Bịch!
Hai người cùng rơi xuống ám thất dưới lòng đất, lối vào trên đỉnh đầu lập tức đóng lại.
Phượng Cửu Nhan không hề lơi lỏng, tay dùng sức, roi siết c.h.ặ.t cổ tên sát thủ bịt mặt.
Trong lúc kẻ đó còn đang giãy giụa, Phượng Cửu Nhan đột nhiên cảm nhận được sự bất thường xung quanh.
Một tay mở mồi lửa, chiếu sáng nhìn thử, ám thất dưới lòng đất này rất lớn, lớn hơn nhiều so với đạo quán bên trên.
Hơn nữa, nơi này tụ tập rất nhiều người...
Nói chính xác hơn, giống như những con rối mất đi linh hồn.
Bọn chúng dùng ánh mắt trống rỗng nhìn nàng, ngay sau đó liền ùa lên!
...
Hoàng cung.
Ngự thư phòng.
Đến nay vẫn chưa có tin tức của Tô Huyễn, tâm trí Tiêu Dục rối bời.
Hắn sợ nàng cũng giống như Đông Phương Thế, gặp phải nguy hiểm, cứ thế mất tích.
"Hoàng thượng! Có tin tức rồi!"
Trần Cát bước nhanh vào trong,"Thuộc hạ phát hiện hàng chục đệ t.ử T.ử Dương Phái trong y quán ở thành, sau khi thẩm vấn mới biết, Tô Huyễn bị nhốt trong đạo quán ở phía Nam thành!"
Tiêu Dục đột ngột đứng dậy, đôi mắt đen láy sắc bén lạnh lẽo.
"Chuẩn bị ngựa!"
Trần Cát trung thành đề nghị.
"Hoàng thượng, phái người đến giải cứu là được rồi, ngài..."
Hắn muốn nói Hoàng thượng không cần đích thân mạo hiểm đến đó.
Nhưng lời mới nói được một nửa, Hoàng thượng đã ra khỏi cửa điện rồi.
Tiêu Dục bên này vừa ra khỏi cửa điện, liền chạm mặt Vinh phi.
Nàng ta ăn mặc mỏng manh, dung nhan tiều tụy lo âu.
"Hoàng thượng, ngài vội vã như vậy, là muốn đi đâu?"
Khuôn mặt Tiêu Dục lạnh lùng, không có lời giải thích dư thừa.
"Xuất cung."
Vinh phi nắm lấy cánh tay hắn, dưới mắt hiện lên quầng thâm nhạt.
"Hoàng thượng, Thái hoàng thái hậu biết ngài dạo này hay chạy ra ngoài cung, vô cùng tức giận. Ngài là thân thể vạn kim, sao có thể phơi mình trong nguy hiểm chứ?
"Hay là ngoài cung xảy ra chuyện gì rồi? Ngài nói cho thần thiếp biết, để thần thiếp giúp ngài, có được không?"
Tiêu Dục gỡ tay nàng ta ra, ánh mắt thong dong lạnh nhạt.
"Trẫm tự có chừng mực."
Hắn vẫn muốn đi, Vinh phi đột nhiên trầm giọng xuống, sắc mặt cũng trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Thần thiếp biết, ngài muốn đi cứu người!"
Nàng ta từ nhỏ tập võ, đao thương côn bổng không bằng hắn và Thụy Vương, nhưng thính lực cực tốt.
Vừa rồi hắn và Trần Cát nói gì trong điện, nàng ta đều nghe thấy hết.
Tuy không biết cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng cũng có thể suy đoán ra được, Hoàng thượng lo lắng như vậy, là muốn đi cứu tên Tô Huyễn kia.
Cơ thể Tiêu Dục hơi khựng lại.
Ngay sau đó trong mắt hắn xẹt qua tia lệ khí, đè thấp giọng, cảnh cáo Vinh phi.
"Về Trường Lạc Cung của ngươi đi."
Cho dù bọn họ quen biết từ nhỏ, cũng không có nghĩa là nàng ta có thể can thiệp vào chuyện của hắn.
Phượng Cửu Nhan vẫn đang đợi hắn, hắn không thể chậm trễ.
Vinh phi lại nắm lấy cánh tay hắn, giọng điệu dịu dàng, nhưng lại mang theo sự kiên quyết.
"Hoàng thượng, để người khác đi, để Thụy Vương đi, ngài là vua một nước, thần thiếp không thể để ngài xảy ra bất cứ sơ suất nào."
Tiêu Dục mất kiên nhẫn hất tay nàng ta ra, đi thẳng.
Vinh phi ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn, trong mắt tràn đầy sự lo lắng.
...
Hai khắc sau, Tiêu Dục dẫn theo một đội nhân mã, đến đạo quán phía Nam thành, đi cùng còn có Chưởng môn T.ử Dương Phái kia, dùng để chỉ đường.
"Hoàng thượng! Đạo quán bốc cháy rồi!"
Tiêu Dục lập tức hạ lệnh:"Cứu hỏa!"
Sau khi xuống ngựa, hắn trực tiếp túm lấy cổ áo Chưởng môn T.ử Dương Phái, giọng nói như trộn lẫn vụn băng, lạnh đến cực điểm.
"Nàng ấy ở đâu, Tô Huyễn ở đâu!"
Trong đồng t.ử của bậc đế vương phản chiếu ánh lửa, rục rịch sát ý.
Chưởng môn T.ử Dương Phái chưa từng ngờ tới, Hoàng thượng lại bảo vệ hai tên ma đầu đó như vậy.
Hắn khuất phục trước uy quyền của đế vương, vươn ngón tay, chỉ về phía chính điện của đạo quán.
"Ở bên trong, ta, ta nhìn thấy hai người đó đ.á.n.h nhau vào bên trong, sau đó liền rơi xuống hố cơ quan..."
Lửa bắt đầu từ cổng lớn đạo quán, lúc này cánh cổng này đã bị thiêu rụi, nghe vậy, Tiêu Dục không chút suy nghĩ, lao thẳng vào trong.
Những thị vệ khác đều đang cứu hỏa, Trần Cát bám sát theo Tiêu Dục,"Hoàng thượng! Ngài không thể vào đó!"
Hoàng thượng bị làm sao vậy? Cho dù muốn cứu người đến mấy, cũng phải lo cho bản thân mình trước chứ!