“An Tiểu Hoa biết con gái mình da mặt mỏng, sau khi xác định Ôn Ngọc Hoa thật sự không sao và có thể tự ngồi dậy đi lại được, bà liền cảm ơn bác sĩ rồi vội vàng đi về nhà.”

Ôn Ngọc Hoa đói rồi, bà phải nhanh ch.óng về nấu cơm cho con.

Sẵn trong nhà còn chút bột mì, bà có thể nấu cho Ôn Ngọc Hoa một bát mì sợi, kèm theo nước sốt trứng thơm lừng, thêm chút dưa chuột tươi non và giấm chua chính hiệu của tỉnh Tấn, đảm bảo Ôn Ngọc Hoa sẽ ăn rất ngon miệng.

Thân thể Ôn Ngọc Hoa yếu ớt, đi nhanh một chút là thở hồng hộc, khó chịu vô cùng.

An Tiểu Hoa vội về nhà nên cô chia nhau hành động với bà, để bà đi trước.

An Tiểu Hoa đi nhanh, khi bà sắp về đến nhà thì Ôn Ngọc Hoa mới thong thả lết đến cổng bệnh viện.

Một lần nữa chạm mặt bác sĩ Chu vừa đi trực phòng xong, Ôn Ngọc Hoa ngượng ngùng gật đầu, lịch sự chào hỏi đối phương.

“Chào bác sĩ Chu ạ."

Ôn Ngọc Hoa ngoan ngoãn mở lời.

“Chào cháu, chào cháu."

Bác sĩ Chu trả lời với vẻ thụ sủng nhược kinh.

Bác sĩ Chu thắc mắc nhìn Ôn Ngọc Hoa đang mỉm cười, chỉ cảm thấy con gái nhà Ôn Đường hôm nay cuối cùng cũng biết nhìn người rồi.

Trước đây Ôn Ngọc Hoa thật sự là nhút nhát quá mức.

Những người ở khu mỏ này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, hầu như ai cũng quen biết nhau.

Gặp nhau trên đường, Ôn Ngọc Hoa lúc nào cũng cúi gầm mặt, không bao giờ chào hỏi ai.

Thỉnh thoảng có ai chủ động bắt chuyện, cô cũng chỉ ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, chẳng biết đáp lại thế nào.

Bác sĩ Chu chỉ nghĩ là Ôn Ngọc Hoa cuối cùng cũng lớn khôn, hiểu chuyện rồi nên cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng Ôn Ngọc Hoa xuyên không tới lại biết sự thật không hề như bác sĩ Chu nghĩ.

Nguyên chủ là một người mắc chứng sợ xã hội mức độ nặng.

Từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, chỉ có thể quanh quẩn trong nhà.

Con gái ở khu mỏ rất hiếm quý, lúc đầu cũng có những đứa trẻ thấy nguyên chủ xinh xắn như b-úp bê sứ nên muốn rủ cô đi chơi cùng.

Ngặt nỗi sức khỏe nguyên chủ quá kém, đi nhanh vài bước là có thể mệt đến ngất xỉu, đám trẻ đến rủ chơi không thể thỏa sức nô đùa được.

Dáng vẻ lúc phát bệnh của nguyên chủ đối với trẻ con mà nói cũng quá đáng sợ.

Người lớn trong khu mỏ biết nguyên chủ là một “hũ thu-ốc", sợ cô có mệnh hệ gì thì Ôn Đường và An Tiểu Hoa sẽ giận lây, nên họ đã ngăn cấm con cái nhà mình đến tìm cô chơi.

Tính cách nguyên chủ vốn đã hướng nội, thời gian dài không tiếp xúc với người ngoài khiến cô trở thành một kẻ sợ xã hội, một “con chim cút" nhỏ không biết và không dám nói chuyện với người lạ.

Trang Thái Phượng, người mang hào quang nữ chính, chính là người mà nguyên chủ vô cùng ngưỡng mộ và khao khát trở thành.

Vì yêu ai yêu cả đường đi, để được làm bạn tốt với Trang Thái Phượng, để được mọi người yêu mến như cô ấy, nguyên chủ đã chọn gả cho Trang Kiến Nghiệp.

Nguyên chủ nghĩ rằng gần mực thì đen gần đèn thì rạng, Trang Thái Phượng tốt như vậy, cô ở gần cô ấy hơn thì chắc cũng có thể được tỏa sáng, được sưởi ấm.

Đáng tiếc nguyên chủ đã tính sai rồi.

Ở nhà họ Trang, Trang Thái Phượng là người ở đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn, còn con dâu nhà họ Trang là kẻ ở dưới đáy xã hội.

Cô tìm đủ mọi cách để gả cho Trang Kiến Nghiệp, ngoại trừ việc tạo điều kiện cho nữ chính làm nổi bật bản thân cô như một con vịt xấu xí ra thì chẳng có một chút lợi lộc nào cả.

Ôn Ngọc Hoa không muốn làm vịt xấu xí.

Cô cũng chẳng mắc chứng sợ xã hội, không muốn cứ ru rú trong nhà như nấm mốc cho đến tận lúc thi đại học.

Cô phải tạo ra sự thay đổi.

Chủ động chào hỏi mọi người trong khu tập thể công nhân là bước đi đầu tiên của cô.

Sau đó, Ôn Ngọc Hoa còn muốn tiếp quản công việc của cha mình, tìm một công việc ở khu mỏ.

Một người dù tốt đến đâu mà cứ bị nhốt trong nhà mãi, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài thì cũng sẽ sinh bệnh mất.

Ôn Ngọc Hoa phải tìm việc gì đó để làm.

Nhưng chuyện này không vội.

Hình ảnh “hũ thu-ốc" của Ôn Ngọc Hoa đã ăn sâu vào lòng người, cô muốn đi làm thì phải thực hiện từng bước một.

Ngoài việc khiến gia đình yên tâm, Ôn Ngọc Hoa còn phải cải thiện hình ảnh tồi tệ mà nguyên chủ để lại, khiến mọi người trong khu mỏ chấp nhận mình.

Dưới sự làm nền của một nữ chính xinh đẹp, lương thiện lại có bản lĩnh, hình ảnh của nguyên chủ trong khu tập thể công nhân thật sự chẳng ra sao cả.

Nếu không phải đám “hắc ín" (thợ mỏ) ở khu mỏ cưới vợ khó khăn, con gái ở đây vô cùng quý giá, thì ở những nơi trọng nam khinh nữ bên ngoài, hoàn cảnh của Ôn Ngọc Hoa chắc chắn sẽ còn tệ hơn nhiều.

Để làm nổi bật sự may mắn và tốt đẹp của nữ chính, nguyên tác đã ra sức chèn ép nguyên chủ hết mức có thể.

Nguyên chủ và Trang Thái Phượng sinh cùng ngày.

Từ khi còn trong bụng mẹ, họ đã trở thành cặp bài trùng để mọi người đem ra so sánh.

Ban đầu vì Ôn Đường là sư phụ của Trang Trụ Tử, vai vế của An Tiểu Hoa ở trong thôn còn cao hơn vợ của Trang Trụ T.ử là Miêu Phán Nhi, nên Ôn Ngọc Hoa được chú ý nhiều hơn Trang Thái Phượng.

Lúc đó khi người ở khu mỏ nhắc đến Ôn Ngọc Hoa, toàn là lời khen ngợi.

Ôn Đường giỏi giang như vậy, An Tiểu Hoa lại dịu dàng xinh đẹp, con của hai người bất kể trai hay gái thì chắc chắn đều không tồi.

Ai nấy đều mong chờ Ôn Ngọc Hoa chào đời, không ít nhà còn tranh nhau làm thông gia với nhà họ Ôn.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi An Tiểu Hoa m.a.n.g t.h.a.i được bốn tháng, Ôn Đường trong lúc xuống hầm khai thác than đã gặp tai nạn, bị đá đè què chân.

Ôn Đường là trụ cột của nhà họ Ôn, sau khi anh bị thương ngã xuống, An Tiểu Hoa mất phương hướng, không cẩn thận đã bị động thai.

Sau đó để chăm sóc Ôn Đường, cũng như để kiếm tiền nuôi gia đình, An Tiểu Hoa không có thời gian dưỡng t.h.a.i hẳn hoi, buộc lòng phải từ một người phụ nữ dịu dàng như nước trở thành một “con hổ cái" đanh đá.

Bà tất bật ngược xuôi giữa công việc và nhà cửa, mệt đến mức sinh non, Ôn Ngọc Hoa không được phát triển tốt trong bụng mẹ nên đã trở thành một “hũ thu-ốc".

Ôn Đường què, Ôn Ngọc Hoa sinh ra đã mang bệnh.

An Tiểu Hoa khi sinh Ôn Ngọc Hoa bị khó sinh, sau đó không có ai chăm sóc lúc ở cữ, lại lao lực quá độ nên mang trong mình đủ thứ bệnh tật.

Cả ba người nhà họ Ôn đều không còn khả năng làm việc nặng nữa.

Ba người bệnh tật phải tốn rất nhiều tiền uống thu-ốc chữa trị, dù nhà họ Ôn có hai suất công nhân nhưng cuộc sống gia đình lập tức sa sút không phanh.

Trái ngược với sự sa sút của nhà họ Ôn, cuộc sống của nhà họ Trang sau khi Trang Thái Phượng ra đời ngày càng hưng thịnh, ngày càng đi lên.

Ôn Ngọc Hoa - đứa bé vốn được mong đợi - nay dưới sự làm nền của Trang Thái Phượng, chẳng khác nào một ngôi sao chổi, cực kỳ không được lòng người.

May mắn là người ở khu mỏ đều khá tốt, Ôn Đường cũng không mê tín.

Anh cưng chiều Ôn Ngọc Hoa như bảo bối, mọi người chỉ thầm bàn tán vài câu rồi thôi.

Cần biết rằng, Ôn Đường không chỉ là sư phụ của Trang Trụ Tử.

Những cán bộ nòng cốt của mỏ than núi Phủ Lăng, bao gồm cả mỏ trưởng, phó mỏ trưởng, chủ nhiệm cửa hầm, v.v., đều do một tay Ôn Đường đào tạo ra.

Mỏ than núi Phủ Lăng được khai thác sau khi thành lập đất nước.

Ôn Đường chính là lứa thợ mỏ đầu tiên của khu mỏ này.

Lúc đó chưa có mỏ trưởng hay đội trưởng gì cả, người quản lý duy nhất chính là trung đội trưởng Ôn Đường.