Trên công đường, Thụy Vương dự thính, Mộ Dung Liêm khai báo toàn bộ tội trạng.
"Năm xưa, ta bị yêu nữ Thiên Long Hội mê hoặc, đã làm rất nhiều chuyện ác.
"Cái gọi là tội chứng mưu phản của Trần Lão Thái phó, là do ta ngụy tạo.
"Phế Thái t.ử mưu hại huynh đệ, kết đảng mưu nghịch, cũng là do ta làm..."
Lời này của ông vừa thốt ra, mọi người đều khiếp sợ.
Không ngờ, một nhã sĩ như Mộ Dung Liêm, lại làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo bực này!
Càng không ngờ tới, Phế Thái t.ử lại bị oan uổng!
...
Thiên Lao.
Thái hoàng thái hậu đợi trái đợi phải, rốt cuộc cũng đợi được tin tốt.
Ngục tốt mở cửa lao:"Thái hoàng thái hậu, Hoàng thượng có lệnh, thả người ra khỏi Thiên Lao."
Mộ Dung Lam ở trong góc lập tức vui mừng.
Thái hoàng thái hậu ra ngoài rồi, bà nhất định sẽ cứu ả.
Biết được có thể rời đi, Thái hoàng thái hậu một chút bệnh trạng cũng không còn, lưu loát đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.
Cái nơi này, bà một khắc cũng không muốn ở lại nữa.
Đợi sau khi bà ra ngoài, cửa lao lại bị nhanh ch.óng đóng lại.
Thái hoàng thái hậu đầu cũng không ngoảnh lại, chợt, phía sau vang lên tiếng gọi ngoan ngoãn.
"Cô bà..."
Thái hoàng thái hậu đứng khựng lại, chậm rãi xoay người.
Chỉ thấy, Mộ Dung Lam mất đi đôi tay đang dán c.h.ặ.t vào cửa lao, ánh mắt tha thiết nhìn bà.
Bà hiểu rõ, Mộ Dung Lam muốn nhắc nhở bà, đừng quên cứu ả.
Mộ Dung Lam không nhắc nhở thì thôi, tiếng gọi này vừa cất lên, Thái hoàng thái hậu lập tức hỏa mạo tam trượng.
"Ai là cô bà của ngươi!
"Ngươi còn có mặt mũi bảo ai gia cứu ngươi? Ai gia suýt chút nữa bị ngươi hại đến chúng bạn xa lánh rồi!
"Ai gia mạc danh kỳ diệu gánh lấy tội danh mưu phản, chịu bao nhiêu tội lỗi, ngươi còn dám nói mình vô tội?
"Mộ Dung Lam! Ai gia thật sự là mù mắt, mới nuôi ra một con sói mắt trắng như ngươi!"
Mộ Dung Lam khó có thể tin.
Cách đây không lâu còn từ ái ôn nhu với ả, Thái hoàng thái hậu quay đầu liền thay đổi sắc mặt.
Lẽ nào là vì muốn cứu ả ra ngoài, cố ý diễn kịch trước mặt người khác?
Thái hoàng thái hậu chỉ muốn rời khỏi cái nơi xúi quẩy này, tránh xa kẻ xúi quẩy, không nói hai lời, lập tức rời đi.
Bỏ lại Mộ Dung Lam đứng sững tại chỗ, không biết làm sao.
Nếu như ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng không giúp ả, vậy ả không biết còn có thể trông cậy vào ai nữa.
Thái hoàng thái hậu ra khỏi Thiên Lao, liền ngồi lên xe ngựa.
Bà muốn hồi cung, giải thích rõ ràng với Hoàng thượng, bản thân thật sự bị Mộ Dung Lam lừa gạt lợi dụng.
Ai ngờ, chiếc xe ngựa kia một đường đưa bà đến Ngọc Dương Sơn.
"Thái hoàng thái hậu, Hoàng thượng có chỉ, người sau này cứ dưỡng lão ở đây. Không có chiếu chỉ không được diện kiến thánh giá, cũng không được tùy ý rời khỏi nơi này."
Động tác xuống xe ngựa của Thái hoàng thái hậu run lên, suýt chút nữa ngã xuống.
"Cái gì?"
Hoàng thượng đây là muốn cấm túc bà ở Ngọc Dương Sơn a!
"Ai gia muốn gặp Hoàng thượng!"
Thị vệ hộ tống bà cản bà lại, túc nhiên nói.
"Thái hoàng thái hậu, hậu cung không được can chính, người vọng tưởng lập Thái t.ử theo tâm ý của mình, đã là trọng tội.
"Hoàng thượng niệm tình người tuổi tác đã cao, lại thân mắc trọng bệnh, mới đặc biệt khai ân, để người ở Ngọc Dương Sơn phản tỉnh quãng đời còn lại, người ngàn vạn lần đừng sinh thêm rắc rối nữa!"
Miệng Thái hoàng thái hậu run rẩy, muốn biện giải, lại không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Bà bị Mộ Dung Lam lừa gạt, là sự thật, nhưng bà triệu tập chư vương, ở Tổ miếu bức bách Hoàng đế lập Thái t.ử, cũng là sự thật, không ai ép bà làm như vậy.
Bởi vậy, bà quả thực tội hữu ứng đắc rồi...
Trước kia bà ở Ngọc Dương Sơn tu tập Phật pháp, là bà tự nguyện, sau này, Ngọc Dương Sơn này chính là l.ồ.ng giam giam cầm bà, hoàn cảnh này hoàn toàn khác biệt.
Vốn nghĩ rằng, Hoàng thượng thả bà ra khỏi Thiên Lao, chính là tha thứ cho bà rồi, kết quả chuyện này vẫn chưa xong, quãng đời còn lại của bà đều không được an ninh nữa.
Thái hoàng thái hậu không chịu nổi đả kích này, hai mắt tối sầm, đột nhiên ngã gục.
"Thái hoàng thái hậu!" Tỳ nữ vội vàng đỡ lấy bà.