“Đây là chuyện đau lòng của nhà họ Ôn, cũng là tổn thất to lớn của toàn bộ mỏ than núi Phủ Lăng.

Chẳng ai mong nó xảy ra cả.”

Kết quả là Miêu Phán Nhi chẳng nói một lời cảm ơn Ôn Đường, bà ta còn nói những lời mỉa mai vào lúc nhà họ Ôn khó khăn nhất, An Tiểu Hoa sao có thể không tức giận?

Không thể trách An Tiểu Hoa thù dai.

Bảo bối bà suýt mất mạng mới sinh ra được, vừa mở miệng đã bị Miêu Phán Nhi nói là ngôi sao chổi, bà không nổi điên mới là lạ.

Chỉ là Miêu Phán Nhi chỉ nói riêng tư.

Người ta không nói xấu Ôn Ngọc Hoa ở bên ngoài, sau khi An Tiểu Hoa c.h.ử.i đổng trả đũa xong, bà ta còn chủ động đến xin lỗi bà.

An Tiểu Hoa với tư cách là tiền bối của Miêu Phán Nhi nên không thể cứ bám lấy chuyện nhỏ nhặt này mà không buông, nếu không sẽ bị coi là hẹp hòi.

Nhưng An Tiểu Hoa thật sự là người hẹp hòi.

Kể từ chuyện đó, mối quan hệ giữa bà và Miêu Phán Nhi chỉ còn là khách sáo bên ngoài.

Bao nhiêu năm nay, hai nhà nước sông không phạm nước giếng, vẫn luôn bình an vô sự.

Nhà họ Trang có chuyện vui, nhà họ Ôn không đến ké chút ánh sáng.

Nhà họ Ôn có lúc khó khăn, họ cũng chẳng đi cầu xin nhà họ Trang giúp đỡ.

Cho đến năm năm trước khi Trang Kiến Nghiệp mười sáu tuổi, đối mặt với vấn đề thanh niên tri thức xuống nông thôn, nhà họ Trang không có cách nào sắp xếp công việc cho anh ta, lo lắng chạy vạy khắp nơi tìm quan hệ.

Ôn Ngọc Hoa chủ động đứng ra giúp đỡ, An Tiểu Hoa và Ôn Đường mới kinh ngạc phát hiện ra, trong lúc họ không hay biết, cô lại có cảm tình cực lớn với nhà họ Trang.

Lúc đó trong lòng An Tiểu Hoa đã có chút linh cảm không lành.

Chỉ là khi đó Ôn Ngọc Hoa và Trang Kiến Nghiệp tuổi tác đều còn nhỏ, đặc biệt là Ôn Ngọc Hoa, lúc đó cô mới mười ba tuổi.

Một con nhóc chưa ráo m-áu đầu vừa tốt nghiệp tiểu học thì biết gì về tình cảm nam nữ chứ?

An Tiểu Hoa nén lại sự bất an trong lòng, đồng ý với Ôn Ngọc Hoa, chủ động hòa hoãn quan hệ với nhà họ Trang, tìm cách giúp họ vượt qua khó khăn.

Chỉ là nhà họ Ôn cũng khó khăn.

An Tiểu Hoa không có tư cách làm từ thiện, giúp nhà họ Trang bà có điều kiện tiên quyết.

Nhà họ Ôn sẽ không bán công việc cho nhà họ Trang.

Họ cùng lắm chỉ có thể để Trang Kiến Nghiệp đến khu mỏ làm thay ca cho Ôn Đường.

Lương của Ôn Đường vẫn do chính anh đi lĩnh.

Trang Kiến Nghiệp giúp Ôn Đường làm việc chỉ được nhận mười đồng tiền thù lao mỗi tháng.

Điều này tương đương với việc nhà họ Ôn thuê Trang Kiến Nghiệp làm việc giúp Ôn Đường.

Ôn Đường rảnh tay có thể tìm thêm cách kiếm tiền khác.

Đây là giới hạn cuối cùng của nhà họ Ôn, nếu nhà họ Trang không đồng ý thì thôi.

Công việc là “cần câu cơm" của nhà họ Ôn, Ôn Đường chắc chắn không thể vì một câu nói của Ôn Ngọc Hoa mà nhường nó cho Trang Kiến Nghiệp được.

Trang Kiến Nghiệp đồng ý đính hôn với Ôn Ngọc Hoa, đợi cô lớn lên sẽ đến nhà họ Ôn ở rể cũng không được.

Thân thể Ôn Ngọc Hoa kém như vậy, để tránh có kẻ đến nhà họ Ôn lừa công việc, cho dù sau này cô có kết hôn, vợ chồng Ôn Đường cũng sẽ nắm c.h.ặ.t công việc trong tay mình.

Chỗ khác làm như vậy có lẽ còn gặp rắc rối, nhưng ở khu mỏ, dựa vào những đóng góp của Ôn Đường cho mỏ than núi Phủ Lăng, anh nhờ khu mỏ châm chước một chút hoàn toàn không thành vấn đề.

Ôn Đường đã tính toán kỹ, anh đã hạ quyết tâm thì ai khuyên cũng vô dụng.

Nhà họ Trang không nỡ để con trai xuống nông thôn nên đành phải đồng ý.

Làm thuê cho Ôn Đường dù sao cũng tốt hơn là về nông thôn.

Trang Kiến Nghiệp và Miêu Phán Nhi đều xuất thân từ làng quê, họ biết cuộc sống ở nông thôn khổ cực thế nào, không muốn Trang Kiến Nghiệp phải xuống đó chịu khổ nên bảo anh ở lại khu mỏ làm việc cho thật tốt.

Trang Kiến Nghiệp sẽ không làm người giúp việc cho Ôn Đường mãi.

Đợi anh dành vài năm rèn luyện kỹ thuật đào than, khi khu mỏ tuyển dụng trở lại, anh có thể đường đường chính chính thi vào.

Không thì nhà họ Trang tích góp vài năm, họ cũng có thể mua một suất công việc cho Trang Kiến Nghiệp.

Tóm lại, ở lại là có hy vọng.

Tính toán của nhà họ Trang không sai.

Năm năm trôi qua, Trang Kiến Nghiệp quả thật đã rèn luyện được kỹ thuật đào than giỏi, có thể không cần dựa vào nhà họ Ôn mà vẫn ở lại được khu mỏ.

Chỉ là vấn đề công việc của Trang Kiến Nghiệp đã được giải quyết, nhưng con thứ tư Trang Kiến Quân và con thứ năm Trang Thái Phượng nhà họ Trang lại lớn lên.

Trang Thái Phượng có hào quang nữ chính, tốt nghiệp không lâu đã được đoàn văn công khu mỏ chọn trúng, trở thành cô gái tài giỏi nhất khu mỏ của họ.

Nhà họ Trang không cần lo lắng cho Trang Thái Phượng, nhưng Trang Kiến Quân lại không có vận may vô đối như cô em gái.

Mấy năm nay chính sách thanh niên tri thức ngày càng thắt c.h.ặ.t, Trang Kiến Quân muốn dùng chiêu lừa bịp như Trang Kiến Nghiệp là không được rồi.

Cậu ta muốn ở lại thì bắt buộc phải có công việc chính thức.

Vì năm đứa con nhà họ Trang không có một đứa nào xuống nông thôn, nếu Trang Kiến Quân ở lại thì trong vòng ba năm tới, tất cả mọi người nhà họ Trang cũng đừng hòng nghĩ đến việc thăng chức tăng lương.

Thanh niên tri thức xuống nông thôn là quốc sách, không thể nhà người ta đều tích cực hưởng ứng chính sách mà riêng nhà họ Trang lại làm đặc lệ được chứ?

Nhà họ Trang cũng biết họ không thể chiếm hết mọi điều tốt được.

Nhưng so với việc thăng chức tăng lương, họ càng không muốn Trang Kiến Quân phải xuống nông thôn hơn.

Thế là công việc của Ôn Đường lại bị người nhà họ Trang nhắm tới.

Biết phía Ôn Đường và An Tiểu Hoa không có hy vọng, Trang Kiến Nghiệp liền đem nỗi khổ của mình nói với nguyên chủ một chút, hy vọng cô nể tình lớn lên cùng nhau mà giúp đỡ Trang Kiến Quân.

Nguyên chủ chỉ hận không được nhà họ Trang cần đến mình, Trang Kiến Nghiệp vừa mở miệng, cô tất nhiên là nhiệt huyết dâng trào, chuẩn bị xông pha vì anh ta.

Dù Trang Kiến Nghiệp không nhắc đến thù lao, cô cũng chẳng để tâm.

Nhưng đó là nguyên chủ.

Cô ngốc nghếch, một lòng một dạ với Trang Kiến Nghiệp.

Ôn Ngọc Hoa thì chẳng có chút thiện cảm nào với Trang Kiến Nghiệp và nhà họ Trang cả.

Cứ lấy chuyện nguyên chủ nằm viện này mà nói.

Nhà họ Trang nhờ cô làm việc, làm cô phải vào bệnh viện, chẳng lẽ họ không nên mua chút đồ đến bệnh viện thăm bệnh sao?

Nhưng Ôn Ngọc Hoa đã xuất viện về nhà rồi mà Trang Kiến Nghiệp và người nhà họ Trang vẫn bặt vô âm tín.

Thế thì cô giúp cái quái gì nữa.

Dù sao người phải xuống nông thôn là Trang Kiến Quân, Ôn Ngọc Hoa chẳng có gì phải vội.

Vui vẻ giúp An Tiểu Hoa rửa bát xong, lại nấu cho người cha đang bận việc bên ngoài một bát trà giải nhiệt làm từ kim ngân hoa, hoa cúc và lá sen, Ôn Ngọc Hoa thong thả về phòng ngủ.

Ngáp một cái, cái thân thể rách nát này của cô không được thức khuya.

Có chuyện gì thì đợi ngày mai cô ngủ dậy rồi tính tiếp.

Ôn Ngọc Hoa ăn no uống đủ, vừa chạm gối là ngủ ngay.

Còn Ôn Đường sau một ngày bận rộn bên ngoài, lê cái thân rã rời về nhà, nhìn thấy bát trà giải nhiệt tràn đầy tình yêu mà con gái chuẩn bị cho mình, lòng bỗng thắt lại, bị dọa cho không nhẹ.

“Mẹ nó này, bà nói cái gì?!

Bát trà giải nhiệt này là Mèo Nhỏ làm cho tôi á?!

Bà không lừa tôi đấy chứ!!"

Chuyện này thật quá khó tin, Ôn Đường kinh ngạc đến mức quên luôn cả kiêng kỵ việc Ôn Ngọc Hoa không thích họ gọi tên mụ của cô.

“Đang yên đang lành tôi lừa ông làm gì."

An Tiểu Hoa liếc Ôn Đường một cái, thở dài đầy lo âu:

“Chao ôi, ông Ôn này, hôm nay Tiểu Hoa không chỉ nấu trà giải nhiệt cho ông, mà nó còn giúp tôi rửa bát nữa.

Vừa nãy tôi gặp thím Ngưu, thím ấy còn nói với tôi là Tiểu Hoa nhà mình lớn khôn hiểu chuyện rồi, biết chào hỏi thím ấy rồi.

Chao ôi...

ông Ôn, ông nói xem chuyện này có gì đó không ổn đúng không?"