“......!!"
Những lời đanh thép của Ôn Đường khiến Đổng Tuyết vốn đơn thuần phải ngây người ra vì kinh ngạc.
Không hổ là Ôn Đường!!
Ông ấy thế mà lại muốn anh em nhà họ Trang cùng ở rể!!
Suýt, thật kích thích, thật dám nghĩ!
Đổng Tuyết có chút rung động đáng xấu hổ.
Tuy nhiên cô vẫn thích Trang Kiến Nghiệp hơn.
Cùng lúc thu nạp cả hai anh em nhà họ Trang, cô cũng gánh không xuể.
Trang Kiến Nghiệp không biết những toan tính nhỏ nhặt trong lòng Đổng Tuyết, anh ta cũng bị những lời của Ôn Đường làm cho kinh hãi.
Vị thần y có thể chữa khỏi bệnh cho Ôn Ngọc Hoa phải có y thuật cao siêu đến nhường nào?
Người như vậy anh ta biết tìm ở đâu bây giờ?
“Chú à, chú như vậy chẳng phải là làm khó người khác sao?
Bệnh của em Ngọc Hoa, chú đưa em ấy đến bệnh viện lớn ở thủ đô khám còn không khỏi.
Cái thành phố Phủ Lăng nhỏ bé của chúng ta lấy đâu ra người tài giỏi như vậy?"
Trang Kiến Nghiệp nén giận, cố gắng kiên nhẫn giảng giải đạo lý với Ôn Đường.
Khi nói chuyện, ánh mắt anh ta còn liếc về phía Ôn Ngọc Hoa, ám chỉ Ôn Ngọc Hoa mau nói giúp anh ta vài lời tốt đẹp.
Ôn Ngọc Hoa chậm rãi uống thu-ốc, không thèm để ý.
Nhưng Ôn Ngọc Hoa không giúp thì vẫn còn có Đổng Tuyết.
Cô cùng chung một chiến tuyến với Trang Kiến Nghiệp, Trang Kiến Nghiệp chỉ đông cô tuyệt đối không chạy về hướng tây.
Cảm nhận được Trang Kiến Nghiệp cần mình, cậy vào việc Ôn Đường nể mặt không làm gì được đứa con gái như mình.
Cô liền giúp sức một cách đương nhiên:
“Phải đấy, chú Ôn, chú không thể làm khó người khác, đưa ra yêu cầu vô lý như vậy được.
Chú phải..."
“Tránh ra một bên đi, không liên quan đến cô!
Đổng Tuyết cô đừng có mà không biết điều."
An Tiểu Hoa không dễ nói chuyện như Ôn Đường.
Đổng Tuyết gây rối vô lý, bà liền trừng mắt mắng cô không có giáo d.ụ.c.
“Cô muốn đối tốt với thằng Ba nhà họ Trang thì không ai ngăn cản cô cả.
Nhưng chuyện của nhà tôi thì cô bớt mồm bớt miệng lại."
Đổng Tuyết dù sao cũng có lòng tự trọng.
Một cô gái bình thường được cưng chiều bỗng bị An Tiểu Hoa mắng mỏ không chút nể tình như vậy, cô lập tức đỏ mặt tía tai, rơm rớm nước mắt.
“Dì Hoa, sao dì có thể nói cháu như vậy được?
Cháu chỉ thấy bất bình khi mọi người bắt nạt anh Kiến Nghiệp nên mới nói giúp anh ấy một câu công bằng, sao mọi người có thể nghĩ cháu xấu xa như vậy?
Hu hu hu, dì nói như vậy khiến sau này cháu còn mặt mũi nào mà nhìn mọi người nữa?
Cháu làm gì có tâm địa xấu xa chứ?
Hu hu hu..."
Đổng Tuyết vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa biện minh cho hành động của mình.
Da mặt cô đúng là dày thật.
Đã bị Ôn Đường và An Tiểu Hoa tập thể ghét bỏ rồi, để có thể ở bên Trang Kiến Nghiệp thêm một lát, cô cũng không rời đi.
Dù sao cô cũng không đi, chuyện của Trang Kiến Nghiệp chính là chuyện của cô, cô nhất định phải quản.
Ôn Ngọc Hoa biết cô gái này chính là bến đỗ cuối cùng của Trang Kiến Nghiệp.
Trong nguyên tác, Trang Kiến Nghiệp người “đàn ông tốt" này vận đào hoa cực kỳ rực rỡ.
Nguyên chủ là vợ cả của anh ta.
Những ngày tháng bị nguyên chủ “ép duyên" đầy kìm nén đã để lại vết thương tâm lý nghiêm trọng cho anh ta.
Sau khi nguyên chủ qua đời, anh ta đã trải qua rất nhiều mối tình để chữa lành vết thương.
Cái con bé bướng bỉnh Đổng Tuyết này nhìn Trang Kiến Nghiệp “bị buộc" phải trở thành kẻ phong lưu đã rất đau lòng.
Cô nhất tâm khuyên Trang Kiến Nghiệp “đi vào con đường chính đạo", và như hòn vọng phu chờ đợi anh ta quay đầu lại.
Nghĩ đến việc trong nguyên tác Đổng Tuyết đã chờ đợi Trang Kiến Nghiệp gần nửa đời người, còn giúp Trang Kiến Nghiệp nuôi nấng đứa con riêng, mãi đến khi Trang Kiến Nghiệp về già không còn sức quậy phá nữa mới ở bên cô.
Ánh mắt Ôn Ngọc Hoa nhìn Đổng Tuyết liền trở nên rất kỳ lạ.
Đây chính là một người có bộ não yêu đương đỉnh cao, là loại người có thể nói ra câu:
“Tôi có thể sinh con cho anh ấy, cô không thể nối dõi tông đường cho anh ấy thì không nên chiếm giữ anh ấy."
đầy kỳ quặc.
Ôn Ngọc Hoa nhìn cô, nghĩ đến đôi cha mẹ coi tình yêu là trên hết và đầy bướng bỉnh kia của nguyên chủ liền không vui lắm.
Ôn Ngọc Hoa đưa ánh mắt trong trẻo lướt qua Đổng Tuyết, không có cảm xúc gì đặc biệt nhưng dường như có thể thấu hiểu tất cả vậy, sự sâu sắc và điềm tĩnh khiến Đổng Tuyết cực kỳ chột dạ.
Đổng Tuyết không biết mình đang chột dạ điều gì, cô theo đuổi tình yêu chân chính thì có gì sai?
Cô đang ở tuổi thanh xuân phơi phới, cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình.
Ôn Ngọc Hoa và Trang Kiến Nghiệp lại không ở bên nhau, sao cô không thể theo đuổi Trang Kiến Nghiệp chứ?
Là nhà họ Ôn tự mình nói Trang Kiến Nghiệp không phải con rể nhà họ.
Cô cũng đâu phải là người thứ ba.
Ôn Ngọc Hoa có tức giận thì cũng nên giận cha mẹ mình.
Là bọn họ ngăn cản Ôn Ngọc Hoa, không cho cô ở bên Trang Kiến Nghiệp.
Chuyện này cũng đâu có trách Đổng Tuyết được.
Đổng Tuyết cái gì cũng chưa làm.
Cây ngay không sợ ch-ết đứng, cô làm người đường đường chính chính thì có gì mà phải sợ?
Nghĩ như vậy, Đổng Tuyết trừng mắt nhìn lại.
Ôn Ngọc Hoa nhìn cô, Đổng Tuyết liền trừng Ôn Ngọc Hoa.
Một vẻ không hề chịu thua, cực kỳ ngang ngược.
Ôn Ngọc Hoa vốn không muốn quản chuyện bao đồng của Đổng Tuyết, nhưng nghĩ đến việc chính người này đã làm loạn giá cả, luôn vì Trang Kiến Nghiệp mà so đo với nguyên chủ mới khiến nguyên chủ ngày càng để tâm đến Trang Kiến Nghiệp.
Ôn Ngọc Hoa liền cười nói với Đổng Tuyết:
“Cô đến nhà tôi làm gì?
Lần trước cô chẳng phải nói tôi cực kỳ tâm cơ, không muốn làm bạn với tôi sao?
Cô đến cửa như vậy không sợ tôi ăn thịt cô à?"
“...
Sợ cái gì, chú Ôn, dì Hoa đều ở nhà mà."
Đổng Tuyết mạnh miệng hét lớn trả lời.
Trước đây Đổng Tuyết không sợ Ôn Ngọc Hoa, Ôn Ngọc Hoa cậy vào công việc ép Trang Kiến Nghiệp phải qua lại với mình, cô cũng dám ở trước mặt Ôn Ngọc Hoa mà nói cô là kẻ tiểu nhân thừa cơ hãm hại, mắng cô không biết xấu hổ.
Nhưng hôm nay, nhìn Ôn Ngọc Hoa đang cười rất xinh đẹp, rất ôn hòa với mình, Đổng Tuyết thật sự có chút sợ.
Cô không hiểu mình sợ Ôn Ngọc Hoa ở điểm gì?
Nhưng đôi mắt có thể nhìn thấu mọi sự của Ôn Ngọc Hoa thật sự khiến cô không thể chống đỡ nổi.
Cô cảm thấy ở chỗ Ôn Ngọc Hoa cô dường như không có một chút bí mật nào cả.
Tất cả những toan tính nhỏ nhặt của cô dường như Ôn Ngọc Hoa đều biết hết.
Điều này khiến Đổng Tuyết rất hoảng loạn.
Nhưng thua người không thua trận.
Trong lòng Đổng Tuyết dù có sợ hãi đến đâu thì ngoài miệng vẫn cứng rắn ch-ết cũng không thừa nhận.
Ôn Ngọc Hoa liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự gồng mình của Đổng Tuyết.
Đổng Tuyết thật sự quá dễ hiểu.
Tất cả tâm tư của cô đều viết hết lên mặt.
Một người thẳng như ruột ngựa như vậy, Ôn Ngọc Hoa mà so đo với cô thì chẳng khác nào đang bắt nạt một đứa trẻ.
Khiến Ôn Ngọc Hoa không mấy hứng thú.
Đối thủ quá yếu rồi.
Ôn Ngọc Hoa không muốn bắt nạt trẻ con liền dọa nạt Đổng Tuyết:
“Hì hì, Đổng Tuyết à, cô chẳng phải nói tôi rất có tâm cơ, giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu sao.
Vậy bây giờ tôi nói thẳng cho cô biết, lần này tôi lại muốn cậy vào công việc mà làm càn đây."
“Hoặc là nhà họ Trang giúp tôi giữ mạng, tôi bảo ba tôi sắp xếp công việc cho Trang Kiến Nghiệp.
Hoặc là Trang Kiến Nghiệp lập tức đến ở rể nhà tôi, cả đời làm trâu làm ngựa cho tôi.
Nếu không tôi sẽ không giúp đâu."
“Cô lại muốn nói sức khỏe tôi kém, không thể sinh con cho Trang Kiến Nghiệp sao?
Không sao cả, đến lúc đó Trang Kiến Nghiệp có thể đi thắt ống dẫn tinh, như vậy anh ta cũng không thể sinh con được, hai chúng tôi liền xứng đôi vừa lứa rồi.
Hì hì."