“Thái Phượng cháu xin lỗi làm gì?
Đây đâu phải lỗi của cháu.
Cháu có lòng tốt nhường lại cơ hội này, bọn họ không có tiền chữa bệnh thì liên quan gì đến cháu.
Có kẻ chiếm được món hời lớn như vậy của cháu mà còn bắt cháu xin lỗi, đúng là hạng người hay thật."
Bác sĩ Tô bênh vực Trang Thái Phượng, mỉa mai châm chọc nhà họ Ôn.
Ôn Ngọc Hoa không biết Trang Kiến Nghiệp bọn họ trước đó đã gài bẫy nhà họ Ôn một vố.
Nhưng chẳng cần biết nhiều như vậy, chỉ cần nhìn thái độ của bác sĩ Tô với người nhà họ Ôn, Ôn Ngọc Hoa cũng biết người nhà họ Trang chắc chắn đã nói xấu bọn họ trước mặt bác sĩ Tô rồi.
Cô nhìn lão già họ Tô đang xị mặt, dùng lỗ mũi nhìn bọn họ, lại nhìn hai anh em nhà họ Trang đang ngồi sau lưng bác sĩ Tô giả vờ làm người thật thà, cô liền tức đến bật cười.
Tôn trọng là phải từ hai phía.
Đối phương muốn chơi trò phủ đầu với cô, thì cũng phải xem Ôn Ngọc Hoa cô có bằng lòng phối hợp hay không.
“Hì hì, chắc hẳn là ông biết chúng tôi quen biết Viện trưởng Võ nên mới ghét chúng tôi, không muốn tận tâm khám bệnh cho chúng tôi chứ gì.
Chậc chậc... uổng công Viện trưởng Võ tôn sùng ông như vậy, nói y thuật và nhân phẩm của ông đều không có gì để chê.
Kết quả là... haizz... lão già ông cũng chẳng ra gì nhỉ."
Ôn Ngọc Hoa không khách sáo lên tiếng.
“………!!!"
“………"
“……!!!"
Lời Ôn Ngọc Hoa vừa dứt lập tức nhận được một tràng kinh ngạc.
Bác sĩ Tô bị cô chỉ tận mặt mỉa mai lại càng trừng mắt, thở hồng hộc, tức đến mức mặt đỏ tía tai.
Thấy bác sĩ Tô run rẩy chỉ tay vào Ôn Ngọc Hoa định mở miệng mắng người, Ôn Đường vốn rất bênh con lập tức đặt ấm nước xuống, chắn trước mặt Ôn Ngọc Hoa, cười thay cô xin lỗi bác sĩ Tô.
“Hì hì, bác sĩ Tô bác đừng giận, Mèo Nhỏ nhà tôi còn nhỏ tuổi, bác đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với con bé."
“Hì hì, đúng vậy, bác sĩ Tô ông là thần y, vàng thật không sợ lửa, ông không cần phải thẹn quá hóa giận đâu."
Ôn Ngọc Hoa không sợ ch-ết, tiếp tục cười hì hì đổ thêm dầu vào lửa.
“Lại còn năm nghìn đồng phí khám bệnh nữa chứ, ông không sợ tôi đi tố cáo ông à.
Ông làm như vậy chẳng phải là ức h.i.ế.p dân lao động khổ cực, thực hành chủ nghĩa tư bản sao.
Chậc chậc, lão già ông này giác ngộ tư tưởng thấp thật đấy."
Hai chữ “tố cáo" vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Vào Ủy ban Cách mạng không phải chuyện đùa.
Ai đã vào nơi đó, muốn ra được thì không ch-ết cũng phải lột một tầng da.
“Đúng là một con bé mồm mép liếng thoắng."
Ánh mắt bác sĩ Tô nhìn Ôn Ngọc Hoa dần trở nên lạnh lẽo.
“Có điều, phép khích tướng của cô không có tác dụng với tôi đâu.
Lão già này tuy chẳng có bản lĩnh gì nhưng quả thực là không sợ ch-ết.
Cô..."
“Ôi dào, ông nghiêm túc thế làm gì?
Chẳng phải ông làm mặt lạnh với tôi trước sao?
Tôi nói lại thôi mà.
Ông lại muốn sống muốn ch-ết, lão già ông này sao mà hẹp hòi thế?"
“Chậc chậc, chả trách tôi bị bệnh bao nhiêu năm nay mà chưa từng nghe danh ông.
Trước đây có phải ông toàn ru rú trong hốc núi, giả làm cao nhân ở ẩn không?"
Nói đoạn, Ôn Ngọc Hoa rõ ràng biết bọn họ là vì tình tiết truyện nên mới không gặp được nhau.
Cô vẫn trên dưới quan sát bác sĩ Tô, dùng giọng điệu khá ngây thơ nói:
“Tóc trắng xóa hết cả rồi, ông cũng không còn trẻ nữa nhỉ."
“Uổng phí bao nhiêu năm thời gian như vậy, ông đúng là gây nghiệp mà.
Nếu tôi mà là ông, có cơ thể khỏe mạnh như vậy thì đã nổi tiếng thế giới từ lâu rồi.
Haizz, ông xem ông kìa, sao lại không biết trân trọng thế chứ?"
“Haizz, chúng ta mau khám đi thôi, để tôi thử xem ông có giỏi không, nếu ông không giỏi thì mau theo Trang Thái Phượng về nhà cô ta mà ăn cơm đi.
Tôi đợi ông nửa ngày rồi, cũng đói rồi."
“………"
“………"
“…………"
Lời Ôn Ngọc Hoa nói một lần nữa khiến toàn trường im phăng phắc.
Sắc mặt bác sĩ Tô lúc đen lúc đỏ, lúc xanh lúc tím, biến hóa khôn lường, đến mức không thể nhìn nổi nữa rồi.
An Tiểu Hoa từ trong bếp chạy ra, cùng Ôn Đường đứng chắn trước mặt Ôn Ngọc Hoa, sợ cô lỡ mồm mà bị đ.á.n.h.
Mặc dù bác sĩ Tô nhìn không giống hạng người sẽ động tay động chân.
Nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Hai vợ chồng họ nhìn nhau, cả hai đều căng thẳng đến mức mồ hôi đầm đìa trên trán.
Nhưng con gái nhà mình chắc chắn không sai!
Thế là hai vợ chồng canh chừng Tô Bác Triêu như canh chừng kẻ biến thái, bảo vệ con hết mực.
Bác sĩ Tô vốn bị Ôn Ngọc Hoa chọc cho tức lộn ruột, muốn đứng dậy bỏ đi.
Nhưng nhìn đôi vợ chồng bảo vệ con cái như gà mẹ bảo vệ gà con này, lại nhìn Ôn Ngọc Hoa trốn sau lưng bọn họ, vẻ mặt nghênh ngang không sợ hãi.
Ông bỗng nhiên không giận nữa.
Ông bỗng nhiên nghĩ đến con gái mình.
Con gái ông trước đây cũng ngang ngược như Ôn Ngọc Hoa vậy.
Cậy vào việc ông có bản lĩnh lớn, lúc nhỏ cô chẳng coi ai ra gì.
Nhưng sau đó vì sự nghiêm khắc của ông, cô bắt đầu sợ ông, không bao giờ dám nghịch ngợm với ông nữa.
Nghĩ đến đứa con gái u sầu, trên mặt không một nụ cười, bác sĩ Tô bỗng nhiên nản lòng, không muốn chấp nhặt với Ôn Ngọc Hoa nữa.
“Khám bệnh đi, bắt đầu từ bắt mạch trước."
Bác sĩ Tô nói xong liền mở hộp thu-ốc, lấy ra cái gối kê tay bắt mạch.
Ôn Ngọc Hoa không đợi người khác phản ứng, kéo An Tiểu Hoa ngồi xuống, đặt cổ tay bà lên đó.
“Khám cho mẹ tôi trước đi, để tôi xem ông có giỏi không."
Ôn Ngọc Hoa vẫn không nể mặt bác sĩ Tô mà nói.
Lần này bác sĩ Tô không lườm Ôn Ngọc Hoa.
Ông cẩn thận bắt mạch cho An Tiểu Hoa, lại hỏi bà một số câu hỏi, rồi nói ra hết toàn bộ bệnh tật của bà.
Vừa mới trổ tài một chút, An Tiểu Hoa và Ôn Đường đã tăng thêm niềm tin vào bác sĩ Tô, trong mắt đầy ánh sáng kinh ngạc.
Đúng là gặp được người tinh tường rồi!
Người này chỉ cần bắt mạch một cái là có thể tìm ra những căn bệnh mà An Tiểu Hoa phải đi bệnh viện kiểm tra mấy lần mới tìm ra được.
Thật sự không thể xem thường.
So với sự xúc động của bọn họ, Ôn Ngọc Hoa vẫn không có phản ứng gì.
Đợi An Tiểu Hoa xem xong, cô đẩy Ôn Đường tới, để Ôn Đường xem.
Vấn đề của Ôn Đường, đối phương cũng đều nói đúng hết.
Người này cũng rất dứt khoát.
Ông không những nói đúng triệu chứng bệnh của Ôn Đường và An Tiểu Hoa, mà còn nói ra cách điều trị.
Chỉ là hầu hết các loại thu-ốc đều là bí phương độc môn của ông, ông bán cực đắt.
Người này rõ ràng là đang nói cho Ôn Ngọc Hoa biết, thu-ốc này chỉ ông mới có.
Nhà họ Ôn thích thì mua không thích thì thôi, ông tuyệt đối không bao giờ giảm giá.
Người này làm như vậy, Ôn Ngọc Hoa nhìn thấy có chút không hài lòng.