Thái thượng hoàng ý thức được điều chẳng lành, phát ra tiếng gào thét thê lương.
"Hỗn trướng! Ngươi muốn làm gì! Trẫm là phụ thân ruột thịt của ngươi! Là Hoàng đế của Bắc Yên này!"
Nhưng, nhi t.ử của ông, Tân đế hiện tại, lục thân bất nhận, chỉ nhận binh phù.
Đám tráng hán kia biết Thái thượng hoàng võ công cao cường, liền ép ông uống Nhuyễn Cân Tán.
Thái thượng hoàng tuổi tác đã cao, hai quyền khó địch bốn tay, vô pháp phản kháng.
Ông trơ mắt nhìn Tân đế sắp rời đi, mặc cho ông bị đám người này làm nhục, bình sinh lần đầu tiên sinh ra sự sợ hãi hoảng loạn.
"Đừng... đừng!"
Tân đế vô tình nhìn ông.
"Binh phù, giao không?"
Thái thượng hoàng gào thét:"Trời muốn vong Bắc Yên ta a!!"
Tân đế ánh mắt âm độc.
"Phụ hoàng, trẫm nói lại lần cuối, binh phù!"
Thân thể Thái thượng hoàng đã triệt để nhũn ra.
Nếu không giao binh phù, đêm nay ông sẽ bị...
Không một nam nhân bình thường nào có thể nhẫn nhịn được sự t.r.a t.ấ.n và nhục nhã bực này.
Huống hồ, ông còn là vương của Bắc Yên.
Trong mắt ông ngấn lệ, đó là sự khuất nhục và phẫn hận.
"Trẫm hối hận!"
...
Một khắc đồng hồ sau.
Tân đế tâm mãn ý túc cầm binh phù, rời khỏi Đồng Hoa Đài.
Hắn lên xe ngựa, trước khi buông rèm, liếc nhìn chính môn Đồng Hoa Đài, cười lạnh.
"Phụ hoàng của trẫm, hóa ra cũng chỉ là một phàm nhân."
Bên trong Đồng Hoa Đài.
Thái thượng hoàng hư nhược vô lực tựa vào tường, nhìn t.h.i t.h.ể phi tần nằm la liệt trên đất, m.á.u tươi nhuộm đỏ đôi mắt đã nhuốm màu tang thương của ông.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, ông như đột ngột già đi mười mấy tuổi.
Ông đau đớn hối hận, nhặt thanh kiếm trên đất lên, muốn tự kết liễu.
Dù sao, ông biết rõ giao binh phù ra, kết cục của Bắc Yên sẽ ra sao, ông vẫn vì bảo toàn sự trong sạch của bản thân mà giao ra...
Xoảng!
Thanh kiếm chợt rơi xuống đất.
Ông chung quy vẫn không nỡ c.h.ế.t.
Ông vẫn còn ôm tâm lý may mắn —— có lẽ, thượng thương và tổ tông phù hộ, lần vây công Nam Tề này, thực sự có thể thành công thì sao?
Thái thượng hoàng gượng gạo đứng dậy, nhìn ra vầng trăng đỏ như m.á.u bên ngoài, trong mắt cuộn trào từng đợt trầm lệ.
Một bên khác.
Tây Nữ Quốc.
Phượng Cửu Nhan đối nguyệt ẩm t.ửu, cuồng ẩm mấy chén lớn.
Sau đó, nàng đích thân viết cho Tiêu Dục một phong thư, báo cho hắn biết, minh ước với Tây Nữ Quốc đã thành.
Chỉ cần giải quyết xong tâm phúc đại hoạn cho Tây Nữ Quốc Quốc chủ, minh ước này sẽ không sinh thêm biến cố.
Cuối thư, nàng cố ý thêm một câu.
—— [Nguyện tương kiến, nguyện quân thường tại tả hữu.]
Đêm dài trôi qua.
Hôm sau, Tây Nữ Quốc Quốc chủ mang theo bệnh thể thượng triều, chỉ để tuyên bố hai đại sự.
"Trẫm từ khi trọng bệnh đến nay, đều nhờ Thừa tướng phí tâm lao lực, ổn định triều chính."
Thừa tướng Triệu Nhữ Lan chắp tay hành lễ.
"Phân ưu vì Quốc chủ, là chức trách thần nên làm."
Quốc chủ trên long ỷ, ánh mắt lướt qua ả, tiếp tục nói.
"Thừa tướng chính là rường cột quốc gia, bệnh này của trẫm, d.ư.ợ.c thạch vô y, nên sớm định quốc bản.
"Hôm nay, trẫm muốn sách phong Thừa tướng làm Nhiếp Chính Vương!"
Lời này vừa ra, Triệu Nhữ Lan thoáng chút ngạc nhiên.
Nhiếp Chính Vương?
Đây chính là thù vinh to lớn.
Bất quá... thứ ả muốn, đâu chỉ có thế.
Triệu Nhữ Lan ngoài mặt tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh, vui mừng lại khiêm tốn.
"Quốc chủ, thần khó đương nổi trọng nhiệm này."
"Ái khanh, chớ có chối từ." Quốc chủ lại nhìn sang quần thần sắc mặt khác nhau.
"Muội muội song sinh của trẫm —— Túc Oanh, nay đã trở về bên cạnh trẫm. Hoàng vị này, rốt cuộc cũng có người kế thừa. Từ hôm nay trở đi, Túc Oanh thay trẫm giám quốc."
Ở Tây Nữ Quốc, giám quốc là đặc quyền chỉ Trữ quân mới có.
Nói cách khác, Túc Oanh đại nhân chính là Quốc chủ nhiệm kỳ tiếp theo, ván đã đóng thuyền!
Quần thần tâm lĩnh thần hội.
Trên long ỷ, vừa tuyên bố xong hai đại sự này, Quốc chủ liền thổ huyết.
"Quốc chủ!" Đám người vội vàng kinh hô.
...
Khách trạm.
Phi Ưng Quân Khuất Sử bẩm báo.
"Công t.ử, Tây Nữ Quốc Quốc chủ đã phong Nhiếp Chính Vương, đồng thời thụ mệnh Túc Oanh giám quốc, bản thân bà ấy thì vì bệnh quá nặng, muốn rời cung đến Quang Hoa Tự dưỡng thân, hôm nay sẽ khởi hành."
Phượng Cửu Nhan vừa nghe, vừa soi gương đồng chỉnh trang lại khuôn mặt.
Đợi nàng xoay người lại, Khuất Sử giật nảy mình.
Chuyện này... quả thực giống hệt Tây Nữ Quốc Quốc chủ!