Trong Vĩnh Hòa Cung, chăn nệm mới đã được trải xong.
Phượng Cửu Nhan từ d.ụ.c phòng bước ra, liền thay chính trang.
Liên Sương bưng trà nóng tới, vẻ mặt ân cần hỏi.
"Nương nương, ngài thực sự... đã thị tẩm rồi sao?"
Trên mặt Phượng Cửu Nhan không có cảm xúc dư thừa.
"Chuyện này, ngươi không cần hỏi nhiều."
Nghe nương nương nói vậy, Liên Sương càng hồ đồ hơn, nhưng nương nương không cho hỏi, nàng liền không hỏi nữa.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Nương nương, Quý phi muốn gặp ngài!"
Trong lòng Liên Sương đ.á.n.h thịch một cái.
"Quý phi lúc này tới đây, chắc chắn là vì chuyện ngài thị tẩm, nương nương, ngài muốn gặp ả không?"
Phượng Cửu Nhan uống vài ngụm trà nóng, cổ họng dễ chịu hơn không ít.
Nàng nhàn nhạt lên tiếng.
"Cho ả vào."
...
Trong điện chỉ có hai người Phượng Cửu Nhan và Quý phi.
Quý phi vừa nhìn thấy nàng, sắc mặt dữ tợn, phảng phất như khoảnh khắc tiếp theo sẽ lao tới, xé xác nàng ra.
"Hoàng hậu nương nương, đắc ý quá nhỉ."
Phượng Cửu Nhan ngồi đó, ánh mắt thanh thiển, xa cách đến mức không để bất kỳ ai vào mắt.
Nàng không tiếp lời Quý phi, dĩ tĩnh chế động.
Quý phi tự mình ngồi xuống ghế, cười đến vũ mị.
"Thần thiếp sao lại thấy, ngài không giống dáng vẻ sơ thừa vũ lộ nhỉ?"
Phượng Cửu Nhan thản nhiên cầm chén trà lên, mở nắp trà, nhấp nhẹ.
Sắc mặt Quý phi nháy mắt lạnh xuống.
"Phượng Vi Tường, ta xem ngươi có thể giả vờ đến khi nào!
"Ngươi sớm đã thất thân, căn bản không lừa được Hoàng thượng, càng đừng nói đến chuyện để nguyên khăn thấy m.á.u!
"Ngươi rốt cuộc dùng cách gì, lừa gạt được tất cả mọi người!"
Phượng Cửu Nhan đột nhiên giương mắt, trong ánh mắt lướt qua một mạt lệ sắc.
"Bản cung luôn cảm thấy kỳ lạ, Quý phi vì sao luôn chắc chắn như vậy——bản cung đã không còn là tấm thân thanh bạch?"
Ánh mắt Quý phi u lãnh.
"Ta làm sao xác định được? Ngươi nói xem?"
Trong đôi mắt vũ mị đa tình kia của ả, lúc này toàn là sự miệt thị và trào phúng.
Phượng Cửu Nhan đặt chén trà xuống, thong dong nói.
"Là ngươi nặc danh truyền thư cho Thái hoàng thái hậu, khiến bà tưởng bản cung không còn hoàn bích, vội vã chạy về cung, muốn tra xét sự thanh bạch của bản cung."
Quý phi không đáp, âm trầm lên tiếng.
"Ngươi lừa được Thái hoàng thái hậu, thậm chí lừa được Hoàng thượng, nhưng ngươi không lừa được ta! Phượng Vi Tường, ngươi sớm đã bị sơn phỉ làm nhục rồi! Hơn nữa không chỉ một tên!
"Loại nữ nhân dơ bẩn như ngươi..."
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan đột nhiên trầm xuống, nhìn chằm chằm vào Quý phi.
Quý phi chợt cảm nhận được sát ý trong mắt đối phương.
Ả không phải kẻ nhát gan, ngược lại, những năm nay được Hoàng đế sủng ái đến vô pháp vô thiên, không chút sợ hãi.
Thậm chí, thấy đối phương phản ứng như vậy, ả lại cảm thấy sảng khoái.
Quý phi nhướng mày, xuy tiếu nói.
"Thật sự xin lỗi, đã vạch trần vết sẹo của ngươi.
"Rất tức giận phải không, muốn g.i.ế.c bản cung phải không?
"Nhưng ngươi có thể sao?
"Phượng Vi Tường, cho dù ngươi là Hoàng hậu, cũng làm gì được bản cung!"
Ngữ khí Phượng Cửu Nhan dị thường bình tĩnh.
"Chuyện đó, là ngươi sai sử Triệu Kiềm."
Quý phi khựng lại.
Sau đó ả "phụt" cười.
"Ngươi muốn dụ lời ta?
"Phượng Vi Tường, ngươi sẽ không còn muốn điều tra bản cung chứ?"
Dứt lời, ả đột nhiên chuyển hướng lời lẽ sắc bén, ngông cuồng lên tiếng.
"Thực ra, ngay đêm Triệu Kiềm bị vấn tội, ta đã nói với Hoàng thượng, là ta sai sử Triệu Kiềm.
"Nhưng ngươi xem, Hoàng thượng vẫn dễ dàng tha thứ cho ta."
Ả đứng dậy, đi đến trước mặt Phượng Cửu Nhan, ghé sát vào tai nàng, thấp giọng nói.
"Đừng nói là sai sử sơn phỉ bắt cóc ngươi, cho dù g.i.ế.c ngươi, Hoàng thượng cũng sẽ không xử trí bản cung.
"Biết vì sao không?
"Bởi vì Hoàng thượng sủng ái bản cung, không thể rời xa bản cung."
Quý phi không chút sợ hãi, không ngại thừa nhận với Phượng Cửu Nhan.
Phượng Cửu Nhan ngồi đó, lòng chìm xuống đáy vực.
Nếu lời Quý phi nói là thật, liền có nghĩa là, Hoàng đế trong tình huống biết rõ Quý phi có tội, vậy mà vẫn lựa chọn bao che...
Ánh mắt Quý phi âm độc, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Phượng Cửu Nhan.
"Bản cung thực sự tò mò, tiện nhân ngươi rõ ràng đã mất đi sự thanh bạch, làm sao có thể giấu giếm qua mặt mọi người."
Đột nhiên, ngữ khí ả biến đổi.
"Trừ phi... ngươi không phải Phượng Vi Tường thật sự?!"
Lời này vừa ra, Phượng Cửu Nhan bỗng nhiên nhếch khóe môi, cười rồi.
Nhiệt độ trong điện đột ngột giảm xuống, khiến người ta không rét mà run.