Trong một bát giác đình hẻo lánh ở thành tây, hai huynh đệ ngồi đối diện nhau.
Trên bàn đá bày một bàn cờ, đã là tàn cục.
Trên mặt Tiêu Trạc mang theo ý cười nhàn nhạt, phảng phất vẫn là vị huynh trưởng khoan hậu nhân hòa năm nào.
"Kỳ phong của Hoàng thượng không giống trước kia nữa rồi."
Tiêu Dục thuận miệng nói.
"Vạn sự đều đang thay đổi."
Giọng điệu Tiêu Trạc thanh nhuận, lại giống như đang đè nén điều gì.
"Có một câu, luôn rất muốn hỏi Hoàng thượng.
"Chuyện năm xưa, ngài tin ta là trong sạch sao?"
Năm đó, Thái t.ử thí sát thân huynh đệ, kết đảng mưu nghịch. Triều dã khiếp sợ.
Tầm mắt Tiêu Dục rơi trên mặt hồ phía xa, mạn bất kinh tâm.
"Chuyện cũ đã qua, trẫm đã sớm không nhớ rõ nữa."
Tiêu Trạc nhàn nhạt cười, đáy mắt có một tia chua xót.
"Nói thật, lúc đó ta chưa từng nghĩ tới, người cuối cùng ngồi lên ngai vàng, sẽ là ngài."
Trong cuộc chiến tranh đoạt Trữ quân, Tiêu Dục là người bị loại trừ ra ngoài.
Trong triều đại thần cũng không có ai đứng về phía hắn.
Ai ngờ, Tiên đế kiếm tẩu thiên phong, đem hoàng vị truyền cho hắn.
Tiêu Trạc bùi ngùi than thở:"Đây chính là thế sự khó lường đi."
Trong lúc nói chuyện, hắn ý vị thâm trường liếc nhìn Tiêu Dục một cái.
Sắc mặt Tiêu Dục không có cảm xúc dư thừa.
Cho dù lúc trước bọn họ huynh hữu đệ cung, nay đã là người dưng nước lã.
Dù sao, quân là quân thần là thần, hắn đối với những kẻ gọi là thân huynh đệ này, đều tồn tại tâm phòng bị.
"Ngươi hẹn gặp trẫm, là vì chuyện gì."
Tiêu Trạc nhìn vầng thái dương lơ lửng trên không, chậm rãi nói.
"Là để cáo biệt."
Mi tâm Tiêu Dục khẽ nhíu.
Lại nghe Tiêu Trạc thở dài mở miệng:"Ta phải rời đi rồi, huynh đệ hai người chúng ta, không còn ngày gặp lại. Đặc biệt đến nói với Hoàng thượng một tiếng, bảo trọng."
Thần sắc Tiêu Dục nghiêm túc.
"Ngươi muốn đi đâu."
Tiêu Trạc không trả lời.
Hắn đứng dậy, hành lễ với Tiêu Dục.
"Gió cuốn mây vần, không biết nơi về."
Nói xong lời này, Tiêu Trạc liền bước ra khỏi lương đình.
Ánh mắt Tiêu Dục trầm ngưng, nhìn bàn cờ trên bàn.
Hắc bạch tương sát, không có thắng bại.
Tất cả quân cờ đều bị nhốt trong ván cục...
Hắn bước ra khỏi lương đình, đôi mắt lạnh lùng khẽ nheo lại.
...
Một bên khác, bí cảnh Thiên Long Hội.
Giữa sườn núi Ngũ Dương Sơn tấc cỏ không mọc.
Hộ pháp một thân sát khí quỳ bên ngoài thạch bích, trên người có nhiều vết roi.
"Đệ t.ử đại ý, Giáo chủ, xin cho đệ t.ử cơ hội đái tội lập công!"
Không lâu sau, nữ t.ử đeo mạng che mặt kia hiện thân, truyền đạt ý chỉ của Giáo chủ.
"Hộ pháp, Giáo chủ lệnh cho ngươi cứu ra những nhân sĩ võ lâm kia, không được chậm trễ."
Hộ pháp kia cúi đầu.
"Cẩn tuân Giáo chủ lệnh."
Sau khi Hộ pháp rời đi, không bao lâu, nam t.ử áo trắng đeo mặt nạ kia cũng tới.
Nữ t.ử đeo mạng che mặt nhìn thấy hắn, lập tức ngăn cản hắn tới gần, đồng thời thấp giọng nhắc nhở.
"Trọng địa môn phái, ngươi sao có thể tới gần? Mau mau rời đi!"
Nam t.ử áo trắng lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái, lại nhìn về phía thạch bích kiên cố kia, tầm mắt tối tăm.
Hắn đột ngột đẩy nữ t.ử trước mặt ra, đi thẳng đến nói với người trong thạch bích.
"Giáo chủ, đệ t.ử có chuyện bẩm báo.
"Hộ pháp thiết hạ cạm bẫy, ám sát Đông Phương Thế và Tô Huyễn, không tiếc làm bại lộ mật đạo đạo quán, nhưng, hai người kia cũng không c.h.ế.t.
"Nay triều đình đã phát hiện mật đạo, bất lợi cho chúng ta..."
Nữ t.ử đeo mạng che mặt nghe lời này, sắc mặt chợt lạnh.
Lúc này, bên trong thạch bích vang lên một giọng nói uy lệ.
"Ngươi muốn cái gì."
Nam t.ử áo trắng ôm quyền hành lễ, cung thanh đáp.
"Đệ t.ử thỉnh anh, tru sát hai người kia. Hơn nữa, kế hoạch tru sát do đệ t.ử an bài, cho dù là Hộ pháp, cũng không được can thiệp."
"Chuẩn."
Nữ t.ử đeo mạng che mặt nhíu nhíu mày.
Hắn vì sao lại phải xen vào việc của người khác như vậy?
Đông Phương Thế và Tô Huyễn đều là cao thủ nhất đẳng, hắn giao chiến với bọn họ, sao có thể toàn thân trở lui?