Chính điện Vĩnh Hòa Cung.
Thụy Vương cách một tấm bình phong, nói với Hoàng hậu đang ngồi bên trong.
"... Sự việc là như vậy. Hoàng tẩu, Trần Vương từng bước ép sát, chúng ta đ.â.m lao phải theo lao.
"Chuyến vận chuyển lương thảo lần này, vô cùng quan trọng.
"Hoàng tẩu cần bao nhiêu nhân thủ, cứ việc nói.
"Chúng ta nhất định phải đảm bảo, đợt lương thảo này có thể thuận lợi đến được Nam Cảnh."
Phượng Cửu Nhan nhạt giọng mở miệng.
"Nhân thủ không cần nhiều, chỉ cần bọn họ đáng tin cậy, hơn nữa, đủ nghe lời."
Thụy Vương không cho là đúng.
"Đệ biết ngài có võ công trong người, nhưng, cẩn tắc vô áy náy. Đệ nghi ngờ, mấy đợt lương thảo trước bị cướp, rất có thể là do Trần Vương âm thầm ngáng chân.
"Hắn đã nhắm vào ngài, thì tuyệt đối sẽ không để ngài thuận lợi đến được Nam Cảnh. Vẫn nên có nhiều nhân thủ thì hơn."
Phượng Cửu Nhan có suy nghĩ của riêng mình.
"Đệ đã biết Trần Vương có vấn đề, thì nên điều tra cho kỹ.
"Còn về chuyện giám vận lương thảo này, Bản cung tự có an bài."
Thụy Vương hơi hạ cằm.
"Vâng."
...
Hôm sau.
Chúng phi tần tề tựu tại Vĩnh Hòa Cung.
"Hoàng hậu nương nương, ngài thực sự muốn đi đưa lương thảo sao?"
"Hoàng hậu nương nương, loại chuyện này, tại sao nhất định phải để ngài làm a? Nam Tề không còn nam nhân nào dùng được nữa sao!"
"Chuyện này hung hiểm, Hoàng hậu nương nương vẫn là đừng đi!"
Bọn họ mồm năm miệng mười, trong đó xen lẫn một giọng nói yếu ớt.
"Nhưng, không có ai giám vận lương thảo, Hoàng thượng phải làm sao?"
Lời này bị mọi người phớt lờ, chìm nghỉm trong những câu nói khác.
Người có tụ tán ly hợp.
Trước khi chúng phi tần rời đi, ánh mắt Phượng Cửu Nhan rơi trên người Ninh phi.
"Ngươi ở lại."
Ninh phi có chút bất ngờ.
Sau khi những người khác đều đi khỏi, Phượng Cửu Nhan nghiêm mặt nói.
"Trong thời gian Bản cung xuất cung, thứ vụ hậu cung sẽ do ngươi và Hiền phi phụ trách."
Ninh phi thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là vì chuyện này.
"Thần thiếp nhất định sẽ làm tốt."
Ngay sau đó, Phượng Cửu Nhan lại nói.
"Hiền phi thân thể yếu ớt, ngươi khó tránh khỏi phải làm nhiều hơn một chút.
"Còn nữa, tém tém cái tính khí của ngươi lại đi, chớ có kết bè kết phái ức h.i.ế.p người khác."
Ninh phi lập tức phản bác,"Thần thiếp đâu có ức h.i.ế.p ai."
Giọng điệu Phượng Cửu Nhan bình tĩnh, nhưng lại lộ ra sự cứng rắn không thể làm trái.
"Bản cung có mắt, biết nhìn.
"Ngươi và Mộ Dung Thiền giống nhau, đều là công cụ để mẫu tộc cầu lợi cầu vinh.
"Nhưng ngươi may mắn hơn ả, Thái hậu đối với ngươi là tốt thật lòng, cho dù ngươi có kém cỏi đến đâu, Thái hậu cũng chưa từng từ bỏ ngươi.
"Ả thì khác.
"Các ngươi ngoài sáng trong tối gọi ả là 'Vô đản kê', thực chất, thái y chỉ nói một câu khó sinh dưỡng, Thái hoàng thái hậu liền bỏ ả mà đi.
"Nữ t.ử, không phải là 'gà' để sinh đẻ, nh.ụ.c m.ạ ả, cũng là đang tự hạ thấp giá trị của chính các ngươi.
"Lời này, vốn không nên do Bản cung nói ra.
"Nhưng Ninh phi, ngươi khác với những người khác, ngươi định sẵn phải gánh vác trọng trách của hậu cung, sướng miệng nhất thời, chi bằng làm chút chuyện có ý nghĩa."
Ninh phi không hiểu sao lại đỏ hoe hốc mắt.
Lời của Hoàng hậu, giống như kim châm vào tim ả.
Ả thực sự hổ thẹn.
Quả thực, ả và Mộ Dung Thiền giống nhau, đều bị đưa vào cung để sinh con.
Không sinh được hoàng t.ử, bọn họ dường như chẳng có gì đáng để khoe khoang.
Tương lai mẫu tộc sẽ chọn người khác thay thế.
"Hoàng hậu nương nương, thần thiếp không bao giờ nói cái gì mà 'Vô đản kê' nữa." Lời này của Ninh phi kìm nén vài phần nức nở.
Phượng Cửu Nhan: Ả có phải là hiểu sai trọng tâm rồi không?
...
Từ Ninh Cung.
Ninh phi quỳ trên mặt đất, ôm lấy đùi Thái hậu gào khóc t.h.ả.m thiết.
Thái hậu ngồi đó, luống cuống tay chân, liên tục nhìn Quế ma ma.
Quế ma ma cũng không biết, Ninh phi nương nương đây là bị làm sao.
Thái hậu cầm khăn tay, lau nước mắt cho Ninh phi, trách móc.
"Tú Uyển a, nói rõ cho cô mẫu nghe, ai ức h.i.ế.p con rồi?
"Sao từ Vĩnh Hòa Cung về đã khóc? Hoàng hậu mắng con sao?
"Nếu thực sự tủi thân, thì đừng đến trước mặt Hoàng hậu hiến ân cần nữa, cô mẫu cũng không phải nhất thiết bắt con đi hạ mình khép nép, chỉ là muốn để con sửa đổi cái tính khí kiêu ngạo hống hách này..."
Thái hậu nói như vậy, Ninh phi càng khóc dữ dội hơn.
"Cô mẫu... người đối với con quá tốt rồi! Trong lòng con khó chịu...
"Con vô dụng, phụ sự kỳ vọng của người.
"Nhưng người không giống Thái hoàng thái hậu... Người, người vẫn còn bảo vệ con... hu hu... Con còn luôn chê người cằn nhằn, con thật tồi tệ!"
Thái hậu bật cười sang sảng.
"Ai gia còn tưởng con bị làm sao, thì ra là vì chuyện này? Con là chất nữ ruột của Ai gia, Ai gia không bảo vệ con, thì còn có thể bảo vệ ai?"
Quế ma ma vội vàng đỡ người dậy.
"Ninh phi nương nương, mau đừng khóc nữa, Từ Ninh Cung này sắp bị nước mắt của ngài dìm ngập rồi."
Ninh phi ôm lấy Thái hậu, giống như hồi nhỏ vậy, ngoan ngoãn, dính người.
"Cô mẫu, người là tốt nhất."
Sau khi Thái hậu hỏi rõ ngọn nguồn, không khỏi cảm khái.
"Con ngược lại rất nghe lời Hoàng hậu."
Tuy nhiên, Hoàng hậu có thể có đại cục như vậy, hậu cung này, quả thực đã làm ủy khuất nàng rồi.
Trong cung có một vị Hoàng hậu như vậy, là phúc khí của chúng phi tần.
Lúc này, Vĩnh Hòa Cung.
Mộ Dung Thiền chủ động đến tìm Phượng Cửu Nhan.
"Hoàng hậu nương nương, tần thiếp có một chuyện muốn cầu xin!"