Phượng Cửu Nhan không thích uống rượu, sợ rượu vào làm hỏng việc.
Nhìn Tiêu Dục cạn hết ly này đến ly khác, nàng miễn cưỡng bồi tiếp hai ly.
"Thuở thiếu thời, trẫm cũng từng muốn mang kiếm xông pha chân trời góc bể, làm một kẻ nhàn tản tiêu d.a.o.
"Sau khi mẫu phi qua đời, tiên đế đưa trẫm ra ngoài cung tập võ.
"Ra khỏi hoàng cung, mới biết trời cao đất rộng. Thân ở hoàng cung, tuy thân phận hiển hách, nhưng chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
"Trẫm biết, Tô Huyễn ngươi từ nhỏ đã lăn lộn giang hồ, chắc chắn cảm thấy trẫm và ngươi không cùng một giuộc.
"Ngươi là vì e ngại thân phận của trẫm, nên mới qua loa với trẫm..."
Phượng Cửu Nhan thản nhiên nói.
"Hoàng thượng, ngài không thể uống thêm nữa."
"Trẫm rất tỉnh táo."
Hắn chằm chằm nhìn sâu vào mắt nàng.
"Từ khi trẫm ngồi lên ngai vàng này, liền không có lấy một hảo hữu.
"Tô Huyễn, ngươi là người đầu tiên.
"Trận chiến ở Tuyên Thành, trẫm rất tán thưởng bản lĩnh của ngươi.
"Giang hồ, không thể thiếu những nghĩa sĩ như ngươi.
"Ly rượu này, trẫm kính ngươi."
Lúc này.
Hoàng cung.
Bên trong Vạn Thọ Cung.
Thái hoàng thái hậu liên tục thở dài.
"Hoàng thượng hồi cung tới nay, ngoại trừ Vĩnh Hòa Cung, thì chưa từng bước chân đến chỗ các phi tần khác.
"Vinh phi, Hoàng thượng cần mẫn trị quốc, ngươi cũng nên chủ động một chút.
"Đừng để Hoàng thượng quên mất ngươi."
Vinh phi ngồi một bên, sắc mặt nhu hòa.
"Hoàng tổ mẫu, thần thiếp chỉ mong Hoàng thượng long thể an khang, bình an thuận toại.
"Hân phi được Hoàng thượng sủng ái, đó là phúc phận của nàng ta.
"Thần thiếp mong nàng ta sớm có tin vui, sinh cho Hoàng thượng một hoàng t.ử."
Thái hoàng thái hậu thấy nàng ta thật thà như vậy, liền trách mắng.
"Ngươi không thể nghĩ như thế.
"Nữ nhân trong cung này, có ai không muốn mẹ quý nhờ con?
"Hiện tại ngươi thấy ai nấy đều hòa thiện, nhưng tương lai thì sao?
"Nói đâu xa, ngươi cứ nhìn Thái hậu hiện tại xem, năm xưa bà ta chỉ là một phi t.ử không được sủng ái, nhờ vận khí tốt mới có được vinh hoa như ngày nay.
"Lại nhìn Tiên hoàng hậu xem, mẫu nghi thiên hạ được rước vào từ cửa chính, cuối cùng chẳng phải cũng rơi vào kết cục uất ức mà c.h.ế.t sao..."
Mặc cho Thái hoàng thái hậu nói thế nào, Vinh phi vẫn giữ thái độ điềm nhiên.
Trở về Trường Lạc Cung.
Vinh phi dò hỏi tỳ nữ.
"Hoàng thượng vẫn chưa về sao?"
"Vâng, nương nương."
Ánh mắt Vinh phi lộ vẻ u oán.
Mấy ngày nay, Hoàng thượng quả thực có chút bất thường.
Ngoài cung.
Tiêu Dục hỏi đến chuyện của Thiên Long Hội.
Phượng Cửu Nhan cũng không giấu giếm, nói thẳng.
"Năm xưa Thiên Long Hội làm nhiều việc ác, bị giang hồ gọi là ma giáo.
"Hành tung của giáo chủ bọn chúng vô cùng bí ẩn, đến nay vẫn chưa ai từng thấy diện mạo thật.
"Thậm chí, ngay cả Cửu Vương được giáo chủ tín nhiệm, cũng ẩn nấp cực kỳ sâu.
"Toàn bộ Thiên Long Hội, kẻ địa vị càng cao thì càng thần bí.
"Những kẻ ở thượng tầng mới là cốt lõi, năm xưa Võ Lâm Minh tiêu diệt, chỉ là một đám tôm tép nhãi nhép.
"Giáo chủ và Cửu Vương chưa trừ, Thiên Long Hội sẽ không thể triệt để diệt vong.
"Cho nên, dự định của Võ Lâm Minh là thông qua tàn dư Thiên Long Hội, đào ra nơi ẩn náu của giáo chủ bọn chúng."
Sắc mặt Tiêu Dục điềm nhiên.
"Mấy ngày nay, trẫm cũng đang điều tra xem trong số con cháu hoàng thất, kẻ nào đang cấu kết với Thiên Long Hội.
"Hiện tại vẫn chưa thu hoạch được gì."
Phượng Cửu Nhan suy đoán.
"Bọn chúng rất cẩn trọng.
"Từ thủ đoạn Thiên Long Hội đối phó với đám người áo trắng kia có thể thấy, bọn chúng đang c.h.ặ.t đuôi để sống sót.
"Một khi bị nhắm tới, sẽ lập tức cắt đứt mọi manh mối, khiến người ta không thể tra ra."
Tiêu Dục lập tức hỏi.
"Làm sao xác định được đám người áo trắng đó là người của Thiên Long Hội?"
Phượng Cửu Nhan đối với chuyện này lại rất chắc chắn.
"Trong Cửu Vương, có Bạch Long Vương, biết sử dụng 'Đăng Vân Thi', tức là lấy thuộc hạ làm thang người, tác chiến ở trên cao.
"Ta từng giao thủ với bọn chúng, tám chín phần mười là không sai."
Tiêu Dục nhớ lại chuyện ngày hôm đó, không nhịn được hỏi.
"Tên nam t.ử áo trắng đó đã nói gì với ngươi, khiến tâm trí ngươi d.a.o động?"
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan nghiêm nghị.
"Là ta lỡ tay."
Nàng không nói nhiều với Tiêu Dục, vì chuyện này liên quan đến Đoạn Hoài Húc.
Rầm!
Cửa viện đột nhiên bị người ta dùng sức đẩy mạnh ra.
Trần Cát lập tức cảnh giác, rút kiếm khỏi vỏ.
Lại thấy, người đến là Hộ pháp của Võ Lâm Minh - Phàn Tiến.
Hắn bị thương rồi!
Phượng Cửu Nhan lập tức đứng dậy bước nhanh về phía hắn, giọng điệu lạnh lùng.
"Chuyện gì thế này! Ai đả thương ngươi!"
Phàn Tiến đau đớn ngã gục xuống đất, ý thức mơ hồ nhìn Phượng Cửu Nhan, lẩm bẩm.
"Võ Lâm Minh... xảy ra chuyện rồi!"