Bạn thân của tôi cải trang thành y tá, nhân lúc chồng tôi là Cố Quân đi kiểm tra sức khỏe, cô ta lén lấy mẫu để thụ tinh nhân tạo, rồi thuận lợi mang thai.
Chỉ vì trước khi lâm bệnh nặng, ông cụ Cố, người giàu nhất thế giới, đã tuyên bố rất rõ ràng.
Ai sinh được chắt cho nhà họ Cố, người đó sẽ nhận trọn khối tài sản thừa kế trị giá hàng chục nghìn tỷ của ông.
Trớ trêu thay, tôi lại là người có thể chất khó thụ thai.
Kết hôn suốt ba năm, bụng tôi vẫn chẳng có chút tin vui nào.
Bạn thân ngày nào cũng dịu dàng an ủi tôi, còn sốt sắng đi tìm đủ loại bài thuốc dân gian để tôi bồi bổ.
Vậy mà chỉ vừa quay lưng, cô ta đã dọn thẳng phòng sinh vào phòng bệnh của ông cụ Cố, rồi sinh ngay tại đó một bé trai.
“Hoài Ngọc, tớ làm thế cũng chỉ vì nghĩ cho cậu thôi.”
“Nhà họ Cố mười đời đều đơn truyền, sao có thể để hương hỏa chấm dứt trong tay cậu được chứ?”
“Hơn nữa, tớ là kiểu phụ nữ truyền thống.”
“Nếu Cố Quân đã lấy đi lần đầu tiên của tớ, vậy anh ấy phải có trách nhiệm với tớ đến cùng.”
“Còn cậu, nếu chịu tự giác rời đi tay trắng, tớ còn có thể rộng lượng cho đứa bé gọi cậu một tiếng mẹ nuôi.”