Tên gian tế kia đã rời khỏi Thiên Long Hội nhiều năm, nhiễm phải d.ụ.c vọng cầu sinh của trần tục, muốn giành lấy một con đường sống cho bản thân.
Gã muốn sống, liền khai báo toàn bộ sự thật với Phượng Cửu Nhan.
"Giáo chủ muốn... muốn g.i.ế.c ngài, bởi vì, ngài đã làm bị thương đứa con trai duy nhất của giáo chủ!"
Sắc mặt Phượng Cửu Nhan hơi ngưng đọng.
Con trai của giáo chủ Thiên Long Hội sao?
"Khi nào, ở đâu." Nàng lạnh lùng hỏi.
Tên gian tế nghiến răng nghiến lợi chống đỡ, thốt ra mấy chữ.
"Vân Sơn Thôn, t.h.ả.m án diệt môn. Thiếu tướng quân... không nhớ sao?"
Sắc mặt Phượng Cửu Nhan hơi tái đi.
Đó là chuyện của hơn năm năm trước, khi đó nàng cùng sư phụ sư nương vừa đến Bắc Cảnh, còn chưa chính thức gia nhập quân doanh.
Lúc đi ngang qua Vân Sơn Thôn, nàng đã chứng kiến một t.h.ả.m án diệt môn.
Kẻ gây án là một thiếu niên hơn mười tuổi, kiêu ngạo ngông cuồng.
Hôm đó trong thôn có hỷ sự, hắn dẫn theo vài tên thuộc hạ đến gây sự, bắt tân lang phải quỳ xuống dập đầu với hắn, tân lang không chịu, tên ác đồng kia liền ra lệnh cho thuộc hạ g.i.ế.c c.h.ế.t tân lang, và lăng nhục tân nương ngay trước mặt mọi người.
Phụ mẫu của đôi tân nhân xông lên ngăn cản, bị tên ác đồng luộc sống, ép buộc dân làng phải ăn thịt uống canh.
Dân làng không chịu, cũng đều chịu chung số phận t.h.ả.m thương.
Nàng đi ngang qua, nhìn thấy lửa cháy ngút trời, tưởng là hỏa hoạn, lại thấy tên ác đồng kia cầm đuốc, cười điên dại trong biển lửa, trước mặt còn có một đám dân làng bị trói quỳ gối, khổ sở cầu xin hắn.
Kẻ ác như vậy, cho dù tuổi tác có nhỏ đến đâu, cũng không thể tha thứ.
Vì vậy, nàng đã g.i.ế.c c.h.ế.t thuộc hạ của hắn, và đ.á.n.h ngất hắn ném vào trong lửa...
Tên ác đồng đó, lại chính là con trai của giáo chủ Thiên Long Hội sao.
Hồi ức dừng lại, sắc mặt Phượng Cửu Nhan lạnh lùng, xa cách.
Cho đến tận hôm nay, nàng cũng không hề hối hận về những gì mình đã làm ngày hôm đó.
Sau khi làm rõ lý do Thiên Long Hội muốn g.i.ế.c mình, trong lòng nàng đã có tính toán.
Nói như vậy, Thiên Long Hội chỉ biết nàng là Mạnh thiếu tướng quân, hoàn toàn không biết, Mạnh thiếu tướng quân và Tô Huyễn là cùng một người.
Nói tóm lại, ân oán giữa nàng và Thiên Long Hội, đã tích tụ rất sâu rồi, bắt buộc phải có một sự kết thúc!
"Ta hỏi ngươi lại, ngươi có biết Đoạn Hoài Húc không."
Tên gian tế lắc đầu.
"Không biết..."
Đến tận hôm nay, Phượng Cửu Nhan bắt đầu nghi ngờ, năm xưa Đoạn Hoài Húc c.h.ế.t như thế nào, và, làm sao hắn có thể lập ra ước hẹn năm năm với Thiên Long Hội.
Lúc này, Mạnh tướng quân vẫn luôn đứng bên cạnh cũng lên tiếng.
Ông chất vấn tên gian tế:"Đám tàn nghiệt của Thiên Long Hội, hiện giờ đang ở đâu!"
"Ta chỉ biết, có một số ở Bàng Thành... những kẻ khác, ta hoàn toàn không biết."
Nói đến đây, tên gian tế thở dốc khó nhọc, đau đớn nằm rạp trên mặt đất, giơ tay túm lấy vạt áo của Mạnh Cừ.
"Ta không muốn c.h.ế.t... Tướng quân, nể tình... những năm qua ta, cũng coi như tận trung tận chức vì ngài... ngài tha cho ta..."
Mạnh Cừ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào tên gian tế nói.
"Được, bản tướng quân cho ngươi một cái xác toàn thây."
Dứt lời, Mạnh Cừ trực tiếp ra tay bẻ gãy cổ gã.
Phượng Cửu Nhan đứng tại chỗ, thấp giọng lẩm bẩm.
"Bàng Thành..."
Đó là vị trí nằm ở phía nam Bắc Cảnh, phía bắc Hoàng thành.
Hôm sau.
Phượng Cửu Nhan cáo biệt sư phụ sư nương, cùng Ngô Bạch rời khỏi Bắc Cảnh.
Nàng không đến Tiêu Dao Cư, đây là vì sự an nguy của Vi Tường.
Ngoài ra, nàng còn nhờ sư nương dịch dung đơn giản cho Vi Tường, để tránh bị tàn nghiệt của Thiên Long Hội nhắm tới.
Như vậy nàng mới yên tâm rời đi.
Một bên khác, Hoàng thành.
Hoàng đế đi tuần tra quân doanh, mười mấy vị võ tướng đi theo.
Màn diễn võ chỉ ở mức tàm tạm.
Tiêu Dục lại đề nghị:"Cho bọn họ chia làm hai đội, đ.á.n.h một trận."
Các võ tướng lập tức kinh ngạc.
"Hoàng thượng, đ.á.n.h thật sao?"
Tiêu Dục uy nghiêm bễ nghễ nhìn đám tướng sĩ kia,"Kẻ thắng có thưởng."
Hoàng đế đã lên tiếng, các tướng sĩ không thể không làm theo.
Rất nhanh, binh lính được chia làm hai quân hồng lam, lấy bãi cát đỏ bên ngoài quân doanh làm "chiến trường", tiến hành c.h.é.m g.i.ế.c.
Hoàng đế và các đại thần thì đứng trên cao quan sát.
Trận đối chiến chân thực này, quả nhiên đẹp mắt hơn diễn võ thông thường rất nhiều, cũng có thể nhìn ra năng lực thực sự của nhiều người.
Trên mặt Tiêu Dục tỏ vẻ lơ đãng, giống như một hôn quân coi mạng người như cỏ rác, chỉ biết mua vui cho bản thân.
Hắn sai người mang trúc hỏa thương tới, trực tiếp b.ắ.n về phía hai quân trên chiến trường.
"Chiến trường" chân thực như vậy, khiến rất nhiều tân binh sợ hãi lùi bước.
Tiêu Dục ngồi dưới lọng che, một tay chống trán, dường như đã buồn ngủ.
Đột nhiên, trên bãi cát đỏ xuất hiện một binh lính cầm hồng anh thương.
Tên lính đó cưỡi ngựa, thương pháp xuất thần nhập hóa, có vài phần phong thái của Mạnh thiếu tướng quân, khiến người ta sáng mắt lên.
Vài vị võ tướng cũng nhao nhao khen ngợi.
"Trong quân lại có tân binh như thế, tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện!"
Sau khi diễn luyện kết thúc, Tiêu Dục gọi tên lính đó đến gần.
Đợi người đi tới gần, mới nhìn rõ kẻ này mặt mũi đầy son phấn, không giống nam t.ử.
"Tham kiến Hoàng thượng!" Giọng nói cũng cố ý đè thấp cho thô trầm, nhưng lại vụng về đến mức người ta vừa nghe đã biết là nữ t.ử.
Mi tâm Tiêu Dục khẽ nhíu lại, đang định hỏi chuyện, võ tướng Chân Như Hải đã bước ra, nơm nớp lo sợ thỉnh tội.
"Hoàng thượng, tiểu nữ vô trạng, xin ngài thứ tội!"
Sau đó kéo nữ nhi của mình cùng quỳ xuống.
Các võ tướng khác đều liếc mắt nhìn, ghé tai nói nhỏ.
"Lại là cô nương của Chân gia, ghê gớm thật!"
"Nhưng nữ t.ử này làm sao vào được quân doanh?"
Chân gia nữ lại rất có khí phách nói.
"Hoàng thượng, thần nữ Chân Trân, lén lút đến quân doanh, người trong nhà không ai hay biết.
"Ngài cho phép Nương T.ử Quân tồn tại, lại từng phong nữ tướng quân, nghĩ đến ngài cũng không phản đối nữ t.ử tòng quân. Gia phụ dưới gối không có con trai, ta thân là trưởng nữ, muốn noi gương Mộc Lan, kế thừa uy danh võ tướng của Chân gia, cầu ngài thành toàn!"
Trong lòng Chân Như Hải đ.á.n.h trống liên hồi.
Đứa con gái này của ông, giống như một con ngựa hoang, trong nhà không ai trị nổi.
Mắt thấy ngày thành hôn sắp đến, nàng ta sao có thể vứt bỏ thể diện mà đến quân doanh!
Những ngày này, tính tình Hoàng thượng càng lúc càng bạo ngược, Chân Như Hải đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhận lỗi từ chức, lại nghe thấy, bậc đế vương trên ngôi cao cất tiếng hỏi.
"Ngươi biết dùng trường thương?"