Phượng Cửu Nhan chưa từng nghĩ tới, Thẩm Gia Ổ cách đây không lâu còn tràn đầy sinh khí, nay lại bị tàn phá thành bộ dạng này.
Hoa màu trên ruộng bị nhổ tận gốc.
Ngũ cốc dân làng phơi phóng bị hất đổ vung vãi trên mặt đất.
Một số ngôi nhà bị thiêu rụi, chỉ còn trơ lại khung xương.
Phượng Cửu Nhan tóm lấy một người dân, dò hỏi ngọn ngành.
Người dân đó thở dài nói.
"Ngươi đến muộn rồi, không nghe thấy sao, vừa nãy đệ t.ử Thanh Vũ Bang đến chỉ điểm rồi, bọn họ tận mắt nhìn thấy, là Minh chủ đã g.i.ế.c Bang chủ Thanh Vũ Bang.
"Còn có rất nhiều người ở các trại khác đến chỉ điểm, đều nói năm xưa Thiên Long Hội bị Minh chủ vu oan, rất nhiều bằng chứng đã được đưa ra.
"Lúc này Minh chủ đang triệu tập đệ t.ử tất cả các môn phái, muốn bỏ phiếu quyết định xem ngài ấy có thoái vị hay không! Haizz! Thẩm Gia Ổ biến thiên rồi..."
Phượng Cửu Nhan nghe đến đây, lập tức chạy đến Nghị sự đường.
Người quả nhiên đều ở đó.
Tất cả các bang phái giang hồ tề tựu tại đây, vây quanh trong ba lớp ngoài ba lớp.
Phượng Cửu Nhan nghe thấy bọn họ hô to.
"Thoái vị!"
"Thoái vị!!"
Định thần nhìn lại, gần như tất cả mọi người đều giơ tay.
Một người bên cạnh không nhận ra nàng, nắm lấy tay nàng giơ lên cao, đồng thời giải thích.
"Chúng ta đều bỏ phiếu bắt Đông Phương Thế thoái vị, ngươi cũng mau lên, bây giờ không ai tin hắn nữa đâu!"
Sắc mặt Phượng Cửu Nhan lạnh lẽo.
Đám người đó mồm năm miệng mười.
"Cái ghế Minh chủ của Đông Phương Thế ngồi đến đây là hết rồi, đúng là biết người biết mặt không biết lòng, chúng ta đều bị hắn lừa!"
"Đông Phương Thế không giải thích rõ ràng được, lúc này mới để tất cả chúng ta quyết định việc đi hay ở của hắn. Nhìn xem, đều giơ tay bắt hắn thoái vị rồi, đây là đại thế sở xu!"
Phượng Cửu Nhan nghe những lời này, ánh mắt thanh lãnh vô tình.
Cùng lúc đó, Đông Phương Thế nhìn những kẻ đang hô hào đòi hắn thoái vị, trong lòng dâng lên một trận ớn lạnh.
Những người này, đều không tin hắn sao.
Hắn cười khổ, lấy ra lệnh bài Minh chủ.
"Kể từ hôm nay, Đông Phương Thế ta, không còn là Minh chủ Võ Lâm Minh nữa."
"Minh chủ tam tư a!" Đám người Võ Lâm Minh rưng rưng nước mắt.
Đông Phương Thế mỉm cười thanh thản với bọn họ.
"Cứ quyết định vậy đi. Trả lại sự thanh tịnh cho dân làng Thẩm Gia Ổ."
Nào ngờ, sau khi hắn tuyên bố thoái vị, đám người đó vẫn cảm thấy bất mãn.
Đám đệ t.ử Thanh Long Bang phẫn nộ gầm lên.
"G.i.ế.c người đền mạng! Đông Phương Thế có tội, Võ Lâm Minh cũng có tội! Võ Lâm Minh không nên tồn tại!"
Các môn phái khác cũng hùa theo.
"Đúng! Lật đổ Võ Lâm Minh!"
Đám đông xô đẩy, có tư thế muốn phá nát cái Nghị sự đường này.
Ngay cả cây cối trong sân cũng bị xô đổ.
Còn có người muốn g.i.ế.c Đông Phương Thế.
Đông Phương Thế né được những đao kiếm đó, nhưng lại không né được sự ám toán của một lão phụ nhân.
Lão phụ nhân đó thân thể ốm yếu, răng rụng mất mấy cái, ánh mắt nhìn hắn như nhìn kẻ thù, cắm phập con d.a.o vào n.g.ự.c hắn.
"Phi! Thiên Long Hội đều là người tốt!
"Bọn họ làm đường cho chúng ta, xây tư thục cho chúng ta, để trẻ con trong làng có sách đọc, còn phát cháo cho chúng ta.
"Võ Lâm Minh các ngươi lại làm được gì?
"Các ngươi... các ngươi mới là ác nhân, các ngươi mới là ma giáo!"
"Minh chủ!" Người bên cạnh nhìn thấy, lập tức đẩy lão phụ nhân kia ra.
Đông Phương Thế ôm vết thương, nắm đ.ấ.m hơi siết c.h.ặ.t.
Thiên Long Hội quả thực đã làm những việc gọi là thiện nguyện này.
Nhưng không thể thay đổi sự thật bọn chúng đã làm ra những việc ác tày trời hơn.
Những người từng chịu ân huệ của Thiên Long Hội này, không biết toàn bộ chân tướng.
Hắn không trách bọn họ.
Hắn chuyển mắt nhìn những đồng đạo đang mang bộ mặt gớm ghiếc kia, ánh mắt lạnh lẽo.
Đám người đó hô vang,"Chúng ta muốn tự do! Chúng ta muốn bình đẳng! Sự tồn tại của Võ Lâm Minh, vốn dĩ chẳng khác gì chế độ của triều đình! Bọn họ chính là muốn làm lão đại!"
"Không sai, chúng ta không cần Võ Lâm Minh! Nam nữ giang hồ ai nấy đều tự do, không có Võ Lâm Minh, các môn các phái chúng ta vẫn sống tốt!"
"Lên đi, tháo cái biển hiệu này xuống!"
Đột nhiên, một bóng người chợt xuất hiện, đá bay kẻ đang muốn tháo biển hiệu.
Đông Phương Thế quay đầu nhìn lại,"Tô Huyễn!"
Không chỉ hắn nhận ra, những người khác cũng đều nhận ra.
"Tô Huyễn! Ngươi và Đông Phương Thế là cùng một giuộc! Những chuyện các ngươi làm năm xưa, đều bị phanh phui rồi! Vì muốn nổi danh, các ngươi vừa ăn cướp vừa la làng, đúng là làm tận việc ác! Bây giờ nhân chứng vật chứng rành rành trước mắt, ngươi còn gì để giải thích nữa!"
Phượng Cửu Nhan đứng dưới tấm biển hiệu đó, nhìn những khuôn mặt vặn vẹo kia.
Đám bình dân bách tính trong trại gào thét với nàng.
"Hóa ra tiêu diệt Thiên Long Hội, cũng có phần của ngươi! Đồ gian ác nhà ngươi! Thiên Long Hội chưa từng làm hại chúng ta, là ngươi..."
Trong lúc nói chuyện, lão phụ nhân từng đ.á.n.h Đông Phương Thế kia định xông lên tát Phượng Cửu Nhan.
Keng!
Phượng Cửu Nhan đột ngột rút kiếm, chĩa thẳng vào người đang lao tới, dọa lão phụ nhân kia run rẩy.
"Ngươi, ngươi làm tận việc ác, ngươi còn muốn g.i.ế.c người giữa thanh thiên bạch nhật sao!"
Phượng Cửu Nhan cười lạnh.
"Các ngươi tính là cái thá gì, thị phi đúng sai, ta không cần phải biện bạch với hạng người như các ngươi."
Đệ t.ử các môn phái giận dữ tột cùng.
"Tô Huyễn, ngươi và Đông Phương Thế cấu kết làm bậy, ngươi phải nhận tội!"
Phượng Cửu Nhan vung kiếm quét một đường kiếm khí, ép đám đông lùi lại.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi lên người nàng, ánh mắt nàng băng giá.
"Ta chỉ nói một lần.
"Các ngươi tốt nhất nên tự hỏi lương tâm mình, Võ Lâm Minh có điểm nào có lỗi với chư vị các ngươi. Đám dân làng kia không rõ chân tướng, lẽ nào các ngươi không rõ Thiên Long Hội là tốt hay xấu sao!
"Năm xưa vì muốn dẹp yên ma giáo, bao nhiêu người của chúng ta đã bỏ mạng. Những người còn sống hiện tại, gần như ai nấy đều mang thương tích đầy mình! Bây giờ lại bắt chúng ta nhận tội? Nực cười!
"Đừng quên, năm xưa khi ta và Đông Phương Thế hành tẩu giang hồ, không môn không phái, là những kẻ nhàn tản thực sự. Là các ngươi cầu xin chúng ta, muốn chúng ta trừ ma, sau đó càng là đẩy Đông Phương Thế lên vị trí Minh chủ!
"Nếu không phải vì cái vị trí Minh chủ c.h.ế.t tiệt này, thê t.ử của hắn sao lại bị nhắm tới, sao lại c.h.ế.t trong tay kẻ thù!
"Mà nay, Thiên Long Hội tro tàn lại cháy, các ngươi lại muốn lật đổ Võ Lâm Minh... Tốt, tốt lắm!"
Phượng Cửu Nhan cười lạnh, ngay sau đó mũi kiếm chĩa thẳng vào đám đông,"Nói nhiều vô ích, ta cứ chống mắt lên xem, các ngươi tự tìm đường c.h.ế.t như thế nào!"
Nói xong, nàng liền định đưa Đông Phương Thế rời đi.
Đám đông còn muốn cản lại, nhưng chạm phải ánh mắt nhiếp nhân của nàng, cộng thêm sự hộ vệ của các cao thủ Võ Lâm Minh khác, bọn họ đành tạm thời bỏ qua.
Trong đám đông, có người yếu ớt hô lên.
"Nghe đây, Thiên Long Hội quay lại, cũng là tìm bọn họ báo thù, không liên quan đến chúng ta!"
...
Hoàng thành.
Trong một trạch viện thanh tịnh.
Tiêu Dục nghe thấy tiếng đẩy cửa, lập tức nhìn theo âm thanh.
Thấy Phượng Cửu Nhan trở về, hắn yên tâm rồi.
Nhưng ngay sau đó, hắn liền nhìn thấy Đông Phương Thế đi theo sau Phượng Cửu Nhan.
Tên này sao cũng theo về đây rồi?