“Ôn Ngọc Hoa thấy cậu trầm ổn như vậy, trong mắt lóe lên một tia hài lòng.
Tướng quân có kiếm, không c.h.é.m ruồi muỗi.
Vân Nghị muốn làm chuyện lớn thì sao có thể cứ mãi dây dưa với những người họ hàng đầu óc không bình thường đó được?
Như thế thì quá mất giá.
Ôn Ngọc Hoa thích sự tự trọng và thanh cao từ trong xương tủy của cậu.”
“Như thế này cũng tốt đấy."
Ôn Ngọc Hoa cười khẳng định Vân Nghị.
“Từ giờ trở đi tự lập môn hộ, sau này anh chính là lão tổ tông của nhà anh.
Lão tổ tông nhà họ Vân - Vân Tiểu Nghị, anh có muốn mua cuốn gia phả để sẵn đó không nhỉ?"
“Phụt..."
Một câu “Lão tổ tông nhà họ Vân - Vân Tiểu Nghị" của Ôn Ngọc Hoa đã trực tiếp khiến Ôn Đường sặc.
Ông đang uống nước ngọt, nghe Ôn Ngọc Hoa bỗng nhiên nói thế, lại nghĩ tới Vân Nghị năm nay mới mười sáu tuổi, ông lập tức không nhịn được mà cười phụt ra.
“Ha ha ha, khụ khụ...
Lão tổ tông nhà họ Vân ha ha...
Con đúng là nghĩ ra được, ha ha~~" Ôn Đường quay đầu đi, khom lưng cười đến mức nước mắt chảy ra ròng ròng.
Bác sĩ Tô ngồi bên tay phải Ôn Đường, lúc Ôn Đường phụt nước ngọt đã quay đầu về phía ông, nên trên mặt ông đã bị b-ắn dính nước bọt của Ôn Đường.
“....!"
Bác sĩ Tô ghét bỏ dùng khăn tay lau mặt, xách ghế ngồi ra xa Ôn Đường một chút.
Ôn Ngọc Hoa ngồi bên tay phải bác sĩ Tô, bác sĩ Tô ngồi xa Ôn Đường ra là lại ngồi gần cô hơn.
Thấy bác sĩ Tô lau mặt đến đỏ cả da, Ôn Ngọc Hoa không nhịn được “hề hề hề" cười rộ lên.
Nghe thấy tiếng cười hả hê của Ôn Ngọc Hoa, bác sĩ Tô không lườm Ôn Đường mà quay sang lườm Ôn Ngọc Hoa.
“Cháu còn cười à, chẳng phải tại cháu nói đùa linh tinh nên bố cháu mới phụt ra sao.
Cái con bé quỷ quái này, lần sau tuyệt đối không được quậy phá lúc đang ăn cơm nữa đâu đấy.
Cháu không biết quy tắc ăn không nói ngủ không lời à?"
“Cháu biết rồi, biết rồi mà~~" Ôn Ngọc Hoa cười hì hì nhận lỗi với bác sĩ Tô:
“Ông mau ăn cái đùi gà này cho hạ hỏa đi ạ, bố cháu người này chỉ được cái hay làm quá lên thôi, chẳng trầm ổn chút nào cả, ông gừng càng già càng cay, đừng có giống như bố cháu nhé.
Nào, chúng ta ăn đùi gà thôi."
Khi Ôn Ngọc Hoa nói chuyện, cô vẫn luôn dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Vân Nghị.
Bộ dạng như muốn bảo mọi người nhìn người ta mà xem.
Bị Ôn Ngọc Hoa gọi thẳng mặt là “Lão tổ tông nhà họ Vân - Vân Tiểu Nghị", Vân Nghị người ta vẫn cực kỳ bình thản, chẳng có phản ứng gì cả.
Trầm ổn biết bao nhiêu cơ chứ.
Bác sĩ Tô là một vị thần y lão luyện đã từng thấy qua bao sóng gió, định lực dẫu sao cũng không thể không bằng cậu nhóc Vân Nghị mười sáu tuổi được chứ nhỉ?
Đọc hiểu được ý nghĩa chứa đựng trong ánh mắt Ôn Ngọc Hoa, bác sĩ Tô hừ nhẹ một tiếng, không thèm nói cô nữa.
Ôn Ngọc Hoa thấy vậy liền tươi cười ngọt ngào, dùng đũa chung gắp cho bác sĩ Tô thêm một miếng cánh gà nữa.
Bảo ông ăn nhiều vào.
Cái bộ dạng nịnh nọt của Ôn Ngọc Hoa đã dỗ dành được bác sĩ Tô, khiến ông hoàn toàn quên mất đống nước bọt của Ôn Đường, tiếp tục vui vẻ dùng bữa.
Bôn ba gió sương suốt mấy ngày trời, bác sĩ Tô cũng phải ăn chút gì đó ngon lành để an ủi cái dạ dày của mình chứ.
Nói thật, nếu không phải trong miệng nhạt nhẽo quá rồi, mà nhà ăn khu mỏ lại chẳng có món gì ngon lành, thì bác sĩ Tô chắc chắn hôm nay sẽ ở lại nhà khách nghỉ ngơi thật tốt, chứ không thèm tới nhà họ Ôn ăn cơm đâu.
Ăn cơm xong, nhân lúc trời chưa tối hẳn, bác sĩ Tô lại nán lại nhà họ Ôn để châm cứu cho đôi chân của Ôn Đường một lần, rồi ông mới thong thả đi bộ về nhà khách trong làn gió đêm hiu hiu.
Bác sĩ Tô đi rồi, nhà họ Ôn chỉ còn lại bốn người.
Vân Nghị kẹp giữa gia đình ba người nhà họ Ôn, bỗng chốc lại thấy có chút không thích nghi được.
Vừa rồi lúc ăn cơm, thực ra Vân Nghị cũng có bị Ôn Ngọc Hoa chọc cười.
Chỉ là cậu may mắn không uống canh, cũng không uống nước ngọt, càng không ăn đồ ăn vào lúc đó, nên mới có thể bình thản như thế, không giống như Ôn Đường trực tiếp cười phụt ra.
Niềm vui của cậu lộ ra từ trong ánh mắt.
Sau đó nhìn Ôn Ngọc Hoa trêu chọc bác sĩ Tô, cậu lại càng cười đến mức bọng mắt lộ rõ hơn.
Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên cậu được thả lỏng tâm hồn, thưởng thức trọn vẹn những món ngon trên bàn.
Kết quả là mới thả lỏng được một lát, bác sĩ Tô đi rồi, trong phòng nhà họ Ôn chỉ còn lại một người ngoài là cậu, Vân Nghị liền lại bắt đầu lúng túng.
Cậu bất an muốn tìm việc gì đó để làm.
Nhưng buổi tối muộn thế này, ngoài việc rửa bát ra, nhà họ Ôn cũng chẳng có việc gì khác cho cậu làm cả.
Thế là Vân Nghị có chút đờ đẫn, không biết nên làm gì mới phải.
Ôn Đường mải mê vui vẻ nên không nhận ra sự không thích nghi của Vân Nghị.
Ông đang tìm bộ quân cờ, chuẩn bị cùng Vân Nghị đ.á.n.h một ván cờ đây.
Ôn Ngọc Hoa vốn luôn để mắt tới Vân Nghị, thấy cậu cứ ngồi né tránh cô, hơn nữa buổi tối muộn rồi vẫn mặc áo sơ mi không chịu cởi, là biết Vân Nghị đang căng thẳng đây mà.
Vân Nghị coi cô là nguyên chủ, sợ cô nổi đóa nên tự nhiên là sẽ cảnh giác.
Ôn Ngọc Hoa không muốn tối nay cậu cứ mãi căng thẳng như thế, bèn đề nghị để Ôn Đường dẫn Vân Nghị tới nhà tắm công cộng tắm rửa.
“Bố, Vân Nghị bôn ba mấy ngày rồi, bố dẫn anh ấy đi tắm nước nóng cho đỡ mệt đi ạ.
Nhân tiện tìm bộ quần áo may ô quần đùi của bố cho anh ấy, để anh ấy mặc làm đồ ngủ.
Mẹ với con sẽ tắm ở phòng tắm nhỏ nhà mình.
Một tiếng sau hai người về là vừa đẹp."
Ôn Ngọc Hoa đã dặn dò, Ôn Đường lập tức không còn tơ tưởng chuyện đ.á.n.h cờ nữa, lấy quần áo sạch và vé tắm rồi dẫn Vân Nghị ra khỏi cửa.
Rời khỏi tầm mắt của Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị lập tức hết căng thẳng.
Cậu khôi phục lại vẻ hoạt bát như thường ngày, trò chuyện rôm rả với Ôn Đường.
Cái vẻ mặt hớn hở đó của Vân Nghị khiến những người trong khu tập thể nhà công vụ mỏ nhìn thấy lại càng thêm hiểu lầm to lớn.
Cái tên Vân Nghị này mọi người đều chẳng hề xa lạ, chuyện Ôn Đường suýt chút nữa nhận nuôi cậu cả vùng mỏ ai cũng biết.
Liên tưởng tới những suy đoán đủ loại của mọi người về hôn sự của Ôn Ngọc Hoa trong mấy ngày qua, vào khoảnh khắc nhìn thấy Vân Nghị với vẻ ngoài tuấn tú, hầu như tất cả mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ.
Đã bảo rồi mà, Ôn Đường sẽ không làm ăn thua lỗ đâu!
Hóa ra ông ấy tính toán kỹ lưỡng chuyện chọn một người có phẩm chất tốt để tự mình nuôi dưỡng làm con rể đây mà.
Vừa mới gặp Vân Nghị một lần, mọi người vẫn chưa biết cụ thể cậu là người tốt hay kẻ xấu?
Nhưng chỉ nhìn vào cái nhan sắc thuộc hàng nhất nhì đó, cộng thêm nụ cười sảng khoái chân thành của cậu, mọi người liền thấy Vân Nghị không tệ chút nào.
Đây là người do chính tay Ôn Đường chỉ dạy ra, có thể kém được sao?
Đừng nói nữa, mắt nhìn của Ôn Đường đúng là độc thật.
So với Vân Nghị thì Trang Kiến Nghiệp và Lý Mạnh Chu vốn dĩ rất tốt bỗng chốc chẳng còn tốt đến thế nữa.
Một thiếu niên đẹp trai như Vân Nghị mới là người xứng đôi với Ôn Ngọc Hoa.
Ít nhất là về mặt ngoại hình, hai người họ đúng là trai tài gái sắc, cực kỳ cực kỳ xứng đôi.
Mọi người vừa khen ngợi Vân Nghị vừa bàn tán về những chuyện ngoài lề giữa cậu và Ôn Ngọc Hoa, Lý Mạnh Chu vừa mới tăng ca về nghe thấy những lời bàn tán của mọi người, theo bản năng bước chậm lại, dỏng tai lên nghe.
Hóa ra cái quan niệm chọn bạn đời kỳ quặc của Ôn Ngọc Hoa không phải là do cô nói bừa để lấy lệ với mọi người sao?
Hóa ra người Ôn Ngọc Hoa nói tới là Vân Nghị à.
Hóa ra cô ấy là vì thích Vân Nghị nên mới đá phăng Trang Kiến Nghiệp đi à.
Anh ta trước giờ chưa từng nằm trong phạm vi cân nhắc của Ôn Ngọc Hoa.
Bao nhiêu năm nay, anh ta vừa không về nhà, vừa để tóc dài để râu quai nón để tránh mặt Ôn Ngọc Hoa, hóa ra tất cả đều là do anh ta tự đa tình sao?