Đối mặt với tân đế đột nhiên xuất hiện này, Mã công công tung ra thế phá phủ trầm chu.
Gã không giả vờ nữa, nói thẳng.
"Thái thượng hoàng đang ở trong tay chúng ta! Muốn ngài ấy sống sót, thì lập tức nghĩ chỉ, truyền ngôi cho Thái t.ử chân chính!"
Gã bảo thuộc hạ bế đứa trẻ kia tới, hướng về phía đám người nói.
"Vị này mới là nhi t.ử thân sinh của Thái thượng hoàng, vài ngày trước đã cùng Thái thượng hoàng nhận nhau..."
Chưa đợi gã nói xong, Thụy Vương nói.
"Làm càn! Hoàng vị thay đổi, há như trò đùa!"
Lý lão tướng quân hùa theo mắng mỏ.
"Yên cẩu to gan! Tùy tiện tìm một đứa trẻ liền dám mạo xưng hoàng tự, coi người khác đều là kẻ ngốc sao!"
Các binh sĩ khác cũng đều cười đùa cợt nhả.
"Yên tặc, đó là con nuôi của ngươi đi!"
Sắc mặt Mã công công đen kịt trầm xuống.
"Các ngươi đều không tin đúng không! Được, đã như vậy, ta lập tức tiễn Thái thượng hoàng quy thiên! Thụy Vương điện hạ, Lý lão tướng quân còn chưa nói cho ngài biết đi, trong Tổ miếu này có Chấn Thiên Lôi..."
Lúc này, tân hoàng bỗng nhiên quỳ xuống, hướng Tổ miếu hành đại lễ.
"Phụ hoàng! Nhi thần cẩn tuân lời ngài dặn dò! Ngài từng nói, ngày nhi thần đăng cơ, chính là lúc ngài theo Phượng cô nương phó hoàng tuyền.
"Nhi thần, cung tiễn phụ hoàng!"
Mã công công:!!!
Gã gấp đến độ dậm chân, vươn ngón tay hoa lan ra chỉ trích.
"Nhãi ranh! Ngươi câm miệng cho tạp gia!! Ngươi sao dám nguyền rủa Hoàng thượng... Không, ngươi sao dám nguyền rủa Thái thượng hoàng! Thụy Vương, Lý lão tướng quân, tân đế bất hiếu như vậy, các ngươi cũng nhận? Chẳng lẽ là mong Thái thượng hoàng c.h.ế.t!"
Thụy Vương bày ra bộ dáng bi thống bất đắc dĩ.
"Đây đều là ý của Thái thượng hoàng. Bản vương chỉ có thể tuân theo."
Mã công công tức đến mặt như màu gan heo, gã hướng lên trời gầm thét.
"A ——"
Bọn họ rốt cuộc muốn thế nào a!
Cái này bảo gã làm sao ăn nói với chủ t.ử!
"Mạng của Thái thượng hoàng không quan tâm, những vương gia khác bên trong thì sao, mạng của bọn họ, các ngươi cũng không quan tâm sao! Hả?"
Thụy Vương và Lý lão tướng quân liếc nhìn nhau.
Ngay sau đó, Phế Thái t.ử Tiêu Trạc từ trong đám người đi ra, cười tựa như một con hồ ly.
"Vương gia gì? Tại hạ sao lại nghe nói, bên trong toàn bộ đều là phản tặc nhỉ? Đúng không, Thụy Vương điện hạ?"
Thụy Vương gật đầu.
"Không sai. Phản tặc, thì nên tru sát."
Mã công công lập tức lạnh toát sống lưng.
Phế Thái t.ử này, không phải bị nhốt vào Thiên Lao rồi sao? Lẽ nào... Thụy Vương cùng Phế Thái t.ử hợp mưu, muốn tạo phản?!
Gã bỗng nhiên bừng tỉnh, ngay sau đó cười lớn.
"Thì ra là thế! Thì ra, các ngươi muốn mượn tay ta thí quân! Các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu, đã sớm muốn phản rồi!"
Tuyệt đối không thể để bọn họ như ý!
G.i.ế.c Tiêu Dục, bọn họ sẽ càng thêm không kiêng nể gì cả.
Thiên Long Hội ngược lại làm áo cưới cho bọn họ rồi!
Lập tức, Mã công công âm lãnh đôi mắt cảnh cáo bọn họ.
"Đều tránh xa ra một chút cho ta! Chỗ này ngoài Chấn Thiên Lôi, còn chôn một viên Hỏa long đạn d.ư.ợ.c, tuy không bằng uy lực của Hỏa long b.ắ.n xa, nhưng một viên như vậy, đủ để chúng ta đồng quy vu tận!"
Nghe vậy, Tiêu Trạc lập tức hộ tống tân đế lùi lại, bày ra tư thế hộ chủ.
Ánh mắt Mã công công càng thêm âm hiểm độc ác.
Xem ra, Phế Thái t.ử này, và chủ t.ử bọn họ nghĩ đến cùng một chỗ rồi, đều là muốn hiệp thiên t.ử dĩ lệnh chư hầu a!
...
Mã công công trở lại Tổ miếu, lập tức hướng về phía Tiêu Dục "cáo trạng".
"Hoàng thượng, đám người Thụy Vương ngay cả an nguy của ngài cũng không màng, muốn nô tài tiễn ngài quy thiên đấy!"
Ánh mắt Tiêu Dục khẽ động, vẫn im lặng không nói.
Trần Cát cầm kiếm bảo vệ đế vương, lạnh lùng quát.
"Cút!"
Mã công công âm hiểm đôi mắt, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.
Loạn rồi!
Đều loạn rồi!
Gã quả thực nhìn không thấu, Hoàng thượng này rốt cuộc có tâm tư gì!
Lẽ nào những việc Thụy Vương làm đều là Hoàng đế ngầm đồng ý sao? Nhưng tại sao? Chỉ là vì tuẫn tình cùng Tô Huyễn?
Đế vương vô tình, điều này làm sao có thể chứ!
Mã công công trở về phòng của mình, cả người tràn ngập bực bội bất an.
Thuộc hạ thỉnh thị:"Công công, kỳ hạn ba ngày đã đến, Hoàng thượng, có g.i.ế.c không?"
Mã công công phẫn nộ ngước mắt.
"Không thể g.i.ế.c!"
Ngộ nhỡ Thụy Vương cùng Phế Thái t.ử hợp mưu, đã sớm có tâm tư mưu quyền soán vị, muốn làm bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn, vậy thì, nếu gã g.i.ế.c Hoàng đế, chính là hợp ý của phe Thụy Vương rồi!
Gã ra lệnh cho thuộc hạ:"Lập tức truyền thư cho giáo chủ, đem cục diện bên này báo cho ngài ấy!"
Thuộc hạ lo lắng.
"Truyền thư này, đi một vòng, ít nhất cũng phải mười ngày. Chỉ sợ sinh biến cố..."
"Vậy cũng phải thỉnh thị giáo chủ!"
Cục diện bên gã đã mất khống chế rồi, đã sớm là biến cố rồi.
...
Một bên khác.
Mộ Dung Lam đang trên đường chạy tới Bắc Cảnh.
Sau khi ra khỏi Tổ miếu, ả liền phát hiện có người bám theo mình, may mà ả phản ứng kịp thời, cắt đuôi được kẻ đó.
Ả một đường giục ngựa mà đi, tốc độ rất nhanh.
Lại không nhận ra, trên đất bằng có một sợi dây thừng, tục xưng là dây vấp ngựa...
Cùng với thân ngựa chấn động kịch liệt, Mộ Dung Lam trong khoảnh khắc bị hất văng khỏi lưng ngựa.
Ả nhịn một thân đau đớn, vừa định bò dậy, bỗng nhiên xuất hiện mấy tên hắc y nhân bịt mặt mặc kình trang.
Bọn chúng lấy thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, bao vây tấn công ả.
Với thân thủ của ả, có thể cùng bọn chúng đại chiến mấy hiệp rồi đào tẩu, nhưng không lâu trước đây ả mới chịu một chưởng của Tiêu Dục, nội lực hao tổn.
Cộng thêm cú ngã vừa rồi, càng không còn sức tái chiến.
Chưa tới nửa khắc đồng hồ, ả đã bị khống chế.
Kẻ cầm đầu vai rộng eo thon, không giống những kẻ khác bịt mặt, đường đường chính chính lộ ra một khuôn mặt góc cạnh, trong miệng ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó, liếc mắt, thoạt nhìn có chút mục hạ vô nhân.
"Mộ Dung cô nương, cung hầu đã lâu."
Vừa dứt lời, đại đao của gã xuất vỏ, mắt thường còn chưa kịp nhìn trộm tốc độ rút đao của gã, Mộ Dung Lam liền phát ra một tiếng kêu rên thống khổ.
Hai bàn tay của ả, trực tiếp bị c.h.ặ.t đứt!