“Nếu nói xuyên sách có điều gì khiến Ôn Ngọc Hoa không hài lòng nhất, thì đó tuyệt đối là chiều cao hiện tại của cô.

Ôn Ngọc Hoa kiếp trước cao một mét sáu mươi tám, ng-ực nở eo thon chân dài, đi thêm đôi giày cao gót là thành một mét bảy mươi ba, nhìn từ xa đúng chuẩn một đại mỹ nhân vừa xinh đẹp vừa cá tính.

Nhưng nguyên chủ bị bệnh nhiều năm, khẩu vị cực kém, dẫn đến việc hiện tại cô bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.”

Bây giờ Ôn Ngọc Hoa cố lắm mới được một mét năm mươi lăm.

Trông y như phiên bản gầy gò của chính cô hồi học cấp hai vậy.

Cái ngoại hình như một đứa trẻ này, Ôn Ngọc Hoa cực kỳ không thích.

Xuyên qua đây mới soi gương một lần là Ôn Ngọc Hoa đã không muốn nhìn thêm lần nào nữa rồi.

Cô đang đợi mình phát triển thêm.

Ôn Ngọc Hoa tin rằng khi cơ thể hồi phục, dinh dưỡng được bù đắp, cô chắc chắn sẽ cao thêm lần nữa!

Nhưng cao lên cần có thời gian, hiện tại Ôn Ngọc Hoa vẫn là một nấm lùn.

Đi bên cạnh một Lý Mạnh Chu cao một mét tám mươi hai, cô thấy rất nghẹn lòng.

Cái chân của Lý Mạnh Chu sao mà dài thế không biết!

Anh đi một bước bằng cái đôi chân ngắn của Ôn Ngọc Hoa bước ba lần!

Lý Mạnh Chu còn như một gã ngốc, hoàn toàn không thấy được sự chật vật của Ôn Ngọc Hoa, chỉ mải mê cắm đầu lao về phía nhà ăn, khiến Ôn Ngọc Hoa càng thêm bực bội.

Đúng là xứng đáng việc Lý Mạnh Chu không có cô gái nào thích.

Cái loại đàn ông thẳng như sắt thép, chẳng biết thế nào là tinh tế như anh ta thì loại con gái nào mới có thể vừa gặp đã yêu cho được?

Ôn Ngọc Hoa đi nhanh nên rất mệt, trong lòng bực bội cộng thêm hỏa khí bốc cao, cô vốn chưa bao giờ biết cảm giác nóng là gì, vậy mà trong cái buổi trưa nắng gắt của tháng Tám này, cuối cùng cô cũng bị nóng đến toát mồ hôi.

Mắt thấy mình mệt đến thế này mà Lý Mạnh Chu vẫn còn ngốc nghếch lao về phía trước, Ôn Ngọc Hoa cuối cùng không chịu nổi nữa, buông xuôi gào lên:

“Này!

Đồ râu xồm!!

Anh có thể đi chậm lại một chút không!!!"

Chống nạnh quát xong câu này, Ôn Ngọc Hoa nhìn Lý Mạnh Chu bằng đôi mắt tóe lửa, vô cùng giận dữ nói:

“Tôi sắp mệt ch-ết rồi đây này!

Anh không thấy sao?!

Nói đi, có phải anh đang trả thù riêng, cố ý chỉnh tôi không?"

Lý Mạnh Chu trực tiếp bị tiếng hét của Ôn Ngọc Hoa làm cho ngẩn ngơ.

“Ý gì cơ?

Tôi không có chỉnh cô mà."

Anh ngơ ngác nhìn Ôn Ngọc Hoa đang giận dữ, hoàn toàn không biết cô đang giận cái gì.

Ôn Ngọc Hoa nhìn ánh mắt vô tội của anh, trong lòng càng thêm tức giận.

Cứ đợi đấy!

Đợi đôi chân dài của cô quay trở lại, cô nhất định phải cùng Lý Mạnh Chu đấu một trận đi bộ nhanh, lúc đó cô chắc chắn sẽ bỏ xa Lý Mạnh Chu lại phía sau!!

Khiến anh vĩnh viễn không đuổi kịp cô!!!

Lý Mạnh Chu ngờ nghệch không biết quan tâm người khác, nói chuyện với cái loại đàn ông thẳng tuột này cũng rất mệt, Ôn Ngọc Hoa tự mình hờn dỗi một lát rồi cũng tha cho chính mình, không chấp nhặt với anh nữa.

“Không có gì đâu, thời tiết nóng quá nên tôi tâm trạng không tốt nói bậy thôi.

Anh đừng để tâm, cũng không cần quản tôi.

Anh vội đến nhà ăn thì cứ đi trước đi, tôi muốn tìm chỗ nào đó cho mát mẻ một chút."

Nói đoạn Ôn Ngọc Hoa lục túi, lấy tiền phiếu ăn mà mọi người đưa cho cô ra, đưa cho Lý Mạnh Chu, mặt không cảm xúc hỏi anh:

“Mọi người muốn ăn gì anh nhớ hết chưa?

Nếu anh nhớ rồi thì cầm số tiền này đi."

Lý Mạnh Chu nhìn Ôn Ngọc Hoa, rồi lại nhìn số tiền trong lòng bàn tay cô, gãi gãi đầu một cách khờ khạo nói:

“Ngại quá, tôi không nhớ.

Cô nóng thì nghỉ một lát đi, tôi đợi cô ở cạnh đây."

Lý Mạnh Chu cũng không phải thực sự ngốc đến mức không thể cứu vãn.

Khi nhìn thấy những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán Ôn Ngọc Hoa, liên tưởng đến sự thật là sức khỏe cô không tốt, anh liền hiểu ra mình đã sai ở đâu.

Trời đất chứng giám, anh thực sự không phải cố ý.

Anh chỉ là quen thói chạy bộ đến nhà ăn để tranh mua cơm, quên mất chuyện Ôn Ngọc Hoa sức khỏe yếu đi chậm.

Anh vốn định xin lỗi Ôn Ngọc Hoa.

Nhưng Ôn Ngọc Hoa rõ ràng đã giận anh, không muốn đếm xỉa đến anh nữa.

Lý Mạnh Chu không muốn lại nói sai lời làm Ôn Ngọc Hoa giận thêm, nên rất biết điều đứng im tại chỗ, không làm thêm chuyện thừa thãi nào khác.

Dáng vẻ ngoan ngoãn của Lý Mạnh Chu quả nhiên làm cho sự bực bội trong lòng Ôn Ngọc Hoa giảm bớt phần nào.

Chân cô ngắn không theo kịp bước chân của Lý Mạnh Chu cũng không phải lỗi của anh, Ôn Ngọc Hoa thực sự không nên giận lây sang đối phương, gắt gỏng với anh.

Cô đâu có làm “củ khoai tây nhỏ" mãi đâu!

Sẽ có ngày cô cao lên, sở hữu lại đôi chân dài thôi!

Nghĩ vậy, Ôn Ngọc Hoa lau khô mồ hôi trên trán, tiếp tục đội cái nắng gay gắt, cùng Lý Mạnh Chu đi về phía nhà ăn.

Nhưng lần này Lý Mạnh Chu đã trở nên tinh tế hơn nhiều.

Anh cố gắng đi thật chậm, vô cùng nghiêm túc nhường nhịn Ôn Ngọc Hoa.

Ôn Ngọc Hoa thực sự đi không nhanh được, bị người ta hiểu lầm là do sức khỏe yếu cô cũng không giải thích.

Chầm chậm lết đến nhà ăn, Ôn Ngọc Hoa tìm một vị trí, ngồi xuống một cách vững chãi, rồi chỉ huy Lý Mạnh Chu đi xếp hàng.

Đợi đến lượt Lý Mạnh Chu mua cơm, Ôn Ngọc Hoa mới bước lên phía trước, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lý Mạnh Chu và ánh mắt dò xét tò mò của những người khác, cô gọi đồ ăn một cách chuẩn xác không sai một món nào những thứ mà nhóm khoáng trưởng Lý muốn ăn.

Mua xong cơm, Ôn Ngọc Hoa đưa cặp l.ồ.ng cơm cho Lý Mạnh Chu, nóng lòng muốn tách khỏi anh ngay lập tức.

“Xong rồi, anh xách túi lưới này về trước đi.

Tôi phải về nhà ăn cơm.

Buổi chiều không có việc của tôi, tôi sẽ không đến chỗ chú Lý nữa."

“Được."

Lý Mạnh Chu ngoan ngoãn gật đầu trả lời.

Bước ra khỏi nhà ăn, hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của Ôn Ngọc Hoa, Lý Mạnh Chu mới thở phào một cái như trút được gánh nặng.

Xem ra Ôn Ngọc Hoa vẫn là Ôn Ngọc Hoa của ngày xưa, chẳng thay đổi chút nào.

Cô ấy tuy thông minh hơn nhưng tính tình vẫn thất thường như vậy, khiến anh vô cùng lúng túng.

Sau này anh cứ nên tránh cô ấy ra thì hơn, bớt xuất hiện trước mặt cô ấy đi.

Nếu không hai người không hợp vía, lần sau gặp mặt anh lại làm Ôn Ngọc Hoa giận cho xem.

Thật là kỳ lạ, rõ ràng tính tình anh khá tốt mà, tại sao cứ đối mặt với Ôn Ngọc Hoa là lại làm không tốt chuyện gì thế nhỉ?

Thật lạ lùng, Lý Mạnh Chu nghĩ mãi không ra.

Ôn Ngọc Hoa thì chẳng có thắc mắc đó, quay đầu cái là cô quên sạch Lý Mạnh Chu ngay.

Lúc này Ôn Ngọc Hoa đang kén ăn đây.

An Tiểu Hoa nấu ăn đứng đầu thiên hạ, thực sự không phải Ôn Ngọc Hoa bốc phét đâu.

Hai kiếp ăn bao nhiêu thứ ngon vật lạ, Ôn Ngọc Hoa thực lòng cảm thấy trình độ nấu ăn của An Tiểu Hoa xứng đáng với danh hiệu đệ nhất thiên hạ.

Đã quen ăn những món ngon tràn đầy tình yêu thương của An Tiểu Hoa, đột nhiên ăn cơm nồi lớn chẳng có vị gì của nhà ăn, khẩu vị của Ôn Ngọc Hoa liền không tốt lắm.

Nếu là bình thường, cơm canh không hợp khẩu vị thì Ôn Ngọc Hoa chắc chắn sẽ không ăn.

Nhưng hôm nay, nghĩ đến đôi chân dài tương lai của mình, Ôn Ngọc Hoa chan nước lã vào cơm, cùng với món dưa chuột muối mà An Tiểu Hoa để lại, cố sức ăn hết một bát lớn.

Chương 66 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia