ngài một câu nói, vi thần nhất định vì Nam Tề cúc cung tận tụy, đến c.h.ế.t mới thôi!"
Mọi người xem đến đây, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mạnh Thiếu tướng quân muốn quy ẩn?
Đây rõ ràng là vở kịch bịa đặt rồi!
Trên đài, vị "Hoàng thượng" kia đã đáp ứng chuyện này.
— "Trẫm cho phép ngươi tạm thời quy ẩn, nhưng Bắc Cảnh không thể không có Mạnh Thiếu tướng quân ngươi."
— "Vi thần có một vị sư muội, giỏi thuật dịch dung biến thanh, hơn nữa còn biết bắt chước từng lời nói hành động của vi thần. Có thể để muội ấy thay vi thần ổn định Bắc Cảnh."
Sau đó liền đến màn kịch thứ ba.
Màn kịch này, lại xuất hiện một vị Mạnh Thiếu tướng quân.
Điểm khác biệt là, người này một thân hồng trang, còn tháo mặt nạ xuống.
Diễn đến nước này, rất nhiều người đều đã hiểu ra.
"Người phía sau này là Mạnh Kiều Mặc đi! Theo như cách nói trong vở kịch này, ả ta không phải là Mạnh Thiếu tướng quân thực sự a!"
"Lại có chuyện này sao!"
Trên đài, Mạnh Kiều Mặc kia được phong làm nữ tướng quân, nhưng dã tâm của ả quá lớn, muốn triệt để thay thế, mật mưu hãm hại sư huynh Mạnh Hành Chu, còn sợ Long Hổ Quân vạch trần bí mật của mình, liền hại luôn cả Long Hổ Quân...
Màn kịch cuối cùng, chính là Mạnh Thiếu tướng quân thực sự xuất hiện, dâng lên tội chứng Mạnh Kiều Mặc mưu hại Long Hổ Quân, Hoàng thượng lúc này mới một tiễn b.ắ.n c.h.ế.t Mạnh Kiều Mặc.
Vở kịch lớn này diễn xong, toàn trường tĩnh mịch.
Đột nhiên, có người hô to.
"Lừa người! Mạnh Thiếu tướng quân bị hôn quân hãm hại! Hắn bây giờ còn muốn lừa chúng ta! Mọi người đừng tin hắn!"
Lời này dẫn đến sự hùa theo của những người khác.
"Mạnh Thiếu tướng quân đã c.h.ế.t, mặc người ta thêu dệt rồi! Ngài ấy c.h.ế.t oan a!"
Ngay sau đó, có người hét lớn.
"Mau nhìn kìa! Người trên nóc nhà kia là ai!"
Mọi người theo tiếng gọi nhìn sang, chỉ thấy một người mặc khôi giáp, đeo mặt nạ, tay cầm một cây trường thương, rõ ràng chính là cách ăn mặc của Mạnh Thiếu tướng quân, nhưng mà, còn thật hơn cả tên đào kép kia!
Trên nóc nhà cao v.út, nam nhân múa thương pháp.
Một bộ Giao Long Xuất Hải kia, có thể nói là sống động như thật.
Thương pháp của hắn lưu loát dứt khoát, nghiễm nhiên chính là tác phong của một thế hệ danh tướng — Mạnh Hành Chu.
Võ tướng từng kiến thức qua thương pháp của hắn kinh hô.
"Là Mạnh Thiếu tướng quân! Nhất định là ngài ấy!"
Các quan viên đưa mắt nhìn nhau, lén lút thì thầm.
"Lẽ nào vở kịch vừa rồi, đều là thật? Mạnh Kiều Mặc là kẻ mạo danh, Mạnh Thiếu tướng quân thực sự vẫn chưa c.h.ế.t?"
"Vậy chẳng phải chúng ta đều hiểu lầm Hoàng thượng rồi sao..."
Ánh mắt Thụy Vương trầm ngâm nhìn người trên nóc nhà kia.
Bộ Giao Long Xuất Hải này, quả thực rất giống Mạnh Thiếu tướng quân, nhưng hắn luôn cảm thấy, có chút khác biệt.
Trên tôn vị, Tiêu Dục cũng không khỏi bất ngờ nhìn "Mạnh Hành Chu" ở đằng xa kia.
Mạnh Thiếu tướng quân ở đó, vậy người bên cạnh hắn đây là ai?
Ánh mắt hắn rơi trên người Phượng Cửu Nhan, thấp giọng hỏi.
"Đây chính là vở kịch mà nàng nói sao?"
Hắn nhớ nàng từng nói, sẽ giúp hắn giải quyết ảnh hưởng bất lợi từ cái c.h.ế.t của Mạnh Kiều Mặc, cũng nhớ, nàng nói, đã sắp xếp một vở kịch cho Hoa Thần Tế.
Nhưng hắn không ngờ, hai việc này lại là một.
Càng không ngờ tới, một chuyện rất khó xử lý, lại bị nàng dùng một vở kịch đơn giản, hóa giải một cách dễ dàng...
Cách này thoạt nhìn rất ngu ngốc, nhưng, có thành ý cùng dân chung vui của vị đế vương là hắn làm tiền đề, trái tim của bách tính, liền lặng lẽ nghiêng về phía hắn. Lúc này lại diễn một vở kịch, mới có thể lọt vào mắt và tâm trí của bọn họ.
Phượng Cửu Nhan uống một ngụm rượu,"Ngài nên nghĩ xem, lát nữa phải nói cái gì."
Tiêu Dục thoáng thất thần.
Phượng Cửu Nhan tưởng trong đầu hắn không có từ ngữ nào, lặng lẽ đưa lên một tờ giấy.
Tiêu Dục liếc nhìn, bật cười.
Nàng lại chu đáo chuẩn bị sẵn lời lẽ cho hắn.
Tay Tiêu Dục vươn tới, nắm lấy bàn tay nàng đặt dưới thực án, trên khuôn mặt uy nghiêm, lướt qua một nụ cười, nhưng chớp mắt liền biến mất.
"Đa tạ."
Có được thê t.ử như vậy, phu phục hà cầu.
Phượng Cửu Nhan hất tay hắn ra, nghiêm túc nói:"Ngài nên học thuộc đi."
"Được." Tiêu Dục giống như một con rối ngoan ngoãn, nhưng khác với con rối là, trong mắt hắn tràn ngập ý cười.
Lúc này, Trường Công chúa thấp thỏm lo âu.
Chỉ có mình bà biết, Hoàng hậu mới là Mạnh Thiếu tướng quân thực sự.
Cho nên, cho dù biết kẻ trên nóc nhà kia là giả, bà cũng không dám biểu hiện ra ngoài.
Hai tuần trà sau, vị Mạnh Thiếu tướng quân trên nóc nhà kia đã biểu diễn xong.
Hắn không nói gì, hướng về phía Hoàng đế, cung kính hành một cái tướng sĩ lễ.
Tiêu Dục giơ tay vẫy một cái, ra hiệu cho hắn miễn lễ.
Sau đó, Phi Ưng Quân vốn bị nhốt vào đại lao xuất hiện.
Bọn họ xếp thành hàng ngay ngắn chỉnh tề, khí thế như hồng.
"Phi Ưng Quân cung nghênh Thiếu tướng quân! Thiếu tướng quân uy vũ!"
Tiêu Dục nghiêng đầu, giống như đang c.ắ.n vào tai Phượng Cửu Nhan.
"Thảo nào bảo trẫm thả bọn họ một ngày, hóa ra là vì vở kịch này.
"Nhưng mà, đã nói là phải nhốt một tháng, lộ mặt xong, lát nữa bảo bọn họ đều ngoan ngoãn quay về Thiên Lao."
Chuyện bọn họ cướp ngục, dẫu sao cũng phải chịu trừng phạt.
Phượng Cửu Nhan chỉ cảm thấy bên tai ngứa ngáy, mặt không cảm xúc nói.
"Đây là điều hiển nhiên."
Dưới ánh mắt của bao người, Tiêu Dục cũng không sợ người khác nhìn thấy, lặng lẽ đặt tay lên eo nàng.
"Vở kịch này, trẫm rất hài lòng. Nhưng trẫm rất tò mò, Mạnh Hành Chu kia là do ai giả dạng?"