“Phía bên Trang Thái Phượng rộng rãi hơn bên hai vợ chồng bà nhiều, cô cũng là người ở thoải mái nhất trong nhà họ Trang.
Nhưng nghĩ đến việc con gái cưng của họ không được ngủ một mình trong một phòng lớn, không có không gian riêng, Miêu Phán Nhi vẫn thấy xót xa.”
Cái hạng “chổi quét nhà" như Ôn Ngọc Hoa lấy tư cách gì mà được ăn ở tốt như vậy?
Thái Phượng nhà bà mới là ngôi sao may mắn, là phượng hoàng thực sự, mới xứng đáng được ở nhà to.
Cứ đợi đấy, đợi đến khi anh cả nhà bà và những người khác được phân nhà, Miêu Phán Nhi nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho Thái Phượng của bà, để cô được ở nhà to.
Ở căn nhà hào hoa hơn cả nhà của Ôn Ngọc Hoa.
Thái Phượng nhà bà tốt như vậy, chính là xứng đáng hơn Ôn Ngọc Hoa.
Trong lòng Miêu Phán Nhi lại một lần nữa lập ra đại nguyện, thề phải để Trang Thái Phượng vượt mặt Ôn Ngọc Hoa mới chịu cởi quần áo nằm xuống.
Phòng ngăn nhỏ không có cửa sổ, thời tiết giữa tháng Bảy lại oi bức vô cùng.
Miêu Phán Nhi nằm xuống chưa được bao lâu thì chiếu trúc đã nóng hừng hực.
Bà bị hầm đến mướt mải mồ hôi, hoàn toàn không ngủ được.
Nhưng bà không đứng dậy làm loạn.
Trang Thái Phượng đã mệt cả ngày ở đoàn văn công rồi, bà không thể động đậy lung tung làm ồn đến con gái ngủ.
Khẽ trở mình, cố gắng không phát ra tiếng động, Miêu Phán Nhi nhắm mắt nhẩm thầm “tâm tĩnh tự nhiên mát, tâm tĩnh tự nhiên mát".
Miêu Phán Nhi cố ngủ mà không được, những người khác trong nhà họ Trang cũng ngủ không ngon giấc.
Trang Thái Phượng thì còn tạm được, chỗ cô không chật chội.
Cô vốn sợ nóng, hễ đến mùa hè là nóng đến mức khó chịu trong người.
Nghĩ đến việc gia đình gần đây phải bỏ tiền mua công việc, không thể mua cho cô cái quạt điện, Trang Thái Phượng thầm thở dài trong lòng.
Không biết đoàn văn công có hoạt động gì không?
Nếu cô có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà mang về cho gia đình một cái quạt điện thì tốt biết mấy.
Trước đây cô tham gia thi đấu đã mang về cho gia đình không ít đồ đạc.
Lần này cái quạt điện cô mong muốn chắc cũng sẽ có thôi nhỉ?
Nghĩ như vậy, Trang Thái Phượng mơ màng thiếp đi.
Trong căn phòng của Trang Thái Phượng đã yên tĩnh, bên ngoài đợi Trang Kiến Quốc dẫn vợ là Mã Tiểu Như đi cũng dần im ắng trở lại.
Một phòng ngủ và một phòng khách còn lại không đủ cho bốn anh em nhà họ Trang chia nhau.
Nhà ngoại của Mã Tiểu Như ở ngay khu mỏ, nên tối nào Trang Kiến Quốc cũng dẫn vợ sang nhà bố vợ ngủ.
Đứa con trai năm tuổi Trang Vĩnh của hai người họ thì để lại ngủ cùng Trang Thạch ba tuổi và hai anh em Trang Kiến Nghiệp chưa kết hôn.
Bốn người này chiếm một phòng ngủ.
Trang Kiến Công và Lưu Nhạn chỉ có thể dẫn theo con gái lớn Trang Quỳnh ngủ ở phòng khách.
Trang Quỳnh năm nay tám tuổi, sang năm nữa là chín tuổi.
Cô bé ngủ cùng vợ chồng Trang Kiến Công ngày càng bất tiện.
Chỉ với một tấm rèm vải rách rưới, chỉ cần một chút động tĩnh thôi là có thể nghe thấy rõ mồm một, đó đâu phải là phòng ngủ của con gái nhà người ta?
Căn phòng như của Trang Thái Phượng mới là nơi Trang Quỳnh nên ở.
Nỗi bất tiện khi ngủ ở phòng khách không chỉ có vậy.
Lưu Nhạn và Trang Kiến Công là vợ chồng, họ mới chưa đầy ba mươi tuổi, lứa tuổi sung mãn, hai vợ chồng ngủ chung một giường chẳng lẽ lại không muốn làm gì đó sao?
Nhưng đây là phòng khách, họ không có không gian riêng tư.
Lưu Nhạn muốn làm gì đó với chồng, hay nói vài lời tâm tình đều phải dỏng tai lên nghe ngóng, đề phòng có ai thức dậy đi vệ sinh nghe thấy tiếng động.
Trước đây để Miêu Phán Nhi không soi mói mình, những uất ức này Lưu Nhạn hầu như chẳng bao giờ nói với Trang Kiến Công.
Biết chồng đào than vất vả, hiếm khi anh mới về nhà một chuyến, cô cũng không làm phiền anh ngủ.
Nhưng hôm nay, nghĩ đến việc Trang Kiến Quân ở lại thành phố khiến chuyện phân nhà năm nay của Trang Kiến Công lại tan thành mây khói, Lưu Nhạn nằm trên giường cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Đó là căn nhà đấy!
Căn nhà mà Lưu Nhạn đã mong ngóng kể từ khi gả cho Trang Kiến Công suốt mười năm nay!
Gả vào nhà họ Trang mười năm, niềm mơ ước lớn nhất của Lưu Nhạn chính là chuyện phân nhà của chồng.
Nhưng cái chuyện tốt lành đó đã mười năm rồi vẫn chưa đến lượt Trang Kiến Công.
Lúc đầu là Lưu Nhạn chê khu tập thể cũ không tốt, muốn ở nhà lầu nên không nhận căn nhà đất mà khu mỏ phân cho Trang Kiến Công.
Sau đó, chính sách thanh niên tri thức ra đời, để khuyến khích thanh niên tri thức xuống nông thôn, khu mỏ quyết định ưu tiên phân nhà cho những gia đình hưởng ứng chính sách.
Nhà họ Trang vì Trang Kiến Nghiệp trốn tránh xuống nông thôn nên hai anh em Trang Kiến Công và Trang Kiến Quốc đều mất tư cách phân nhà.
Cố gắng chịu đựng năm năm, khó khăn lắm mới vượt qua được cửa ải của Trang Kiến Nghiệp, nay lại đến lượt Trang Kiến Quân.
Nghĩ đến việc Trang Kiến Quân vừa ở lại thành phố là Lưu Nhạn trong vòng ba năm năm tới lại phải tiếp tục ngủ ở cái phòng khách rách nát này, cô thấy uất ức, thấy khó chịu, thấy thế nào cũng không ngủ được.
Dựa vào cái gì chứ?!
Dựa vào cái gì mà nhà người khác đều được phân nhà, chỉ riêng Trang Kiến Công nhà cô là không được?!
Lại dựa vào cái gì mà con cái nhà người khác đều phải xuống nông thôn, chỉ riêng con cái nhà họ Trang là không được?!
Nông thôn thì sao chứ?
Cô cũng từ nông thôn mà ra đấy thôi.
Nhà họ Trang không để Trang Kiến Quân xuống nông thôn là có ý gì?
Họ coi thường người nông thôn, hay coi thường cô?
Lưu Nhạn càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng giận.
Không nhịn được, cô khẽ huých tay Trang Kiến Công một cái.
Muốn nói với anh vài câu tâm tình, vài câu thật lòng.
Trang Kiến Công đào than cả ngày, sớm đã mệt lử rồi.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, ngay cả chuyện sinh hoạt vợ chồng anh cũng chẳng còn hứng thú.
Thế nên khi Lưu Nhạn huých anh, anh giả vờ như đã ngủ say mà ngáy khò khò hai tiếng, không hề mở mắt.
Lưu Nhạn khó chịu không ngủ được, còn Trang Kiến Công lại vô tâm vô phế ngủ ngon lành như vậy, cô lập tức càng giận hơn.
Ngủ, ngủ, ngủ, Trang Kiến Công chỉ biết ngủ thôi!!
Cô khó chịu thế này là vì ai chứ?
Nếu Trang Kiến Công không chịu để tâm một chút thì sau này con trai anh lấy vợ kiểu gì?
Bực mình, Lưu Nhạn tăng thêm lực huých chồng thêm cái nữa.
Lần này cô không nương tay, huých cho anh dịch sang một đoạn dài trên chiếu trúc, suýt chút nữa là ngã thẳng xuống đất.
Để Lưu Nhạn không quấy rầy mãi, Trang Kiến Công đành bất lực mở mắt, không giả vờ ngủ nữa.
Chao ôi, anh thầm thở dài, trong bóng tối hôn bừa bãi lên mặt Lưu Nhạn một cách lấy lệ.
Nếu Lưu Nhạn đã muốn thì anh làm cho nhanh vậy.
Kết thúc sớm để anh còn sớm đi ngủ.
Lưu Nhạn vốn không muốn ân ái với chồng, cô đẩy anh đang đè lên người mình ra, bực bội mắng nhỏ:
“Anh nghỉ khỏe đi!
Trong cái nhà này chen chúc đến nỗi không cho tôi ngồi vào bàn ăn cơm rồi, anh còn muốn tôi sinh con cho anh à?
Đừng có mà mơ nữa!!"
“Hai đứa kia còn nuôi chẳng nổi nữa là, sinh cái con khỉ gì nữa!
Anh suốt ngày ngoài ăn ra chỉ biết ngủ, anh rốt cuộc có biết con gái anh đã gần mười tuổi, sắp thành thiếu nữ rồi không hả?!"