Ta và Hầu gia xót nàng, chẳng những ưng thuận hôn sự, còn động dùng quan hệ trải đường cho con rể, giúp hắn thẳng bước thăng mây.
Thành hôn ba năm, chỉ mong bọn họ sinh một đứa con thứ hai cho Hầu phủ, kế thừa tước vị.
Con rể lại ngay trước mặt khách khứa đầy nhà, đập vỡ tượng Tống Tử Quan Âm, vẻ mặt đầy phẫn uất:
“Nhạc phụ nhạc mẫu, hai người chỉ lo hương khói, có từng nghĩ đến nỗi đau sinh nở của Uyển Nhi không?”
“Để tránh cho Uyển Nhi lại chịu khổ cửa quỷ môn quan, tiểu tế đã tự uống tuyệt tử thang! Đời này tuyệt đối không sinh nữa!”
Con gái lại chỉ thẳng vào mũi ta mắng:
“Các người muốn con trẻ mang họ các người, chính là đẩy nó vào hố lửa! Muốn sinh thì tự các người đi mà sinh!”
Được, đã vậy, tước vị Hầu phủ này, liền đổi người khác tới ngồi.