Trường Lạc Cung.
"Nương nương, Hoàng thượng triệu người đến Ngự thư phòng!" Tỳ nữ hớn hở chạy vào nội điện.
Trước bàn trang điểm, trên mặt Vinh phi hiện lên nét vui mừng.
Hoàng thượng hồi cung đã nhiều ngày, rốt cuộc cũng nhớ đến nàng ta rồi sao.
Một lát sau, Vinh phi bước vào Ngự thư phòng.
Trong điện chỉ có Hoàng thượng và Trần Cát.
Nàng ta uốn gối hành lễ.
"Tham kiến Hoàng thượng."
Tiêu Dục lạnh lùng nhìn ả.
"Chuyện giữa trẫm và Tô Huyễn, là ngươi nói cho Hoàng tổ mẫu biết?"
Tâm trạng Vinh phi đột ngột chìm xuống đáy vực.
Tô Huyễn...
Hoàng thượng triệu kiến nàng ta, chính là vì chuyện này sao!
Vinh phi thầm suy tính trong lòng.
Trong cung khắp nơi đang bắt người, đặc biệt là Vạn Thọ Cung.
Thái hoàng thái hậu còn cố ý phái người đến báo cho nàng ta biết —— chuyện ám sát Tô Huyễn đã bại lộ.
Hoàng thượng là người tinh minh đa nghi đến nhường nào, chắc chắn đã đoán ra, có kẻ đã cáo trạng với Thái hoàng thái hậu.
Sự tình đã đến nước này, nếu nàng ta phủ nhận, ngược lại sẽ khiến Hoàng thượng truy tra, đồng thời lưu lại ấn tượng dối trá đầy miệng trong lòng hắn.
Sau khi nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại, Vinh phi ngẩng đầu lên, ánh mắt bi ai nhìn bậc đế vương, khẽ gật đầu.
"Là ta nói."
Ánh mắt Tiêu Dục sắc lạnh, đáy mắt dâng lên ngọn lửa phẫn nộ.
"Mộ Dung Lam! Trẫm chẳng phải đã sớm cảnh cáo ngươi rồi sao! Tô Huyễn là chuyện riêng của trẫm. Sao ngươi dám..."
Hắn gọi thẳng tên ả.
Bịch!
Hai đầu gối Vinh phi quỳ rạp xuống đất, cung kính dập đầu.
"Hoàng thượng, ta làm vậy là vì ngài, vì hoàng tự a!
"Tô Huyễn là nam t.ử, sao có thể để hắn vấy bẩn ngài!
"Ta thân là hảo hữu nhiều năm của ngài, sao có thể trơ mắt nhìn ngài lún sâu vào vũng bùn?"
Tiêu Dục dùng ánh mắt sắc bén như d.a.o găm nhìn chằm chằm ả.
Bọn họ quen biết từ thuở nhỏ, quan hệ không hề tầm thường.
Ả và Hoàng tổ mẫu giống nhau, đều là có lòng tốt nhưng lại làm hỏng việc.
Nhưng, ả thực sự không có tư tâm sao?
Tiêu Dục không thể không đ.á.n.h giá lại nữ nhân trước mắt này.
"Mộ Dung Lam, tình cảm ngươi dành cho trẫm, đã vượt quá giới hạn rồi."
Hắn được triệu hồi về cung lúc Tiên đế lâm chung, vốn dĩ ngôi vị hoàng đế này dù thế nào cũng không đến lượt hắn, những người khác cũng đều không ngờ tới, bởi vậy, thuở mới đăng cơ, các thế lực khắp nơi rục rịch ngóc đầu, tiền triều bất ổn, đám huynh đệ của hắn tìm đủ mọi cách kết bè kết phái, muốn kéo hắn khỏi ngai vàng.
Đồng thời, ngoại hoạn nổi lên, chư quốc xung quanh thi nhau muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của, xâu xé Nam Tề. Chính Mộ Dung Lam là người đã đề xuất, phải an nội trước, mới có thể nhương ngoại.
Thế là sau một phen thương nghị, ả quyết ý nhập cung làm phi, như vậy, tân đế và Mộ Dung gia sẽ vinh nhục có nhau.
Cũng chính vì quyết định này của ả, Mộ Dung gia vốn đang d.a.o động không ngừng, buộc phải trở thành phe bảo hoàng. Tiền triều lúc bấy giờ mới dần dần ổn định lại.
"Trước khi ngươi nhập cung, trẫm đã từng nói, nạp ngươi làm phi, chỉ vì việc công, trẫm có thể cho ngươi địa vị tôn vinh, nhưng không thể cho ngươi sự sủng ái của một nam nhân.
"Nếu ngươi nhất quyết đòi hỏi vế sau, vậy trẫm thà không để ngươi nhập cung.
"Lúc đó ngươi đã nói thế nào? Ngươi nói, ngươi đối với trẫm chỉ có tình sư huynh muội, chỉ một lòng phò tá, tuyệt không có hai lòng..."
Vinh phi không ngừng lắc đầu, cắt ngang những lời nói như d.a.o cứa vào tim này của hắn.
"Không, Hoàng thượng, ta không hề thay đổi."
Ả nhập cung, là để phò tá hắn, giúp hắn trở thành một vị hoàng đế tốt.
Tiền triều có Thụy Vương, hậu cung có ả, ba sư huynh muội bọn họ, sẽ cùng nhau cai trị Nam Tề thật tốt.
Ả biết rõ Hoàng thượng không có tình cảm nam nữ với mình, không sao cả, dù sao thì, bên cạnh hắn cũng chỉ có một mình ả. Ả tự nhận mình khác biệt với những nữ nhân kia, ả có thể sánh vai cùng hắn đứng trên đỉnh cao nhất.
Tuyệt đối không phải là thứ mà đám nữ nhân chỉ biết khao khát sự sủng hạnh của đế vương có thể sánh bằng!
Cho nên, ả không hề thay đổi!
"Tình cảm ta dành cho ngài, cũng giống hệt như tình cảm ta dành cho Thụy Vương!
"Chúng ta từ nhỏ đến lớn ở bên nhau, chúng ta là hảo hữu, cũng thân thiết hơn cả người nhà, chúng ta vốn dĩ nên nương tựa lẫn nhau!
"Ta nói cho Thái hoàng thái hậu biết chuyện của Tô Huyễn, thực sự chỉ là không muốn ngài lầm đường lạc lối! Không phải vì ghen tị với Tô Huyễn! Tình cảm ta dành cho ngài, chưa từng vượt quá giới hạn!
"Ngài có thể thích bất kỳ nữ t.ử nào, duy chỉ không thể thích một nam nhân!
"Ngài phải làm một nam nhân bình thường a!"
Ánh mắt Tiêu Dục ngưng kết lại thành băng.
"Trẫm vô cùng bình thường.
"Mộ Dung Lam, là ngươi không bình thường.
"Ngươi luôn xoay quanh trẫm, ngươi tự biến mình thành ếch ngồi đáy giếng, chim nhốt trong l.ồ.ng!
"Ngươi tưởng rằng ngươi làm vậy là muốn tốt cho trẫm sao?
"G.i.ế.c người trẫm yêu thương, chẳng khác nào khoét tim trẫm, róc xương trẫm, ăn thịt trẫm!"
Năm ngón tay Vinh phi siết c.h.ặ.t, lòng đau như cắt.
Người yêu thương?
Hắn lại thích Tô Huyễn đến mức đó sao!
Vậy những hy sinh bao năm qua của ả, trong mắt hắn rốt cuộc tính là cái gì?
Trong lòng Vinh phi dâng lên một trận bất bình, nhưng ngoài mặt không hề để lộ.
"Hoàng thượng, ta không hề muốn g.i.ế.c Tô Huyễn! Ta chỉ muốn để Thái hoàng thái hậu khuyên nhủ ngài!
"Sát thủ là do Thái hoàng thái hậu phái đi, ta đã từng khuyên can bà ấy..."
Tiêu Dục không muốn nhiều lời với ả, dứt khoát mở miệng.
"Mộ Dung Lam, năm xưa ngươi cam tâm tình nguyện nhập cung, là vì an định tiền triều, công lao của ngươi, trẫm đều ghi nhớ. Nay tiền triều đã định, trẫm khôi phục tự do cho ngươi.
"Truyền khẩu dụ của trẫm, tước bỏ phong hiệu của Mộ Dung thị, tức khắc xuất cung."
Sắc mặt Vinh phi cứng đờ.
"Hoàng thượng... Ngài, ngài muốn phế ta?!"
Ả không dám tin vào tai mình.
Tình nghĩa bao nhiêu năm của bọn họ, ả chỉ là cáo trạng một câu, hắn liền muốn phế ả!?
Nếu ả thực sự ra tay với Tô Huyễn, hắn chẳng phải... chẳng phải sẽ g.i.ế.c ả sao!
Trong chốc lát, Vinh phi không cam lòng, phẫn nộ, lại xen lẫn một tia hoảng loạn.
Hốc mắt ả tức thì đỏ hoe.
"Hoàng thượng! Ngài tỉnh táo lại đi! Chỉ có ta và Thụy Vương mới thật lòng suy nghĩ cho ngài! Tên Tô Huyễn kia thì tính là cái thá gì? Nếu ngài tiếp tục buông thả bản thân ở bên cạnh hắn, ngài đặt giang sơn xã tắc ở đâu?"
Tiêu Dục vô cùng tuyệt tình.
"Kéo Mộ Dung thị xuống!"
Hắn đã từng cảnh cáo ả rồi.
Là ả không để lời nói của hắn vào tai, còn dám tính kế Tô Huyễn.
Thật sự coi hắn là kẻ hồ đồ, không nhìn thấu thủ đoạn mượn đao g.i.ế.c người của ả sao!
Thị vệ tiến vào trong điện, muốn áp giải Vinh phi đi.
Ả vùng vẫy đứng dậy, rơi lệ chất vấn Tiêu Dục.
"Hoàng thượng, ngài không nên đối xử với ta như vậy! Tô Huyễn đã làm được gì cho ngài? Ngài quên rồi sao, thuở ngài mới đăng cơ, nếu không phải ta thuyết phục phụ thân, triều đình sao có thể bình yên vô sự?
"Ta đã làm cho ngài biết bao nhiêu chuyện, ngài đều quên hết rồi sao!
"Ngài đã từng hứa, sẽ nuôi dưỡng ta cả đời, sẽ cho ta một sự thể diện!
"Nay ngài lại muốn đuổi ta xuất cung?
"Tiêu Dục!! Ngài có lỗi với ta!"
Trong lúc tình thế cấp bách, ả đã gọi thẳng danh xưng của bậc đế vương.
Tiêu Dục không vì thế mà nổi giận, chỉ nhớ lại thuở nhỏ, bọn họ cùng nhau tập võ bên ngoài, ba người quả thực đã nương tựa lẫn nhau, lúc đó không có thân phận tôn ti, chỉ có sư huynh muội.
Hắn phất tay, ra hiệu cho thị vệ buông Mộ Dung Lam ra.
Ả cứ ngỡ hắn đã mềm lòng, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, ôn nhu đáng thương.
"Sư huynh..."