“Trang Vĩnh đứng ở cửa nhà họ Ôn dòm ngó quan sát nửa ngày, bị mùi thu-ốc đắng ngắt hun cho nước mắt nước mũi dàn dụa, khó chịu không thôi, vậy mà vẫn không thấy Ôn Ngọc Hoa ra ngoài.”

Thấy người ngủ dậy ngày càng đông, sợ có người hỏi cậu bé đứng đây làm gì, cậu nhóc lon ton chạy về nhà.

“Chú ba, chị kia là đồ sâu lười!

Chị ấy vẫn chưa ngủ dậy ạ!"

Cậu nhóc này rất lanh lợi, không muốn Trang Kiến Nghiệp hiểu lầm mình làm việc không tốt, vừa mở miệng đã nói cái sai của Ôn Ngọc Hoa.

“Chú ba, nhà chị ấy hôi lắm, chú ngửi xem, cháu đứng trước cửa nhà chị ấy một lúc mà cũng bị hôi lây rồi này."

Cậu nhóc đáng thương nhìn Trang Kiến Nghiệp kể khổ.

Mắt và mũi cậu bé đều đỏ hoe, dùng hành động thực tế để chứng minh việc không mời được Ôn Ngọc Hoa theo kế hoạch hoàn toàn là do Ôn Ngọc Hoa là đồ sâu lười, không phải lỗi của cậu.

Để chặn được Ôn Ngọc Hoa, Trang Vĩnh đã cực kỳ siêng năng, năm giờ đã thức dậy rồi.

Nếu Trang Kiến Nghiệp còn trách cậu, cậu sẽ ăn vạ cho xem.

Trang Kiến Nghiệp biết Trang Vĩnh đã vất vả.

Nghe Trang Vĩnh nói vậy, anh ta không mắng đứa trẻ, còn đưa kẹo đã hứa trước đó cho cậu nhóc.

Hỏi thêm vài câu, xác định sáng nay nhà họ Ôn không có ai ra cửa, hơn nữa từ lúc trời chưa sáng đã bắt đầu sắc thu-ốc, Trang Kiến Nghiệp mới nặng trĩu tâm tư bảo Trang Vĩnh đi ăn cơm.

Trang Vĩnh ngậm kẹo, vui vẻ chạy đi.

Cậu bé hoàn toàn không phát hiện ra, trên người mình ngoài mùi thu-ốc khó ngửi còn ám cả mùi thơm của thịt hun khói.

Trang Thải Phượng mũi thính, ngửi thấy một chút mùi thơm đó.

Nhưng cô ta không nghĩ nhiều, trong khu nhà tập thể đúng là có mấy nhà điều kiện khá giả.

Nằm mơ Trang Thải Phượng cũng không ngờ tới, nhà lén ăn ngon lại là nhà họ Ôn.

Những người khác trong nhà họ Trang cũng nghĩ như vậy.

Nhà họ Ôn ngoài nợ nần ra thì còn cái gì?

Họ lấy đâu ra thịt mà ăn?

Bánh bao ngô không bị đứt bữa đã là nhờ Ôn Đường có bản lĩnh lắm rồi!

Nhà họ Ôn sáng sớm tinh mơ đã sắc thu-ốc, người nhà họ Trang liền cảm thấy, lần này Ôn Ngọc Hoa chắc chắn là bệnh không nhẹ.

Nhà họ Ôn không đến nhà họ Trang tìm rắc rối, đoán chừng cũng là do vợ chồng Ôn Đường bận chăm sóc Ôn Ngọc Hoa, không rảnh tay lo chuyện bên này.

Đợi đến khi Ôn Ngọc Hoa khỏe lại, nhà họ Ôn rảnh tay rồi, Ôn Đường sẽ đến thu xếp Trang Kiến Nghiệp, thu xếp nhà họ Trang thôi.

Đây không phải là một tin tốt.

Nhà họ Ôn có thể đợi, nhưng Trang Kiến Nghiệp, Trang Kiến Quân không đợi được.

Vì công việc, dưới sự đưa tiễn của người nhà họ Trang, sáng sớm Trang Kiến Nghiệp cơm cũng không ăn, đã mang theo một gói bánh quy đào đến nhà họ Ôn thăm bệnh.

Trước khi đi, anh ta tưởng Ôn Ngọc Hoa đang giận dỗi với mình.

Ôn Ngọc Hoa chắc chắn là cậy vào việc Trang Kiến Nghiệp có việc nhờ vả cô nên đang cố ý làm cao.

Nếu không cô đã xuất viện rồi, có thể từ bệnh viện đi bộ về nhà, thuận đường sang nhà họ Trang xem Trang Kiến Nghiệp có sao không thì có gì là không được?

Ôn Ngọc Hoa không đến tìm anh ta, chắc chắn là cố ý.

Cô đang đợi Trang Kiến Nghiệp cúi đầu với cô, để cô dễ bề đưa ra điều kiện.

Trang Kiến Nghiệp ghét cảm giác bị Ôn Ngọc Hoa nắm thóp này.

Ôn Ngọc Hoa cậy vào việc Trang Kiến Nghiệp có việc cầu cạnh cô liền được đằng chân lân đằng đầu, gây sự vô lý, khiến Trang Kiến Nghiệp vô cùng khó chịu.

Nhẫn nhịn!

Đợi anh ta có công việc ổn định, anh ta sẽ không cần phải dỗ dành cô nàng đại tiểu thư bệnh tật này nữa!

Trang Kiến Nghiệp thực sự cảm thấy mình hy sinh rất lớn.

Đúng là anh ta có nhờ Ôn Ngọc Hoa giúp đỡ, nhưng anh ta cũng đã bỏ ra lao động.

Anh ta cảm thấy mối quan hệ giữa mình và nhà họ Ôn là quan hệ đôi bên cùng có lợi.

Nhà Ôn Ngọc Hoa và nhà họ Ôn cứ bày ra vẻ bề trên là ân nhân, thật sự rất đáng ghét.

Họ ở cùng một khu tập thể hai mươi năm, lại còn có quan hệ họ hàng, có khó khăn giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải là chuyện nên làm sao?

Bán anh em xa mua láng giềng gần, nhà họ Ôn cứ tính toán chi li như vậy, thật sự chẳng rộng lượng chút nào.

Nhà họ Ôn ban cho chút ơn huệ nhỏ nhoi mà đã muốn Trang Kiến Nghiệp phải dốc hết tâm sức báo đáp, bộ dạng thật sự quá khó coi.

Nếu có thể, Trang Kiến Nghiệp chắc chắn sẽ không đến nhà họ Ôn, cũng sẽ không thèm để ý đến Ôn Ngọc Hoa.

Đám người nhà họ Ôn này quá khó đối phó.

Trên đường đến nhà họ Ôn, Trang Kiến Nghiệp vẫn luôn nén giận.

Anh ta tự nhủ với bản thân, chỉ lần này thôi, nếu Ôn Ngọc Hoa không biết điều, còn bày đặt lên mặt với anh ta, sau này anh ta sẽ không bao giờ đến nhà tìm cô nữa.

Lúc Trang Kiến Nghiệp đến nhà họ Ôn, Ôn Ngọc Hoa vừa mới ngủ dậy, đang đ.á.n.h răng rửa mặt, Ôn Đường là người ra mở cửa cho Trang Kiến Nghiệp.

Ôn Đường mặt mày hớn hở ra mở cửa, thấy người đến là Trang Kiến Nghiệp, nụ cười trên mặt lập tức nhạt đi.

“Là cậu à?

Có chuyện gì không?"

Không có việc gì thì cút xéo đi!

“Chúng tôi sắp ăn cơm rồi."

Ý đuổi khách của Ôn Đường vô cùng rõ ràng.

Nhờ những lời nói của Ôn Ngọc Hoa tối qua, hôm nay Ôn Đường đối xử với Trang Kiến Nghiệp cực kỳ không khách khí.

Trang Kiến Nghiệp trước đây được hưởng ké hào quang của Ôn Ngọc Hoa, chưa bao giờ bị Ôn Đường thẳng thừng ghét bỏ như vậy.

Bất thình lình bị Ôn Đường từ chối ngoài cửa, anh ta có chút ngẩn người.

Bình tĩnh lại một lúc, trước khi Ôn Đường đóng cửa, Trang Kiến Nghiệp vội vàng lớn tiếng nói:

“Chú Ôn, nghe nói em Ngọc Hoa bị bệnh, cháu tranh thủ trước giờ làm việc đến thăm em ấy."

Giọng Trang Kiến Nghiệp rất lớn, cứ như sợ Ôn Ngọc Hoa trong phòng không nghe thấy vậy.

Ôn Đường thấy anh ta giở trò khôn vặt trước mặt mình như vậy, “ầm" một cái đóng cửa phòng lại, không thèm để ý đến anh ta nữa.

Cái thằng ranh con này!

Còn dám giở trò khôn vặt với ông!!

Ôn Đường tức giận c.h.ử.i thầm trong lòng.

Nể mặt mũi hai gia đình, Ôn Đường mới chọn cách đóng cửa, không trực tiếp đ.á.n.h người.

Nếu không phải vì vai vế của Ôn Đường đặt ở đó, không tiện bắt nạt trẻ con, Ôn Đường nhất định sẽ không tha cho Trang Kiến Nghiệp.

Trang Kiến Nghiệp không biết Ôn Đường đang cực lực kìm nén ham muốn đ.á.n.h người.

Anh ta tưởng Ôn Đường sợ, sợ Ôn Ngọc Hoa nghe thấy động tĩnh sẽ ra ngoài tìm mình, nên Ôn Đường mới đóng cửa.

Thế là, Trang Kiến Nghiệp kẻ không biết điểm dừng lại bắt đầu gõ cửa “ầm ầm".

Vừa gõ, anh ta còn vừa hét lớn:

“Chú Ôn, mở cửa đi ạ.

Bánh quy đào cháu mang cho em Ngọc Hoa chú vẫn chưa cầm lấy này.

Chú Ôn, mở cửa đi ạ."

Sự ngang ngược của Trang Kiến Nghiệp khiến cơn giận chưa kịp tiêu tan của Ôn Đường lập tức không nén nổi nữa.

Ôn Đường trực tiếp bị cái thằng con hoang Trang Kiến Nghiệp này làm cho tức đến bật cười.

Đột ngột mở cửa, Ôn Đường giáng cho Trang Kiến Nghiệp một cú đ.ấ.m thép.

“Hét cái gì mà hét?

Thằng ranh con, cậu gọi hồn đấy à!"

Ôn Đường vừa c.h.ử.i bới, vừa bồi thêm cho Trang Kiến Nghiệp hai đ.ấ.m.

Đánh cho Trang Kiến Nghiệp lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ.

Khó khăn lắm mới đứng vững được, Trang Kiến Nghiệp nhe răng trợn mắt xoa bụng.

May mà sáng nay anh ta chưa ăn cơm đã đến.

Nếu không hai đ.ấ.m này của Ôn Đường có thể đ.á.n.h cho anh ta nôn thốc nôn tháo.

Trang Kiến Nghiệp đau đến không thở nổi, một câu cũng không nói ra lời.

Chương 13 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia