Phượng phu nhân kinh ngạc lại luống cuống, tựa như một đứa trẻ làm sai chuyện.
"Con... con nói gì cơ? Không về nhà? Vậy con đi đâu?"
Phượng phụ đột nhiên nổi trận lôi đình, giậm chân bình bịch.
"Còn có thể đi đâu! Nó muốn về..."
Cố kỵ đến việc cách đó không xa có người, ông sống c.h.ế.t nuốt hai chữ "Mạnh gia" trở lại.
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan điềm nhiên.
"Trời đất bao la, bốn bể đều là nhà. Hai người cứ coi như không có đứa con gái này, giống như trước kia vậy."
Nói xong câu này, nàng liền rời đi.
Đi một cách dứt khoát, tuyệt tình như vậy.
Phía sau là tiếng mắng c.h.ử.i giận dữ của Phượng phụ, cùng tiếng khóc của Phượng phu nhân.
"Nghịch nữ! Đứa nghịch nữ này! Được! Mi muốn phơi thây nơi hoang dã chứ gì!"
"Lão gia, đừng nói nữa!"
"Ta cứ muốn nói đấy! Bỏ ngôi vị Hoàng hậu một nước không làm, nó... nó đi bốn bể là nhà! Ngay từ đầu ta nên dìm c.h.ế.t nó cho xong! Ta! Ta..." Phượng phụ suýt chút nữa lại tái phát tâm tật.
"Lão gia! Lão gia!!"
Phượng phu nhân kịp thời lấy t.h.u.ố.c ra, đút cho ông uống.
Phượng phụ lại nhìn chằm chằm vào đứa con gái đang đi xa kia, nhưng lại thấy nàng chưa từng quay đầu lại một lần nào.
Nó thật sự quá nhẫn tâm!
...
Cách hoàng cung mười mấy dặm.
Phượng Cửu Nhan bị người ta chặn lại.
Ngô Bạch bên cạnh nàng phản ứng cực nhanh, trường kiếm lặng lẽ rút khỏi vỏ.
Người nọ cung kính hành lễ.
"Phượng cô nương, Trường Công chúa có lời mời."
Trường Công chúa bày sẵn một bàn rượu trong đình nghỉ mát, cố ý ở đây tiễn biệt Phượng Cửu Nhan.
Bà không nỡ xa Hoàng hậu, nhưng càng vui mừng vì sự rời đi của Hoàng hậu hơn.
Trong đình chỉ có hai người bọn họ, những người khác canh giữ bên ngoài.
"Thiếu tướng quân, mời." Trường Công chúa rót đầy một ly rượu, kính Phượng Cửu Nhan.
Phượng Cửu Nhan theo thói quen, trước khi uống rượu liền đưa qua mũi ngửi một cái.
Xác định trong rượu này không bị hạ d.ư.ợ.c, mới uống cạn.
Trường Công chúa đã dựng sẵn đàn cầm,"Ta đàn cho Thiếu tướng quân một khúc, coi như là tiễn hành nhé."
Phượng Cửu Nhan ấn tay bà xuống.
"Không cần đâu. Ta còn phải lên đường."
Trường Công chúa không khỏi tiếc nuối,"Chuyện gì mà gấp gáp như vậy? Có cần ta giúp một tay không?"
Phượng Cửu Nhan đứng dậy, cung kính hành lễ.
"Cáo từ."
Khoảnh khắc nàng bước ra khỏi đình, Trường Công chúa gọi nàng lại.
"Thiếu tướng quân! Ngươi... còn quay lại không?"
Trường Công chúa tràn đầy kỳ vọng nhìn bóng lưng nàng.
Phượng Cửu Nhan hơi nghiêng đầu, ánh mặt trời phác họa góc nghiêng của nàng, lãnh diễm tuyệt tình.
"Không."
Cho dù có quay lại, cũng không cần thiết phải cho người ta hy vọng chờ đợi.
Chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể lãng quên nàng.
Trong mắt Trường Công chúa có chút ý lệ,"Thiếu tướng quân, đi đường bảo trọng."
Phượng Cửu Nhan nghiêng người nhảy lên ngựa, tay cầm roi ngựa, ôm quyền hành lễ,"Bảo trọng."
Ngay sau đó vung roi,"Giá!"
Bóng dáng đi xa kia, nhẹ nhàng tiêu sái.
Ngô Bạch bám sát phía sau nàng, hỏi:"Thiếu tướng quân, chúng ta đi đâu!"
"Nam Cương!"
Sào huyệt của tên Hắc Bào kia, chính là ở Nam Cương.
Chạy trời không khỏi nắng.
Năm xưa "Thiên Thủy" của Hắc Bào bị Tiêu Dục tiêu hủy, gã nhất định đang luyện chế "Thiên Thủy" mới.
...
Hoàng cung.
Liên Sương tìm đến Trang tần, đưa cho ả một viên t.h.u.ố.c.
Trang tần nghi hoặc không hiểu:"Đây là?"
"Đây là t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t. Nương nương... không, tiểu thư nhà ta trước khi rời cung, bảo nô tỳ chuyển lời cho người, nếu muốn rời cung, có thể dùng loại t.h.u.ố.c này."
Trang tần theo bản năng đưa tay che bụng dưới, cảnh giác hỏi.
"Hoàng hậu tại sao lại đưa cho ta loại t.h.u.ố.c này!"
Trang tần vốn nhát gan, đêm nay cũng không đi tiễn Hoàng hậu.
Ngày thường, Hoàng hậu đối với ả, không thân thiết như với bọn Gia tần, sao đột nhiên lại tặng ả t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t?
Liên Sương nhìn về phía bụng của Trang tần.
"Trang tần nương nương, chuyện của người, tiểu thư đã sớm nhìn ra rồi. Theo cung quy, người chắc chắn phải c.h.ế.t."
"Bản cung không biết ngươi đang nói gì!" Trang tần run rẩy đôi môi.
Sau khi Hoàng thượng xuất chinh, ả khó nhịn được sự cô đơn, đã lén lút tư thông với thị vệ trong cung, châu t.h.a.i ám kết.
Chuyện này ả chưa từng nói với ai, sao Hoàng hậu lại biết?
Liên Sương đặt t.h.u.ố.c xuống, không quên nhắc nhở.
"Tiểu thư nói rồi, loại t.h.u.ố.c này vô cùng hung hiểm, là hạ sách. Có thể sẽ khiến người một xác hai mạng, có thể người sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Trang tần nương nương, xin người thận trọng."
Sau khi Liên Sương rời đi, Trang tần cất kỹ viên t.h.u.ố.c kia, chợt rơi lệ.
Cho dù cái giá phải trả có t.h.ả.m trọng đến đâu, ả cũng muốn đ.á.n.h cược một phen.
Chỉ là nghĩ không thông, ả nhút nhát như vậy, mờ nhạt như vậy, đứng giữa đám phi tần, chẳng ai nhớ đến ả, tại sao... Hoàng hậu lại chú ý đến ả, còn giúp đỡ ả.
Hôm nay ả đều không đi tiễn hành, thực sự hổ thẹn.
Liên Sương trở về Vĩnh Hòa Cung, lại nhìn thấy trong điện có một người đang đứng, là một bóng lưng, tiêu điều, cô tịch đến vậy.
Nàng trong lòng kinh hãi, lập tức quỳ xuống.
"Hoàng, Hoàng thượng! Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!"