Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 865: Nàng Sẽ Không Dùng "chu Võng"

Đạm Đài Diễn nổi giận rồi.

Đều bởi vì, Phượng Cửu Nhan vừa rồi nói, muốn tính "Chu Võng" là của Đông Phương gia.

Hắn mất khống chế trong chớp mắt, nhanh ch.óng lại khôi phục lý trí.

Chỉ trong vài nhịp thở, hốc mắt hắn phiếm hồng, phảng phất như chịu tận khuất nhục.

"Nàng không tin ta thì thôi, cớ sao lại sỉ nhục ta như vậy, sỉ nhục Đạm Đài gia ta!

"Năm đó ta vì điều tra vụ án Dược nhân, chịu đủ mọi t.r.a t.ấ.n.

"Sau đó lưu lạc Đông Sơn Quốc, bị người khống chế... Ta mỗi ngày sống trong thống khổ, vất vả lắm mới trở về Nam Tề, ta chỉ muốn dốc hết khả năng chuộc tội, lấy lại sự tín nhiệm của nàng.

"Ta chỉ muốn trở về quá khứ, chúng ta vẫn có thể làm hảo hữu, làm tri kỷ.

"Nay xem ra, đều là ta tương tư đơn phương.

"Thân là hậu nhân Đạm Đài gia, thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn? Nàng chi bằng g.i.ế.c ta đi!"

Phượng Cửu Nhan nghe hắn lên án một phen, không hề lay động.

Kể từ lúc hắn đ.â.m nàng một đao kia, nàng đã rất khó tin hắn nữa.

Bất luận hắn giải thích thế nào, giải thích hoàn mỹ ra sao, nàng đều không tin nữa.

"Đạm Đài Diễn, ngươi chưa từng thật tâm đối đãi với bất kỳ ai. Ngươi coi chư quốc trong thiên hạ như quân cờ, muốn để 'Chu Võng' trở thành lợi khí sát địch, vậy ta sẽ cho ngươi thấy, cho dù không dùng nó lui địch, Nam Tề cũng có thể thắng!"

Ánh mắt Đạm Đài Diễn lạnh lẽo.

Điều này không thể nào.

Huống hồ, Nam Tề đã dùng "Chu Võng" vận chuyển lương thảo rồi.

Nàng là vì muốn chọc giận hắn, cố ý nói vậy.

Đạm Đài Diễn khá bình tĩnh, chắp tay hành lễ với nàng.

"Thảo dân kỳ nguyện Nam Tề thành công lui địch, cho dù không dùng đến 'Chu Võng' của Đạm Đài gia, cũng không sao."

Sau khi Phượng Cửu Nhan rời khỏi Thiên Lao, Đạm Đài Diễn chậm rãi ngẩng đầu lên.

Hắn nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt đen kịt, tựa như thâm uyên không đáy.

Bị giam cầm tại Thiên Lao, hắn đã liệu trước rồi.

Có thể được hắn coi là đối thủ, Phượng Cửu Nhan tuyệt đối không phải kẻ ngu muội.

Bị nàng nhìn thấu sở cầu của mình, hắn không chút kinh ngạc.

Nhưng, cho dù nàng biết thì đã sao.

Đại kế của hắn đã thành rồi.

Tất cả mọi người, đều phải đi theo nước cờ hắn đã định sẵn!

...

T.ử Thần Cung.

Phượng Cửu Nhan ngâm mình trong d.ụ.c trì, đầu tựa ra phía sau, trên mắt che một dải lụa trắng, hiếm khi được thả lỏng.

Nàng rất rõ, chỗ cao minh của Đạm Đài Diễn nằm ở chỗ, cho dù nhìn thấu mục đích của hắn, cũng không thể ngăn cản kế hoạch của hắn.

Dưới tình huống tứ diện thọ địch, Nam Tề nếu ngạnh bính ngạnh với chư quốc, sẽ không chiếm được tiện nghi.

Hỏa long có thể cản bọn chúng, nhưng không phải kế lâu dài...

"Nên dậy rồi." Tiêu Dục thấy nàng ngâm đã lâu, bước vào nhắc nhở.

Dòng suy tư của Phượng Cửu Nhan bị cắt ngang, lấy dải lụa che trên mắt ra.

Đôi mắt nàng ướt át, hai má cũng tựa như bôi yên chi, cả người căng mọng như ngậm nước, khiến Tiêu Dục nhìn mà tâm viên ý mã.

Hắn đích thân bế người ra khỏi d.ụ.c trì, lại tự tay lau khô thân thể cho nàng.

Phượng Cửu Nhan không quen lắm,"Hoàng thượng, để thiếp tự làm..."

"Đều là phu thê rồi, còn thẹn thùng gì chứ." Tiêu Dục mặc kệ y phục của mình đều ướt sũng, kiên trì giúp nàng lau chùi.

"Trẫm nghe nói, nàng bắt Đạm Đài Diễn. Chuyện nguy hiểm như vậy, sao không nói trước với trẫm?"

Hôm đó nàng xuất cung, chỉ nói là đến An Thành xem xét mật đạo, cùng với tình hình vận chuyển lương thảo, chứ không hề nói muốn đối phó Đạm Đài Diễn.

Tiền trảm hậu tấu như vậy, có được không?

May mà nàng không bị thương.

Phượng Cửu Nhan kéo lấy bộ y phục sạch sẽ bên cạnh mặc vào, nghiêm mặt nói.

"Đa sự chi thu, chút chuyện nhỏ này không cần phiền ngài bận tâm.

"Hơn nữa, cũng là sợ ngài biết rồi, sẽ không cho phép thiếp đi."

Tiêu Dục lấy một tấm vải khô, ngồi bên cạnh, giúp nàng lau khô tóc.

Làm cái công việc hầu hạ người khác này, hắn cam chi như di, không hề cảm thấy mất thân phận chút nào.

Hoàng hậu của hắn, xứng đáng để hắn đối xử tốt ngàn vạn lần.

Chỉ là, nàng đôi khi quá mức độc đoán.

Đến cả hắn cũng bị giấu giếm.

"Lần sau không được như vậy nữa. Nàng có biết trẫm sợ hãi nhường nào không."

Phượng Cửu Nhan không tỏ rõ ý kiến.

Chuyện không làm được, nàng không muốn hứa hẹn.

Chuyển hướng lại nhắc đến chuyện "Chu Võng".

" 'Chu Võng' này chính là lợi khí sát địch, bên trong cơ quan trùng trùng, hơn nữa đều là sát nhân thuật cực kỳ hung tàn.

"Năm xưa Đạm Đài gia vì Đại Chu Quốc mà xây dựng 'Chu Võng' này, nguyên nhân nó bị chư đa môn phái tẩy chay, không chỉ vì cảm thấy nó khó chế tạo, mà còn bởi vì cơ quan thuật của Đạm Đài gia quá mức bá đạo bạo lệ.

"Lần này nếu Nam Tề dùng nó thắng chư quốc, chính là khiến chư quốc trong thiên hạ thi nhau học theo bá đạo thuật của Đạm Đài gia, về lâu dài, bất lợi cho thiên hạ an định.

"Huống hồ, chính thống binh pháp, phải lấy nhân chiến làm chủ, cơ quan làm phụ.

"Loại cơ quan thuật âm độc đó, cho dù thắng cũng không vẻ vang gì."

Lúc nàng nói những lời này, Tiêu Dục nghe vô cùng chăm chú.

Nghe đến đoạn sau, hắn nhíu c.h.ặ.t mày.

"Nàng không muốn động đến 'Chu Võng'?"

Điểm này, hắn không mấy tán đồng.

Chương 865: Nàng Sẽ Không Dùng "chu Võng" - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia