Phượng Cửu Nhan nhìn những vật phẩm thị tẩm kia, nhíu mày.

Thật sự là càng lúc càng hoang đường!

Tiêu Dục đâu? Hắn sao có thể chấp nhận sự an bài như vậy!

Chu ma ma ra lệnh cho đám cung nữ kia.

"Đặt đồ xuống, hầu hạ Hoàng hậu mộc d.ụ.c."

"Vâng——"

Phượng Cửu Nhan trầm giọng ngắt lời.

"Một mình Liên Sương hầu hạ là đủ rồi."

Chu ma ma khá độc đoán, ỷ vào việc phụng mệnh Thái hoàng thái hậu, bày ra tư thái trưởng bối với Phượng Cửu Nhan.

"Hoàng hậu nương nương, ngài lần đầu thừa sủng, không hiểu quy củ trong cung này.

"Việc mộc d.ụ.c trước khi thị tẩm này, khác với mộc d.ụ.c bình thường, công đoạn tỉ mỉ lắm!

"Một người làm sao bận rộn cho xuể.

"Nương nương, đừng để Hoàng thượng đợi lâu."

Chu ma ma cung kính vươn một cánh tay, làm động tác "mời".

Đáy mắt Phượng Cửu Nhan lạnh lẽo một mảnh, ngữ khí trầm thấp.

"Thái hoàng thái hậu phái ngươi tới, là để đảm bảo bản cung và Hoàng thượng thuận lợi viên phòng.

"Bản cung nếu không thống khoái, ngươi cứ chống mắt lên xem, cái phòng này, bản cung viên hay không viên."

Chu ma ma lập tức kinh hãi.

Khẩu khí này của Hoàng hậu nương nương, vị tất quá ngông cuồng rồi!

Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, Hoàng hậu cương liệt như vậy, nếu thực sự không thuận theo, không hoàn thành được ý chỉ của Thái hoàng thái hậu, bà cũng không có cách nào giao phó.

Sau vài nhịp suy nghĩ, Chu ma ma chuyển hướng phân phó đám cung nữ kia.

"Đều lui xuống, ở ngoài điện hầu hạ."

Sau đó lại khom người hành lễ với Phượng Cửu Nhan.

"Lão nô xin cáo lui trước."

Sau khi mọi người đều rời đi, Liên Sương thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn, bước nhanh đến bên cạnh Phượng Cửu Nhan, đè thấp giọng hỏi.

"Nương nương, Chu ma ma kia cũng là kẻ khó chơi, sao lại ra ngoài dễ dàng như vậy?"

Phượng Cửu Nhan không nói nhiều, đi thẳng vào nội thất, sau khi cởi bỏ toàn bộ y phục trên người, bước vào thùng tắm.

Khí tràng quanh người nàng lạnh lẽo, thấu ra cỗ hàn ý người lạ chớ lại gần.

Liên Sương rắc cánh hoa vào thùng tắm, lo lắng hỏi.

"Nương nương, lát nữa ngài thực sự muốn thị tẩm sao?"

Phượng Cửu Nhan nhắm mắt, cánh môi khẽ mở.

"Xem thánh ý."

Hoàng đế si tình với Vinh phi, những năm nay lại độc sủng Quý phi, có thể thấy hắn trong chuyện tình cảm là người chuyên tình, có định tắc, sẽ không chạm vào nữ nhân hắn không yêu.

Vì thế, hắn hẳn cũng đang nghĩ cách trốn tránh chuyện này.

Mộc d.ụ.c xong, Phượng Cửu Nhan không để Liên Sương hầu hạ, tự mình lau khô thân thể, mặc tẩm y vào.

Lời tò mò của Liên Sương thốt ra khỏi miệng.

"Nương nương, ngài quanh năm đ.á.n.h trận, chưa từng bị thương sao?"

Theo như nàng biết, những tướng quân chiến công hiển hách kia, trên người đều là vết thương lớn nhỏ.

Phản ứng của Phượng Cửu Nhan rất nhạt.

"Bôi t.h.u.ố.c không ít thôi."

Nàng không bận tâm trên người lưu lại sẹo.

Nhưng sư nương rất bận tâm.

Sư nương nói, nàng là nữ t.ử, rốt cuộc cũng phải đi trên con đường gả chồng.

Vì thế, từ khi nàng bắt đầu tập võ, sư nương đã kiên trì mỗi ngày kiểm tra vết thương trên người nàng, đích thân bôi các loại cao trị sẹo cho nàng.

Vì thế càng không tiếc bỏ ra ngàn vàng mua t.h.u.ố.c.

Nhưng chỉ có vết kiếm thương trước n.g.ự.c kia, vì vết thương lúc đó quá sâu, vết sẹo để lại làm thế nào cũng không xóa mờ được...

Một bên khác.

Trong chính điện Vĩnh Hòa Cung.

Lưu Sĩ Lương lén lút nhìn về phía Hoàng thượng vẫn đang đọc sách, trong lòng sốt ruột.

Mắt thấy canh giờ đã hòm hòm, hắn nhịn không được nhắc nhở.

"Hoàng thượng, Hoàng hậu ở thiên điện, lúc này ước chừng sắp mộc d.ụ.c xong rồi, ngài..."

"Câm miệng." Ngữ điệu Tiêu Dục lạnh trầm, trên người tỏa ra từng đợt lệ khí.

Lúc này, bên ngoài có người bẩm báo.

"Hoàng thượng, Quý phi nương nương cầu kiến."

Động tác lật trang sách của Tiêu Dục khựng lại, giữa mi vũ lướt qua một mạt bực dọc.

Hắn phân phó Lưu Sĩ Lương.

"Bảo ả về Lăng Tiêu Điện dưỡng thương."

Quý phi bị cản bên ngoài Vĩnh Hòa Cung, ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt ả, sắc mặt ả xám xịt, tựa như phải chịu đả kích trầm trọng.

Lưu Sĩ Lương đứng trước mặt ả, mười phần cung kính.

"Nương nương, ngài vẫn nên về đi. Hoàng thượng kính trọng Thái hoàng thái hậu, bà lão gia đã hạ lệnh rồi, Hoàng thượng xuất phát từ một mảnh hiếu tâm, chắc chắn là..."

Lưu Sĩ Lương đều không nỡ nói tiếp nữa.

Thực ra hắn cũng cảm thấy đột ngột, Hoàng thượng sao lại muốn viên phòng với Hoàng hậu rồi?

Hậu cung phi tần đông đảo, Hoàng thượng trước kia chỉ chạm qua Vinh phi, mà nay cũng chỉ sủng ái một mình Quý phi, nhất thời chắc chắn không thể tiếp nhận chuyện này.

Nhưng lại nghĩ lại, các phi tần khác đều không sao cả, nhưng Hoàng hậu là chính thê của Hoàng thượng, Hoàng thượng sớm muộn cũng phải bước ra bước này.

Quý phi nương nương cũng nên thể thiếp một chút, đừng làm khó Hoàng thượng.

Quý phi c.ắ.n phần thịt mềm trong môi, thoạt nhìn lung lay sắp đổ.

"Không, bản cung nhất định phải gặp Hoàng thượng! Lưu công công, ngươi nói với Hoàng thượng, bản cung không gặp được ngài ấy, tuyệt đối không rời đi!"

Ả không đi, Lưu Sĩ Lương cũng không dám cưỡng chế xua đuổi.

Dù sao đây cũng là tâm can bảo bối, sủng vật trong lòng bàn tay của Hoàng thượng.

Hành động của Quý phi, rất nhanh truyền đến tai Chu ma ma.

Sắc mặt Chu ma ma cực kỳ khó coi.

"Đồ hạ tiện! Diễn kịch cho ai xem?

"Ý của Thái hoàng thái hậu, là để Hoàng thượng và Hoàng hậu sớm ngày viên phòng, ả ở bên ngoài ầm ĩ đòi gặp Hoàng thượng, là muốn kháng lại ý chỉ của Thái hoàng thái hậu sao!"

Cung nữ bên cạnh thấp giọng nhắc nhở,"Ma ma, Quý phi nếu giả bệnh ngất xỉu, Hoàng thượng vừa xót xa, chắc chắn lại bị câu đi mất."

Sắc mặt Chu ma ma trầm xuống.

"Ngươi, lập tức đi bẩm báo Thái hoàng thái hậu."

...

Phượng Cửu Nhan mộc d.ụ.c xong, đi tới chính điện.

Nơi này là nội thất của nàng, nay lại bị Tiêu Dục chiếm giữ.

Hắn ngồi trên tiểu tháp sát tường đọc sách, Lưu Sĩ Lương đang hầu hạ bên cạnh.

Thấy nàng, Lưu Sĩ Lương hành lễ xong, tự giác lui ra ngoài.

Trong phòng vang lên tiếng lật sách, mi nhãn Tiêu Dục lạnh trầm, ánh mắt giống như trộn lẫn vụn băng, từ trang sách dời sang người Phượng Cửu Nhan.

"Lại đây."

Chương 95: Lại Đây - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia