1
Bà v.ú quản gia đi thăm hỏi thì được biết, cô nương này gặp Thẩm Tri Hủ trên đường chàng lên kinh ứng thí.
Cũng coi như có ơn một bữa cơm.
Nàng ta vốn là con gái của một thương gia, gia cảnh từng thuộc hàng giàu có một phương.
Nhưng trời có gió mây bất trắc, một cuộc tranh đấu nơi nội viện đã khiến Mộc gia bị tịch thu gia sản, tiền tài sung công, người cũng bị đuổi ra khỏi nhà.
Trải qua bao nhiêu lận đận, bôn ba mới đến được nơi này.
Cũng là một kẻ đáng thương.
Thẩm Tri Hủ hiện đang làm quan trong triều, đến tận tối muộn mới về phủ, việc này tốt nhất vẫn nên đợi chàng về rồi hãy định đoạt.
Ta liền dặn dò bà v.ú cứ an đốn cho nàng ta trước, nếu cần dùng thứ gì thì cứ bảo, chúng ta là chủ nhà, đừng để đến cuối cùng lại mang tiếng là kẻ vong ân phụ nghĩa.
Dùng xong bữa tối, Thẩm Tri Hủ vẫn chưa về. Thường vào giờ này, ta sẽ tự giác trở về phòng nghỉ ngơi. Nhưng hôm nay trong nhà có khách mới, ta liền sang viện phụ gặp cô nương kia.
Nàng ta có dáng vẻ thanh tú, dù chỉ khoác trên mình bộ quần áo vải thô dệt thô, nhưng từng cử chỉ hành động đều toát lên vẻ thư hương lễ nghĩa.
Thấy ta bước vào cửa, nàng ta liền vội vàng hành lễ với ta.
“Ở đây không có người ngoài, không cần phải câu nệ tiểu tiết.” Ta cố làm dịu đi không khí có phần khó đoán vào lúc này.
“Phu nhân không nghi ngờ nô gia, lại còn thu nhận vào trong phủ, đây đã là ân huệ lớn lao. Nếu nô gia lại thất lễ, e rằng sẽ bị người ta gièm pha khua môi múa mép, như vậy thật không tốt cho phu nhân và Thẩm đại nhân.”
Câu trả lời kín kẽ vô cùng, không thể bới ra được chút lỗi sai nào.
Ta tự nhiên cũng hiểu được hàm ý sâu xa trong đó, chỉ là trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
2
Sáng sớm ngày hôm sau Thẩm Tri Hủ mới trở về phủ, vừa tới hậu viện đã vội vã đi ngay sang viện phụ.
Chừng nửa canh giờ sau chàng mới đi ra.
Ta bê bát canh nóng đứng chờ ngoài cửa thư phòng.
Thấy chàng đi tới, ta chẳng hỏi câu nào: “Một đêm không ngủ rồi, uống chút canh cho ấm người đi.”
Chàng nhấp một ngụm, im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Phu nhân, vất vả cho nàng rồi.”
Sau đó, chàng không nói thêm gì nữa.
Vợ chồng năm năm, ta đã quá hiểu hàm ý trong câu nói ấy.
Người ở viện phụ coi như là được giữ lại rồi.
3
Những ngày sống chung với nàng ta trôi qua khá êm đềm, sự phòng bị trong lòng ta cũng dần hạ xuống, mối quan hệ giữa chúng ta trở nên rất tốt đẹp.
Trong Thẩm gia này, ngoài ta ra thì không còn nữ quyến nào khác.
Bây giờ có thêm nàng ta, những ngày tháng sau này sẽ không còn quá tẻ nhạt.
Hôm ấy, ta lại như thường lệ mang ít đồ ăn từ nhà mẹ đẻ sang cho nàng ta.
Vừa tới viện phụ thì vừa vặn đụng độ Thẩm Tri Hủ.
“Mấy hôm trước thiếp có về nhà mẹ đẻ một chuyến, mang về ít đồ ăn, đang tính mang sang chia sẻ với Linh Chi.” Ta chủ động cất lời trước để giải tỏa không khí.
Ánh mắt chàng đảo qua đảo lại giữa ta và hộp thức ăn, cuối cùng gật gật đầu.
Ta gật đầu hành lễ, đang định bước vào thì nghe thấy giọng nói sau lưng: “Phu nhân, ta muốn bàn với nàng một việc.”
“Việc gì vậy?”
Thực ra trong lòng ta đã sớm có câu trả lời.
“Ta muốn gả Linh Chi về đây.”
“Được chứ. Bây giờ nàng ấy sống một mình bơ vơ, gả về đây làm thiếp thất cũng là điều tốt.”
Nhìn nét cười giãn ra nơi khóe mắt chàng, tự dưng ta cảm thấy sự kính trọng như khách trước đây sao mà nông choèn nông cợt.
Là do ta đã quá tham lam rồi.
4
Ngày lành được ấn định vào mùng sáu tháng sau.
Tuy chỉ là nạp thiếp, nhưng dù sao cũng là người chàng yêu thích, nên cả phủ trên dưới đều vô cùng coi trọng.
Bận rộn được một dạo thì nhà mẹ đẻ gửi thư tới, bảo nương ta bệnh nặng, thế là ta lại vội vã trở về chăm sóc bà.
Mấy ngày nay rốt cuộc cũng được yên tĩnh, lúc này ta mới nhớ ra phải đi chùa Bạch Long thắp hương.
Chùa Bạch Long ở ngoài thành Biện Dương rất linh ứng, từ nhỏ ta đã theo nương tới đây, nơi đó lúc nào cũng nghi ngút khói hương, hội chùa cũng vô cùng náo nhiệt.
Lúc sắp sửa rời đi, ta còn đặc biệt xin trụ trì một lá bùa bình an cho Thẩm Tri Hủ.
Ba ngày nữa chàng sẽ nạp thiếp, đêm nay ta phải vội vã trở về.
Gã phu xe cũng nhận ra ta đang gấp gáp muốn về nhà nên đã cố tình tăng giá.
Vì thời gian gấp gáp nên ta đành chấp nhận ngay.
Nào ngờ gã này lại hiểm độc đến mức vì muốn tiết kiệm chút tiền mà tự ý đi đường tắt.
Đoạn đường này thường xuyên có sơn tặc qua lại, cực kỳ nguy hiểm.
Chuyện xui xẻo rốt cuộc vẫn xảy ra, xe của chúng ta bị ép phải dừng lại.
Xung quanh đã bị sơn tặc vây kín.
Tên tướng cướp cầm đầu thấy ta là nữ nhân, không thèm chớp mắt đã vung một đao vung tới gã phu xe đang định chạy trốn.
Máu b.ắ.n tung tóe khắp nơi, ta vẫn ngồi yên không hề nhúc nhích.
Tên tướng cướp vẩy vẩy vết m.á.u trên lưỡi đao: “Ta nhớ ra cô rồi.”
Hắn bước xuống khỏi xe ngựa, lên tiếng giải thích: “Năm mất mùa đó, cô từng cho nương già của ta một bát cơm, ta không g.i.ế.c cô.”
Lúc sắp đi, hắn lại đặc biệt vòng trở lại, nhìn ta vẫn đang ngồi trong xe, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Để đền ơn, ta phải nhắc cô một câu, có người bảo chúng ta đợi ở đoạn đường này, nói là sẽ có đồ tốt.”