“Ăn xong, lúc Vân Nghị đưa Ôn Ngọc Hoa đi làm, một lần nữa cậu lại thể hiện được EQ cao của mình.
Cậu chủ động che ô cho Ôn Ngọc Hoa, đồng thời phối hợp với bước chân của cô, bước từng bước nhỏ mà đi.
Nghĩ đến Lý Mạnh Chu tức ch-ết người lần trước, lại nhìn Vân Nghị đang đi phía trước chắn mưa cho mình, Ôn Ngọc Hoa lại mỉm cười.”
Hì hì~ Sau khi đến văn phòng, Ôn Ngọc Hoa cười nhận lấy chiếc túi mà Vân Nghị xách giúp cô, nói một câu:
“Cảm ơn nhé."
Nói xong, cô không biết từ đâu biến ra một viên kẹo sữa, nhét vào lòng bàn tay Vân Nghị.
“Nè, cái này cho anh, lát nữa anh đừng quên ăn đấy.
Nếu anh đi tìm cha tôi, nhớ đừng làm việc gì quá mệt nhọc.
Anh cũng đâu có lĩnh lương đâu, làm vừa phải thôi là được rồi."
Nói xong, Ôn Ngọc Hoa tinh nghịch nháy mắt với Vân Nghị một cái, ra vẻ anh nhất định phải thông minh một chút, đừng có làm chuyện ngốc nghếch.
Vân Nghị nhìn theo bóng lưng Ôn Ngọc Hoa đi xa, cảm nhận được hơi ấm truyền lại từ viên kẹo sữa, trái tim cậu cũng theo đó mà ấm áp lạ thường.
Cảm giác được chị gái quan tâm này thật tốt!
Vân Nghị quyết định buổi trưa sẽ đến đưa cơm cho Ôn Ngọc Hoa, không đợi đến tối mới gặp cô.
Hôm qua Ôn Ngọc Hoa vừa gặp An Tiểu Hoa đã nói dạo này mình không được ăn ngon, Vân Nghị đều ghi nhớ cả.
Chị gái tốt như vậy, cậu chắc chắn không thể để chị gái bị đói bụng.
Cậu quyết định để An Tiểu Hoa nấu món riêng cho Ôn Ngọc Hoa, rồi cậu sẽ mang đến cho cô.
Vừa ngâm nga hát, vừa ngậm kẹo, lại cẩn thận cất tờ giấy gói kẹo sát người, Vân Nghị mới thu ô lại, sải bước nhanh nhẹn chạy về phía Ôn Đường.
Sau khi đến chỗ Ôn Đường, cậu ghi nhớ kỹ lời dặn dò của Ôn Ngọc Hoa, không những không làm việc nhiều, mà còn trông chừng Ôn Đường không để ông làm nhiều.
Ôn Đường không nghe lời, Vân Nghị liền dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm ông, cực kỳ nghiêm túc nói:
“Miêu Miêu nói rồi, cô ấy không cho chúng ta gắng sức làm nhiều, chú mà không nghe lời, tối về cháu sẽ mách lẻo đấy."
“.........
Khá khen cho cậu!"
Ôn Đường lẳng lặng ngồi trở lại, xoa xoa chân, ông không qua đó giúp đẩy xe đất nữa.
“Lời của Miêu Miêu chú cũng nhớ kỹ rồi, cậu về nhà không được nói bậy đâu đấy."
“Tùy tình hình thôi ạ."
Vân Nghị hếch cằm trêu chọc, không đưa cho Ôn Đường một câu trả lời chính xác.
“Bây giờ cháu là giám sát của chú, chỉ nghe theo dặn dò của Miêu Miêu thôi, chú phải thể hiện cho tốt đấy nhé."
“Nhìn này, kẹo Miêu Miêu cho cháu đấy."
Vân Nghị đắc ý khoe khoang với Ôn Đường, còn nhấn mạnh:
“Kẹo này chỉ dành cho người nghe lời thôi, chú không ngoan thì vĩnh viễn không bao giờ được ăn đâu.
Hì hì hì~"
Dáng vẻ ngông nghênh nhỏ mọn này của Vân Nghị lập tức khiến Ôn Đường đ.ấ.m một phát vào vai cậu.
“Cái thằng này, nói cậu béo mà cậu còn thở dốc nữa.
Còn giám sát à?
Cậu tự phong đấy chứ."
Ôn Đường lườm một cái bóc trần trò vặt của Vân Nghị, còn cười nhạo cậu:
“Cậu đừng có cầm lông gà làm lệnh tiễn với tôi.
Miêu Miêu quản giáo cậu còn tạm được, tôi là cha nó, nó sẽ không quản tôi đâu."
“Hì hì."
Vân Nghị đáp lại Ôn Đường bằng một tiếng cười nhạo.
“Không sợ thì chú cứ đi làm việc đi, để xem Miêu Miêu về nhà sẽ thu xếp chú thế nào!"
“Tôi mới không sợ.
Miêu Miêu thương cha nhất!"
“Hì hì."
Hai người họ tranh cãi trẻ con, vui vẻ không ngớt ở đó.
Nhìn Vân Nghị đang ngồi uống trà lánh mưa ở phía bên kia, trong lòng Trang Kiến Nghiệp lại mất cân bằng cực độ.
Đúng là không có thiên lý chút nào!
Rõ ràng người ngồi ở vị trí của Vân Nghị phải là anh ta mới đúng.
Vậy mà bây giờ anh ta lại bị ép phải cưới một con quỷ xấu xí, hằng đêm sợ hãi ngủ không yên giấc không nói, anh ta còn phải ở trong cơn mưa lớn, nhìn một người đàn ông khác ngồi ở vị trí của mình, thong dong tự tại uống trà ăn đồ ăn vặt!
Chuyện này thật sự là muốn làm anh ta tức ch-ết mà!!
Nước mưa thấm đẫm người Trang Kiến Nghiệp, khiến mái tóc của anh ta bết bát dính vào da đầu, vô cùng khó chịu.
Trang Kiến Nghiệp rất muốn quăng gánh không làm nữa.
Nhưng anh ta không thể.
Nghĩ đến việc chính vì Vân Nghị quyến rũ Ôn Ngọc Hoa, hại Ôn Ngọc Hoa xa cách với mình, anh ta mới t.h.ả.m hại thế này.
Trang Kiến Nghiệp nhìn Vân Nghị càng ngày càng thấy không thuận mắt.
Nhân lúc có người gọi Ôn Đường đi, Trang Kiến Nghiệp đặt xe đẩy xuống, hùng hổ đi về phía Vân Nghị.
Vân Nghị mới đến mỏ, không quen biết ai cả.
Trang Kiến Nghiệp đi tới tìm chuyện, cậu liền tưởng anh ta qua đó uống nước nóng, bèn chu đáo rót nước cho anh ta.
“Anh gì ơi, mưa to, anh mau uống ngụm nước nóng cho ấm người."
Nói xong, Vân Nghị đưa cho Trang Kiến Nghiệp một bát trà.
Trong bát trà đựng nước nóng vừa mới đun sôi sùng sục.
Vân Nghị là người phụ trách trông lò đun nước ở trong lán.
Cậu đảm bảo nước nóng ở đây đều đang sôi sùng sục, đặc biệt nóng.
Chát.
Trang Kiến Nghiệp vung tay một cái, hất văng bát trà trong tay Vân Nghị xuống đất, khiến nó ngay lập tức vỡ tan thành nhiều mảnh.
Bát trà tốt bị vỡ, nước nóng đựng bên trong theo đó mà tung tóe ra, làm đỏ rực mu bàn tay của Vân Nghị và một mảng da lớn trên cánh tay cậu.
Sì.
Mu bàn tay và cánh tay của Vân Nghị ngay lập tức bị nước nóng làm nổi lên những vết phồng rộp lớn, đau đến mức cậu vô thức hít một hơi khí lạnh.
Đồng thời, nhận ra Trang Kiến Nghiệp đang cố tình khiêu khích mình, Vân Nghị vớ lấy cái ghế đẩu nhỏ dưới m-ông, đập thẳng vào đầu Trang Kiến Nghiệp.
“Mẹ nó, não không dùng được thì có thể vứt đi!"
Vân Nghị vừa đ.á.n.h vừa mắng người, chẳng buồn nghe lời giải thích của Trang Kiến Nghiệp.
Trang Kiến Nghiệp không ngờ Vân Nghị lại ra tay.
Anh ta cứ thấy Vân Nghị ngồi ở đây, lúc nào cũng nhe răng cười ngô nghê, tưởng Vân Nghị là một thằng ngốc răng trắng nên mới dám qua bắt nạt.
Kết quả là, Vân Nghị với vẻ ngoài hiền lành vô hại lại hung hãn đến thế!
Né tránh không kịp, Trang Kiến Nghiệp bị Vân Nghị đập trúng phóc, nằm bẹp xuống chỉ sau một phát ghế.
Trước khi ngã xuống, Trang Kiến Nghiệp còn kinh hãi.
“Mày!!!"
Trang Kiến Nghiệp ôm đầu, gầm lên:
“Thằng tạp chủng!
Mày dám đ.á.n.h tao!!
Một thằng ăn xin được Ôn Đường nhặt về, mày dám đ.á.n.h tao!!
Mày..."
Chát chát chát chát!
Vân Nghị ngồi xuống, tát cho Trang Kiến Nghiệp một trận tơi bời.
“Đánh mày thì sao?
Tao cứ đ.á.n.h đấy, mày làm gì được nào?"
Nói xong, Vân Nghị đứng dậy giẫm lên tay Trang Kiến Nghiệp, hung hăng nghiến ngón tay anh ta.
“Vừa nãy chính là cái tay này làm chuyện hèn hạ đúng không?
Rất tốt, tao nhớ kỹ rồi."
Nói xong, Vân Nghị nghiến càng mạnh hơn.
Đau đến mức Trang Kiến Nghiệp kêu la t.h.ả.m thiết không thôi.
Thấy Vân Nghị sắp giẫm gãy ngón tay mình mà vẫn chưa có ý định tha cho, trước khi Vân Nghị dùng nước sôi dội lên cánh tay anh ta, Trang Kiến Nghiệp cuối cùng cũng sợ hãi bắt đầu kêu cứu mạng.