"Hoàng hậu đang nghi ngờ phán quyết của trẫm sao!" Ánh mắt Tiêu Dục tối sầm, mang đậm ý vị đe dọa.
Phượng Cửu Nhan nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng.
Đây chính là quân vương mà nàng và hàng vạn tướng sĩ tận trung sao?
Hắn không chỉ là bạo quân, mà còn là hôn quân!
Ngay sau đó nàng dõng dạc nói.
"Tội danh mà Triệu Kiềm gánh vác, không chỉ là sai sử sơn phỉ bắt cóc người."
"Còn có gì nữa?" Thái hậu có chút sốt ruột.
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan thanh lãnh lại nghiêm túc.
"Lúc trước thần thiếp từng hỏi Triệu Kiềm, hắn khăng khăng nói, ngày mùng mười tháng mười đang đương chức trong cung. Sau đó kiểm tra danh sách ra vào cung môn, cũng như danh sách tại chức của Lăng Tiêu Điện, đều có thể chứng thực lời hắn nói. Nhưng sự thật lại không phải như vậy. Điều này chứng tỏ..."
Phượng Cửu Nhan đột ngột giơ tay lên, vạch một đường ngang trong không trung, rồi sắc bén chỉ thẳng vào Hoàng quý phi.
"Hoàng quý phi thân là chủ một cung, quản lý kẻ dưới không nghiêm. Đồng thời, nắm giữ kim ấn, quản lý hậu cung, vậy mà trong cung lại xảy ra chuyện làm giả việc ra vào cung môn, chính là thất chức!
"Xem ra ngày thường ả chỉ biết mị thượng hoặc quân, mà không làm tròn trách nhiệm của một cung phi, yêu phi như vậy, lý đáng nghiêm trị!"
Hoàng quý phi vẫn quỳ trên mặt đất, chưa đứng lên.
Nghe thấy lời này, ánh mắt ả tàn nhẫn, móng tay sắp cắm phập vào lòng bàn tay.
Lại dám nói ả là yêu phi?
Rõ ràng là ghen tị ả được Hoàng thượng sủng ái sâu đậm!
Lời vừa rồi của Phượng Cửu Nhan, hoàn toàn nói trúng tâm can Thái hậu. Đặc biệt là hai chữ yêu phi.
Thái hậu lập tức tán thành.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu nói không sai.
"Triệu Kiềm có thể tự do ra vào cung vi, nói cho cùng, là do Hoàng quý phi thất sát!"
Hoàng quý phi ngẩng đầu ngước nhìn Tiêu Dục, trong mắt rưng rưng lệ quang.
"Hoàng thượng, thần thiếp... thần thiếp quả thực có lỗi..."
Tiêu Dục liếc nhìn sủng thiếp của mình một cái.
"Hoàng quý phi thất chức, cấm túc tại Lăng Tiêu Điện tự kiểm điểm lỗi lầm."
Liên Sương thầm kêu bất công!
Lúc trước nương nương không phạm lỗi gì lớn, đã bị phạt bổng lộc một năm, còn bị cấm túc.
Hoàng quý phi phạm phải lỗi thất chức lớn như vậy, vậy mà cũng chỉ là tự kiểm điểm?
Phượng Cửu Nhan trầm mặc không nói.
Thái hậu không muốn bỏ qua cơ hội có thể trừng trị Hoàng quý phi này.
Nhưng bà rất hiểu tính tình của Hoàng đế.
Hắn đã quyết đoán muốn bảo vệ Hoàng quý phi như vậy, thì không dung thứ cho kẻ nào làm trái.
Cho dù bà là Thái hậu cũng không được!
Bà tức giận đến mức thở không thông, một tay ôm n.g.ự.c, phân phó Quế ma ma.
"Đỡ ai gia về Từ Ninh Cung.
"Ai gia già rồi, không ai muốn nghe ai gia nói chuyện nữa.
"Đã như vậy, ai gia còn ở lại đây làm gì!"
Sau khi Thái hậu rời đi, thị vệ đưa cả sơn phỉ và Triệu Kiềm ra ngoài.
Bên trong điện vốn dĩ đông đúc, giờ chỉ còn lại lác đác vài người.
Hoàng quý phi vẫn quỳ dưới chân Tiêu Dục, yêu yêu điệu điệu làm nũng.
"Hoàng thượng, không ngờ Triệu Kiềm lại làm ra chuyện như vậy, thần thiếp cũng có lỗi, nhìn lầm người, mới trọng dụng loại cẩu nô tài đó. Thần thiếp cam tâm chịu phạt."
"Lòng người khó đoán, nàng không có lỗi." Tiêu Dục nói chuyện với ả, nhưng lại cố ý vô tình nhìn về phía Hoàng hậu.
Liên Sương nghe đoạn đối thoại này, tức giận đến mức muốn nổ tung phổi.
Cô thực sự muốn xông tới cào nát mặt Hoàng quý phi, cũng muốn tát Hoàng thượng vài cái!
Nhưng mà... thân phận cô thấp hèn, không dám.
Cô chỉ có thể kìm nén cơn giận trong lòng, đầu óc ong ong.
Tiêu Dục đứng dậy rời đi, Hoàng quý phi theo sát phía sau.
Đột nhiên, Phượng Cửu Nhan lên tiếng.
"Hoàng thượng, thần thiếp có vài lời, muốn nói riêng với ngài."
Hoàng quý phi nhíu mày.
Con tiện nhân Phượng Vi Tường này, lẽ nào không hài lòng với hình phạt của Hoàng thượng dành cho ả?
Nhưng chuyện Hoàng thượng đã quyết định, sao có thể thay đổi được nữa!
Liên Sương nhận ra sát khí bừng bừng tỏa ra quanh người Đế vương, lén lút kéo tay áo Phượng Cửu Nhan, muốn khuyên nàng bỏ đi.
Hoàng thượng đã quyết ý dung túng Hoàng quý phi, ngay cả ả g.i.ế.c người phóng hỏa hắn cũng không quan tâm, huống hồ chỉ là bắt cóc tống tiền.
Bọn họ vốn không nên trông cậy Hoàng thượng sẽ xử lý công bằng.
Tiêu Dục dừng bước, phân phó Hoàng quý phi.
"Nàng về Lăng Tiêu Điện trước đi."
"Vâng, Hoàng thượng." Giọng Hoàng quý phi nũng nịu, ngoan ngoãn lại dễ dỗ dành.
Người mà Đế vương cần bên cạnh, chính là một nữ nhân tri kỷ như vậy.
Chứ không phải tự cho mình là đúng như Hoàng hậu.
Tiêu Dục lập tức xoay người, đôi mắt dài lạnh lùng nhìn chằm chằm Phượng Cửu Nhan.
"Những người khác cũng lui ra hết!"
Rất nhanh, trong điện chỉ còn lại hai người Đế Hậu.
Phượng Cửu Nhan hành lễ trước.
"Hoàng thượng, đã tra rõ Triệu Kiềm là kẻ sai sử sơn phỉ, thần thiếp muốn sự thật được phơi bày trước thiên hạ, trả lại cho thần thiếp một sự trong sạch thực sự!
Tiêu Dục lập tức sầm mặt xuống.
"Nàng không phải chỉ muốn chứng minh sự trong sạch của mình sao.
"Không có sơn phỉ, không có chuyện nàng bị bắt cóc, nàng hoàn toàn có thể đường đường chính chính làm Hoàng hậu này, đến nước này, nàng còn có gì không hài lòng!"
Phượng Cửu Nhan kiên trì.
"Thần thiếp muốn sự thật được phơi bày trước thiên hạ!"
Tiêu Dục lên tiếng không cho phép thương lượng.
"Trẫm cho phép nàng tra rõ chuyện này, nhưng chưa từng hứa hẹn, sẽ để nàng công bố chuyện này cho thiên hạ, làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
"Nàng ngay cả vinh quang của cả gia tộc Phượng gia cũng không cần nữa sao!
"Hơn nữa, Hoàng hậu dựa vào đâu mà nghĩ rằng, trẫm sẽ cam tâm tình nguyện bị người trong thiên hạ chê cười, thừa nhận trẫm đã cưới một nữ nhân từng bị sơn phỉ bắt cóc?"
Đầu óc nàng bị ngựa đá rồi sao, lại ngu xuẩn đến mức này!
Phượng Cửu Nhan nhìn thẳng vào hắn, không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.
"So với ngôi vị Hoàng hậu vô dụng này, ta thà không thẹn với lòng mình còn hơn."
Sắc mặt Tiêu Dục đột ngột trầm xuống.
"Nàng nói cái gì!"
Nàng có biết, ngôi vị Hoàng hậu này, bao nhiêu người cầu còn không được.
Nàng vậy mà lại nói là vô dụng?
Sắc mặt Phượng Cửu Nhan bình tĩnh.
"Thần thiếp chỉ cần sự thật, cho dù mất đi hậu vị này, cũng không tiếc!"
Ngay sau đó, nàng chắp tay hành lễ:"Nếu Hoàng thượng lo lắng danh dự hoàng thất bị tổn hại, vậy xin ngài hãy phế bỏ Hoàng hậu là thần thiếp trước! Thần thiếp sẽ lại vạch trần sự thật..."
Lời còn chưa dứt, Tiêu Dục tức giận túm lấy cổ áo nàng, xách lên!
"Phượng Vi Tường! Nàng to gan lắm!"