Vĩnh Hòa Cung.

Phượng Cửu Nhan mộc d.ụ.c xong, ngồi bên mép giường lau khô tóc.

Ngoài cửa sổ vang lên vài tiếng "lạch cạch", giống như gà con mổ thóc, ánh mắt nàng khẽ sáng lên, lập tức đứng dậy bước tới.

Giấy dán cửa sổ in bóng nghiêng của nàng, ba ngàn sợi tóc xanh buông xõa, chiếc mũi ngọc ngà cao v.út.

Nàng mở cửa sổ ra, con bồ câu đưa thư lông đen kia đang dùng mỏ mổ vào bậu cửa, bày ra dáng vẻ mất kiên nhẫn "sao lâu thế mới mở cửa".

Tính tình lớn gớm.

Phượng Cửu Nhan tháo ống trúc trên chân bồ câu, lấy mật thư bên trong ra.

—— [Chuột đã vào l.ồ.ng.]

Chuột, chỉ chính là đám sơn phỉ kia.

Binh bất yếm trá.

Nàng đã lừa bọn chúng.

Vào nam xướng quán dưới lòng đất, bọn chúng sẽ bị nhổ lưỡi, cắt đứt gân tay gân chân, mỗi ngày bị t.r.a t.ấ.n, cho đến c.h.ế.t!

Nhưng cho dù sơn phỉ phải chịu quả báo, Phượng Cửu Nhan vẫn không có lấy một tia vui sướng.

Vi Tường bị tổn thương nặng nề như vậy, cho dù có t.r.a t.ấ.n đám sơn phỉ kia thế nào, cũng khó giải được mối hận trong lòng nàng.

Lăng Yến Nhi - kẻ đầu sỏ gây tội vẫn chưa sa lưới.

Ngay cả tỳ nữ Liên Sương cũng cảm thấy phẫn nộ.

"Kẻ chủ mưu thực sự lại có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thật là bất công! Lẽ nào Hoàng thượng không nghi ngờ chút nào sao?"

Làm Hoàng đế, sao có thể hồ đồ như vậy!

Đúng là sắc đẹp làm hỏng việc!

Phượng Cửu Nhan chậm rãi nói.

"G.i.ế.c ả, t.r.a t.ấ.n ả, thậm chí để ả trải qua tất cả những gì Vi Tường đã phải chịu đựng, rất dễ dàng.

"Nhưng đây không phải là báo thù thực sự, chỉ là sự trút giận vô ích sau khi sự việc đã xảy ra, có thể khiến người thân hả dạ, nhưng đối với Vi Tường - người bị hại thực sự, lại chẳng có ý nghĩa gì."

Dứt lời, ánh mắt Phượng Cửu Nhan kiên định.

Nàng nhất định phải công bố sự thật cho thiên hạ, để Lăng Yến Nhi giống như con chuột qua đường, không ai dám bao che.

Có lẽ đến lúc đó, Vi Tường cũng sẽ không được thế tục này dung thứ.

Không sao cả.

Vi Tường không phải đã sớm chán ghét cuộc sống mất tự do rồi sao, nàng có thể đưa Vi Tường rời xa chốn này, bắt đầu lại với một thân phận mới.

...

Lúc này.

Lăng Tiêu Điện.

Cung nhân đều hầu hạ bên ngoài, ngay cả Xuân Hòa cũng bị đuổi ra.

Trong điện chỉ có Hoàng thượng và Quý phi hai người. Nhưng cả đêm sắp trôi qua rồi, vẫn không nghe thấy bên trong gọi nước.

Giữa ngoại điện và nội điện là một cánh cửa kéo.

Lăng Yến Nhi quỳ bên ngoài cửa kéo, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra chút vẻ đau đớn.

Lúc trời sắp sáng, cửa kéo mở ra.

Đế vương thân mặc cẩm bào màu huyền uy nghiêm lạnh lùng kiêu ngạo, một ánh mắt lướt qua, liền khiến người ta không rét mà run.

Lăng Yến Nhi đúng lúc ngã về phía trước, ôm lấy chân hắn.

"Hoàng thượng! Thần thiếp biết lỗi rồi!

"Thần thiếp nhất thời hồ đồ, lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy.

"Nhưng thần thiếp cũng là thấy ngài không muốn cưới nữ nhi Phượng gia, muốn giải ưu cho ngài, mới sai người đi dọa dẫm nàng ta một chút...

"Hoàng thượng, nếu ngài không chịu tha thứ cho thần thiếp, thần thiếp sẽ tiếp tục quỳ. Chỉ là, đừng làm hỏng long thể của ngài."

Ả chỉ thừa nhận bắt cóc người, không thừa nhận sai sơn phỉ đi hủy hoại sự trong sạch của người ta.

Như vậy, tội trạng sẽ nhẹ hơn rất nhiều.

Tiêu Dục nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng.

"Còn có lần sau, nàng có quỳ gãy chân cũng vô dụng."

Lăng Yến Nhi lập tức rưng rưng lệ quang trong suốt, ngẩng đầu lên, kiều kiều nhu nhu ngước nhìn hắn.

"Hoàng thượng đây là tha thứ cho thần thiếp rồi sao?"

Tiêu Dục không trả lời, ả liền thuận nước đẩy thuyền, đứng dậy.

"Hoàng thượng sắp đi thượng triều rồi sao? Thần thiếp hầu hạ ngài thay y phục được không?"

Tiêu Dục vẫn không đáp lại ả, đi thẳng lướt qua ả.

Trên cổ hắn, lờ mờ lộ ra một chút sợi chỉ bạc.

Lăng Yến Nhi không hề nản lòng.

Ả bám vào khung cửa, miễn cưỡng giữ thăng bằng, hai chân đã run như cầy sấy, si ngốc nhìn theo bóng lưng của Đế vương.

Xem ra, ả quỳ một đêm, cuối cùng cũng khiến Hoàng thượng mềm lòng với ả rồi.

Tối qua lúc Hoàng thượng vừa đến, sắc mặt đó, ả nhìn mà phát khiếp.

Ngay sau đó, Lăng Yến Nhi lộ vẻ tàn nhẫn.

Tên Triệu Kiềm đáng c.h.ế.t!

Làm việc vậy mà lại bất cẩn như thế, để Hoàng hậu tra ra nhiều bằng chứng phạm tội như vậy.

May mà gã biết điều, tự vẫn rồi.

"Người đâu!"

Xuân Hòa bước nhanh vào,"Nương nương, ngài có việc phân phó?"

Cô thấy chân nương nương run rẩy dữ dội, trên mặt ửng đỏ.

Hoàng thượng thoạt nhìn là một người thanh lãnh cấm d.ụ.c như vậy, sao lại hành hạ nương nương lợi hại đến thế?

Trong mắt Lăng Yến Nhi xẹt qua một tia âm lệ.

"Người nhà của Triệu Kiềm, g.i.ế.c hết cho bản cung!"

Xuân Hòa theo bản năng hỏi.

"Nhưng nương nương, Triệu Kiềm chưa từng phản bội ngài..."

Chạm phải ánh mắt của nương nương, cô lập tức cúi đầu, chuyển hướng câu chuyện.

"Triệu Kiềm làm việc bất lực, suýt chút nữa liên lụy đến nương nương, là đáng phải trả giá!"

Lăng Yến Nhi nheo mắt nhìn chằm chằm cô.

"Ngươi có phải cảm thấy, bản cung tâm địa tàn nhẫn?"

"Nô tỳ không dám."

"Bản cung đây gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh. Khó bảo đảm Triệu Kiềm không đem chuyện của bản cung nói cho người nhà biết, hắn c.h.ế.t rồi, cũng khó bảo đảm người nhà hắn sẽ không gây chuyện, dùng những bí mật đó đe dọa bản cung. Cho nên, bọn họ đều phải c.h.ế.t!"

Xuân Hòa gật đầu.

"Nương nương suy tính chu toàn."

...

T.ử Thần Cung.

Tiêu Dục thay y phục sau bình phong, Lưu Sĩ Lương vô cùng cẩn thận mặc long bào cho hắn, không dám có nửa điểm sai sót.

Trước khi thượng triều, một thị vệ đến thỉnh tội.

"Thuộc hạ vô năng, không tìm thấy đám sơn phỉ kia!"

Ánh mắt Tiêu Dục lạnh trầm.

"Đã không thể tìm thấy sơn phỉ trước Hoàng hậu, cũng không thể tìm thấy ba tên sơn phỉ mà Hoàng hậu giấu đi.

"Ám vệ doanh của trẫm, vậy mà không bằng một nữ t.ử."

Lời này của hắn nghe có vẻ bình tĩnh không có ý tức giận, nhưng lại khiến người ta dựng tóc gáy.

Thị vệ cúi đầu, không có nửa lời để biện minh.

"Thuộc hạ làm phụ sự kỳ vọng của Thánh thượng, tự đương lãnh phạt!"

Đôi mắt đen láy của Tiêu Dục sâu thẳm như vực sâu.

Sự việc phát triển đến bước này, bề ngoài có vẻ không liên quan, nhưng lại lờ mờ móc nối với nhau, đều nằm trong sự tính toán của Hoàng hậu.

"Báo cho Hoàng hậu biết, trẫm đến Vĩnh Hòa Cung dùng bữa sáng."

Vị Hoàng hậu này của hắn, dường như đang che giấu rất nhiều bí mật...

Chương 53: Phải Tra Ra Chân Tướng - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia