Đơn Xuân có nằm mơ cũng không ngờ tới, người trước mắt này... kẻ đã g.i.ế.c c.h.ế.t năm mươi võ sĩ, một viên mãnh tướng của hắn, lại chính là Mạnh Hành Chu!
Chính là Mạnh Hành Chu năm mới mười bảy tuổi, trong trận chiến ở Hổ Môn Quan, đã dẫn quân tru sát hai vạn quân địch, trúc kinh quan, chấn nhiếp kẻ thù tứ phương!
Kẻ này k.h.ủ.n.g b.ố đến nhường nào!!
Đồng t.ử Đơn Xuân đột ngột co rút.
Tướng lĩnh của ba nước khác cũng đều ngây người, sinh lòng khiếp sợ.
Đã là Mạnh Hành Chu, thì thảo nào có thể g.i.ế.c nhiều người như vậy!
Hôm nay chẳng phải là muốn hoàn thành việc trúc kinh quan cho Nam Tề sao!
Bọn họ nhao nhao khuyên can.
"Đơn tướng quân! Không thể đ.á.n.h tiếp được nữa! Đối thủ là Mạnh Hành Chu, người của chúng ta đang đi vào chỗ c.h.ế.t vô ích đấy!"
"Mạnh Hành Chu, sao có thể là Mạnh Hành Chu chứ! Đơn tướng quân, tuyệt đối không thể để Nam Tề dắt mũi được!"
Quanh mắt Đơn Xuân hiện lên một quầng xanh xám.
"Chiến thư đã nhận, sao có thể giữa chừng đổi ý! Tiếp tục chiến! Ta không tin, nhiều người như vậy, ả có thể thắng mãi! Một trăm người không đủ, thì một ngàn người, một vạn người!"
Giờ khắc này, hắn cực kỳ giống với tên Yên hoàng điên cuồng kia.
Điểm khác biệt là, hắn vẫn còn lý trí.
Tướng lĩnh ba nước khác lên tiếng ngăn cản, Đơn Xuân cười lạnh nhắc nhở bọn họ.
"Đừng quên, ả đã sớm không làm tướng quân nữa rồi, ả đã gả cho Tề hoàng, nay lại đang mang thai, một nữ nhân bụng mang dạ chửa, các ngươi còn đ.á.n.h không lại sao?"
Hắn hung tợn nhìn chằm chằm Phượng Cửu Nhan,"Tất cả nghe lệnh bản tướng quân, lát nữa các ngươi cứ nhắm vào bụng ả mà đ.á.n.h! Ả có thai, cái bụng chính là nhược điểm của ả! Đánh mạnh vào cho bản tướng quân! Cho dù không g.i.ế.c được ả, cũng phải khiến đứa bé trong bụng ả c.h.ế.t yểu!!"
Chúng tướng sĩ nghe lệnh, lập tức lại có thêm dũng khí.
Đơn tướng quân nói không sai, vị Mạnh thiếu tướng quân kia có lợi hại đến đâu, cũng chỉ là một phụ nhân đang mang thai.
Ả không sợ c.h.ế.t, vậy còn đứa bé trong bụng ả thì sao?
Đứa bé đó chính là t.ử huyệt của ả!
...
Trương Tuần tuổi còn nhỏ, nhìn cảnh tượng đẫm m.á.u bên dưới, ít nhiều có chút không khỏe.
Nhưng cậu rất muốn tiếp tục xem.
Cậu phải vĩnh viễn ghi nhớ những gì nhìn thấy hôm nay, ghi nhớ anh tư của Hoàng hậu nương nương, để sau này lấy nàng làm đề tài viết văn, lưu truyền thiên cổ.
Trời ngả về chiều, màn đêm sắp buông xuống.
Xác c.h.ế.t xung quanh Phượng Cửu Nhan ngày càng chất đống.
Bên phía Đơn Xuân liên tục phái người ra khiêu chiến, không có ngoại lệ, đều trở thành vong hồn dưới mũi thương của nàng.
Hắn thực sự không phục, gầm thét.
"Bảo các ngươi đ.á.n.h vào bụng ả, tại sao các ngươi không nghe!!"
Còn nữa, nữ nhân kia mang thai, đ.á.n.h lâu như vậy, không biết mệt sao?
Ả không sợ đứa bé xảy ra chuyện sao?
Tên Mạnh Hành Chu này, căn bản không phải là người!
"Xông lên cho ta! Tiếp tục xông lên!"
Hắn quay đầu nhìn lại, một trăm võ sĩ đều đã mất mạng.
Trên cổng thành Triều Du Quan thắp đuốc sáng rực, soi sáng cho Phượng Cửu Nhan.
Nàng tay cầm trường thương, giống như ngọn núi lớn sừng sững không đổ, cho dù đứng ở vị trí thấp hơn, lại khiến người ta sinh lòng chiêm ngưỡng.
Từ Phong kích động đến mức nắm c.h.ặ.t hai tay, đồng thời, trong lòng cũng đ.á.n.h trống liên hồi.
Cứ tiếp tục như vậy, t.h.a.i nhi trong bụng Hoàng hậu nương nương có chịu nổi không?
Hắn chưa từng thấy phụ nữ có t.h.a.i nào cường hãn như vậy.
Không hổ là Hoàng hậu nương nương a!
Màn đêm buông xuống.
Từ trưa đến giờ, Phượng Cửu Nhan không uống nước, không nghỉ ngơi, chỉ ăn lương khô do tướng sĩ từ trên cổng thành thả xuống.
Thể lực chống đỡ đến hiện tại, không thấy suy kiệt.
Ít nhất, nàng không hề tỏ ra đuối sức.
Dưới ánh trăng, bóng dáng nàng thẳng tắp như cây tùng cây bách.
Đơn Xuân nhìn thấy t.h.i t.h.ể nằm la liệt trên mặt đất, hoảng hốt bừng tỉnh.
Nữ nhân kia không phải là chiến thần, mà là sát thần!
Ả ngay cả đứa bé trong bụng cũng không màng, chỉ một lòng muốn g.i.ế.c người.
Đơn Xuân phục rồi.
Hắn thân là chủ tướng bốn nước, không thể khăng khăng làm theo ý mình.
Dù sao, mục đích chính của chuyến đi này là đ.á.n.h chiếm toàn bộ Nam Tề.
Không thể vì đối phó với một người, mà để binh sĩ của mình c.h.ế.t vô ích.
Trận chiến như vậy, hoàn toàn vô nghĩa.
Giờ Tuất.
Phượng Cửu Nhan đ.á.n.h gục một trăm năm mươi tên địch.
Cuối cùng, liên quân bốn nước do Đại Hạ đứng đầu đã giương cờ nhận thua.
Theo quy củ, bọn họ phải giao trả t.h.i t.h.ể của Quan Lai Ngạnh.