Quan phủ nhận được mật báo, phát hiện mười mấy t.h.i t.h.ể bạch bào trong rừng.
Thiên Long Hội vốn định thí tốt giữ xe, lại không ngờ, cuộc nội đấu ám sát trắng trợn như vậy, vừa vặn bị Hoàng đế bắt gặp, lộng xảo thành chuyết (chữa lợn lành thành lợn què).
Những bạch bào kia là người phương nào, có liên quan đến Thiên Long Hội hay không, Tiêu Dục quyết ý phải truy tra đến cùng.
Hai ngày sau, bệnh tình của tiểu quận chúa chuyển biến tốt, đoàn người lại tiếp tục lên đường.
Phượng Cửu Nhan âm thầm hộ vệ, chưa từng rời đi.
Đoạn đường sau đó vô cùng thuận lợi, chỉ ngắn ngủi ba ngày sau, bọn họ đã đến Hoàng thành.
Tiễn quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải chia tay.
Phượng Cửu Nhan còn có việc của mình phải làm, sau khi vào thành, liền hiện thân cáo từ bọn họ.
Nàng tặng tiểu quận chúa một cuốn sổ, là tự tay nàng biên soạn trong những ngày qua.
"Quận chúa, mỗi ngày luyện chút quyền pháp, có thể cường thân kiện thể."
Tiểu quận chúa vô cùng luyến tiếc nàng.
"Đại ca ca, không thể ở lại Hoàng thành vài ngày sao? Huynh biết hoàng cung không? Nơi đó rất lớn, cái gì cũng có, nếu huynh cùng muội đến hoàng cung, muội sẽ làm huynh mỗi ngày đều vui vẻ, Hoàng đế ca ca cũng sẽ..."
Tiêu Dục ngắt lời nàng.
"Tô phó minh chủ, hậu hội hữu kỳ."
Hắn đã sớm nhìn rõ lòng nàng.
Trong lòng nàng vĩnh viễn chỉ cần Đoạn Hoài Húc.
Vậy hắn cần gì phải cưỡng ép giữ lại.
Chi bằng sớm để nàng đi, tránh làm nhiễu loạn tâm trí hắn.
Hắn hy vọng là hậu hội vô kỳ.
Sau này, hắn làm Hoàng đế của hắn, nàng xông pha giang hồ của nàng.
Bọn họ không còn dính líu gì nữa...
Nhưng, cho dù bề ngoài có thể làm đến mức tuyệt tình như vậy, trong lòng lại tựa như đang chịu lăng trì chi hình.
Phượng Cửu Nhan như trút được gánh nặng,"Hậu hội hữu kỳ."
Sau đó, nàng liền xoay người rời đi.
Tiểu quận chúa khóc lóc đuổi theo, ôm lấy nàng.
"Đại ca ca, đừng đi!
"Huynh là bằng hữu của muội, muội thích huynh, muội muốn cùng huynh chơi Diệp t.ử bài, cùng nhau ngủ..."
Tiêu Dục quay lưng lại, ra lệnh cho Trần Cát.
"Đưa quận chúa về đây."
Nói xong, hắn tự mình hướng về phía hoàng cung mà đi, ép buộc bản thân không được quay đầu lại.
Phượng Cửu Nhan gỡ tay tiểu quận chúa ra, xoay người, khá là trịnh trọng nói với nàng.
"Tô Huyễn ta ở đây lập lời thề, đợi đến sinh thần hai mươi tuổi của quận chúa, sẽ đi tìm muội, tặng muội quà sinh thần."
Cho nên, hãy sống cho thật tốt.
Tiểu quận chúa ngây thơ gật đầu, nước mắt tí tách tí tách rơi xuống.
"Đại ca ca, huynh phải đi hành hiệp trượng nghĩa rồi sao, được rồi, muội không thể ích kỷ, huynh phải đi cứu vớt nhiều người hơn, muội sẽ ngoan ngoãn đợi huynh..."
Trần Cát mạc danh cảm thấy, cái vẻ dứt khoát rời đi, không chút dây dưa dông dài này của Tô công t.ử, thật giống với Tiền Hoàng hậu.
...
Hoàng cung.
Nơi bí mật.
Thụy Vương lạnh giọng cảnh cáo Vinh phi trước mặt.
"Tiêu Nhã trở về rồi. Chuyện năm xưa, nếu lại xảy ra một lần nữa, đừng trách ta không nể tình nghĩa thuở nhỏ."
Ánh mắt Vinh phi vô tội.
"Chàng đang nói gì vậy, ta thật sự không hiểu.
"Lẽ nào ta sẽ làm hại con bé sao?
"Chàng biết đấy, ta chỉ muốn để Hoàng thượng hạnh phúc, để ngài ấy vui vẻ mà thôi."
Trong lúc nói chuyện, ả giơ tay vuốt ve khuôn mặt Thụy Vương.
"Ta cũng muốn để chàng hạnh phúc..."
Thụy Vương hất tay ả ra, sắc mặt không còn vẻ ôn nhuận ninh hòa như ngày thường.
"Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào ta."
Ánh mắt Vinh phi bi thống."Ta bẩn sao?"
Đột nhiên, ả cười.
Bàn tay ả đặt lên n.g.ự.c Thụy Vương, cười đầy thâm ý.
"Nơi này, còn bẩn hơn cả tay ta đấy."
Ánh mắt Thụy Vương chợt lạnh xuống.
Vinh phi lại nói,"Cho nên a, hai người chúng ta, cứ như vậy bình an vô sự tiếp tục đi."
Ánh mắt ả dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự bệnh hoạn.
Vĩnh Hòa Cung.
Cung nhân vô cùng vui mừng.
"Hoàng thượng vừa hồi cung, đã đến chỗ Hân phi nương nương rồi!"
Mà lúc này, trong điện.
Liên Sương vô cùng sợ hãi diện kiến thánh nhan.
Nàng tận mắt nhìn thấy hắn đem y phục Cửu Nhan tiểu thư từng mặc, trang sức từng dùng, tất cả ném vào một chiếc rương lớn.
Hắn đây là muốn cắt đứt mọi niệm tưởng a!
Nhưng như vậy, thật sự không phải là đang tự lừa mình dối người sao?
Hắn nên phế bỏ Hân phi nàng, vĩnh viễn đừng đến Vĩnh Hòa Cung mới phải.
Tình ái như giòi trong xương, rất khó dứt bỏ.
Tiêu Dục chính là muốn cưỡng ép cắt bỏ.
Tuy nhiên, lúc ném được một nửa, hắn đột nhiên phát hiện một cuốn sổ trong tủ án thư, bên cạnh đặt cây trâm phượng hoàng kia —— thứ hắn từng tặng.
Sau khi mở cuốn sổ đó ra, sắc mặt hắn nháy mắt cứng đờ.
Bên trong từng câu từng chữ đều là hắn, là do Phượng Cửu Nhan viết.
Hắn từng yêu cầu nàng mỗi ngày đến Ngự Thư Phòng một canh giờ bạn giá, để nàng hiểu rõ bản thân mình.
Hắn tưởng rằng, nàng bị ép buộc bất đắc dĩ, mỗi ngày đều là qua loa lấy lệ.
Nhưng cho đến hôm nay, hắn mới biết, nàng mỗi ngày đều viết thủ trát quan sát Đế vương!
[Đế phi bạo lệ, sở phạt giai hữu lý...]
[Đế tính thuần, nhiên,"Hải Đường Tập" trứ thực bất thích hợp...]
[... Thân thể vô pháp cự giả, vị chi tâm động. Khẩu bất năng tuyên, nhất tắc bất đốc định, nhị tắc, chư sự vị hưu. Thị dĩ, tảo đoạn chi]
Trong lòng Tiêu Dục rối bời.
Hắn không dám tin, trong lòng nàng, có hắn.
Liên Sương lúc này cũng nhìn thứ trong tay Hoàng đế, chợt sửng sốt.
Những thứ trong tủ này, lúc Cửu Nhan tiểu thư rời đi, đã dặn dò nàng xử lý đi, nhưng trong lòng nàng không nỡ, nghĩ rằng dù sao cũng là một niệm tưởng, liền tạm thời cất vào trong ám quỹ, Hoàng thượng sao lại lục ra được...
Nàng đang bất an, Đế vương chợt ngẩng đầu, trong mắt lờ mờ hiện lên vài tia tơ m.á.u.
"Trẫm nếu hôn ngươi, thậm chí muốn cưỡng ép cùng ngươi có phu thê chi thực, ngươi sẽ làm thế nào!"
Liên Sương sợ tới mức lập tức quỳ xuống đất, rút trâm cài kề lên cổ.
"Hoàng thượng, ngài tha cho nô tỳ đi! Nô tỳ không muốn, nếu ngài dùng sức mạnh... Nô tỳ, nô tỳ chỉ cầu một cái c.h.ế.t!"
Vốn tưởng Hoàng thượng sẽ nổi trận lôi đình, lại nghe hắn tự mình bật cười.
Liên Sương ngẩn ngơ.
Hoàng thượng đây là... điên rồi sao? Tại sao lại mang dáng vẻ rất cao hứng?
Ngay sau đó, liền thấy hắn đoạt môn mà ra.
Tiêu Dục đột nhiên đụng phải một người.
Là Vinh phi.
Hắn giống như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, dùng sức nắm c.h.ặ.t bả vai ả, trầm giọng hỏi.
"Cô g.i.ế.c kẻ đã vũ nhục cô, là hận hắn chạm vào cô, đúng hay không!"
Vinh phi đến Vĩnh Hòa Cung tìm hắn, không ngờ hắn lại bất thường như vậy, nhắc tới chuyện ả bị người ta vũ nhục.
Ả đỏ hoe hốc mắt, nhu nhược nói,"Phải, thần thiếp không thể dung thứ cho hắn."
Tiêu Dục nghe được câu trả lời này, hoảng nhiên đại ngộ.
Hắn buông Vinh phi ra, lẩm bẩm tự ngữ, tựa như cười, tựa như bi.
"Nàng không có, nàng không có..."
[Thân thể vô pháp cự giả, vị chi tâm động]
Hắn vậy mà đến bây giờ mới phát giác!
Lòng Tiêu Dục rối loạn, bước chân cũng rối loạn.
Hắn hối hận, không sớm nhìn thấy thủ trát này, không sớm biết được —— Phượng Cửu Nhan không phải hoàn toàn vô tình với hắn.
Hắn đi thẳng về phía cung môn.
Bên ngoài Hoàng thành.
Trên quan đạo.
Nội thương của Phượng Cửu Nhan chưa khỏi hẳn, lưng ngựa xóc nảy, dẫn đến n.g.ự.c nàng đau nhói, thế là dắt ngựa đi bộ, phía sau, một trận tiếng vó ngựa từ xa đến gần.
Sau đó, một thanh âm quen thuộc gọi nàng lại.
"Tô phó minh chủ, dừng bước!"