Con gái gọi điện cho tôi, dịu dàng nhắc rằng Tết Đoan Ngọ sắp đến, nên đặc biệt bảo chồng nó mang sang biếu tôi mười cái bánh ú.
Tôi ngồi ở nhà chờ từ sáng đến tối, vậy mà cuối cùng chẳng nhận được dù chỉ một thứ nhỏ xíu.
Tôi quay sang hỏi con rể, không ngờ nó lại nói chắc như đinh đóng cột rằng chính tay nó đã đưa bánh ú cho tôi: “Mẹ, nếu mẹ thèm bánh ú thì cứ nói thẳng là được, chỉ có mười cái bánh thôi mà, con mang thêm cho mẹ một chuyến nữa cũng chẳng sao, mẹ không cần giả vờ như chưa nhận được đâu.”
Chưa bao lâu sau, con rể lại đi khắp nơi kể lể với người ngoài rằng nó đã hiếu kính tôi đủ thứ, nào là hai nghìn tệ tiền mặt, nào là vòng tay vàng…
Nhưng những chuyện đó, trong đầu tôi hoàn toàn chẳng có chút ký ức nào.
Bác sĩ kết luận tôi mắc chứng Alzheimer, sau đó tôi bị đưa đi điều dưỡng cưỡng chế.
Mấy căn nhà đứng tên tôi cùng toàn bộ tiền tiết kiệm, cuối cùng đều lần lượt chuyển sang tên con gái và con rể.
Trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng, con rể cúi sát bên tai tôi, thì thầm: “Mẹ, muốn trách thì trách năm đó mẹ cứ nhất quyết ép con ở rể, còn chuyện gì cũng đè đầu cưỡi cổ con… thật ra mẹ vốn dĩ chẳng bị bệnh gì cả!”