9.
Sau thời gian đó, ta luôn sợ rằng mình đang nằm mờ, thường tỉnh giấc giữa đêm.
Nhưng thực tế nói cho ta rằng tất cả đều là thật, ta sắp thành vợ của Cố Cảnh Nam.
Ta biết rõ là đời này Cố Cảnh Nam sẽ không đụng tới ta, nhưng chỉ cần mỗi ngày được trông thấy hắn là ta đã đủ thỏa mãn rồi.
Mùng ba tháng 9, thích hợp cưới gả, là ngày Hoàng đạo.
Ta mặc váy cưới đỏ ch.ót, đầu đội mũ phượng kim sắc, tay cầm quạt tròn, chùm lên đầu chiếc khăn gấm đỏ, ngồi lên xe kiệu tới Cố phủ.
Bởi dù sao cũng là Đại hôn của Đệ nhất công t.ử kinh thành cho nên có không ít triều thần quý tộc, công t.ử thiên kim tới phủ chúc mừng.
Ta không nhìn thấy gì cả, chỉ được Cố Cảnh Nam nắm tay từng bước hoàn thành các nghi thức.
Tay của hắn thật lạnh. Mà ta cũng là bởi quá kích động khẩn trương nên tay cũng đã chảy rất nhiều mồ hôi. Để tránh dính sang tay hắn, ta muốn buông tay ra để lau đi nhưng lại bị hắn nắm ngược trở lại.
Hắn thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích, mọi người đang nhìn đó.”
Ta cúi đầu xuống, nhìn thấy tay hắn đang nắm lấy tay ta thật c.h.ặ.t.
Ta chưa từng nhìn thấy đôi tay nào của nam t.ử lại đẹp tới vậy. Mười ngón tay thon dài, xương khớp hiện rõ ràng, thể hiện rõ được sức mạnh của hắn.
Không hiểu sao, khóe môi ta lộ ra ý cười.
Sau đó nhẹ giọng đáp lại: “Ừm.”
Tiếp đó là nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái.
Cuối cùng cũng xong rồi.
Cuối cùng ta đã trở thành vợ của Cố Cảnh Nam, từ nay về sau ta chính là Thiếu phu nhân của Cố phủ.
Giờ lành, ta bị đưa vào phòng tân hôn. Bận rộn đã cả một ngày dài, thực sự là ta vừa mệt vừa đói, không chờ nổi vờ ngay lấy điểm tâm trên bàn lấp đầy cái bụng.
Song lúc ta đang ăn vô cùng vui vẻ thì chẳng biết cửa phòng bị đẩy ra từ bao giờ. Ta và Cố Cảnh Nam vừa bước vào bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Hòa Ngọc ta xưa nay được tán tụng là có học thức hiểu lễ nghĩa, đoan trang hiền thục, được công nhận là khéo léo nhất kinh thành, tiểu thư khuê các hoàn hảo nhất giờ phút này trước mặt hắn, tất cả đã vỡ nát.
Ta còn muốn giãy dụa thì hắn đã cười, đóng cửa phòng lại.
Hắn nói: “Tính tình thật này của phu nhân trước giờ đúng là làm người ta không nhìn ra…”
Ta đỏ mặt, chỉnh lý lại dung mạo một lần, đội khăn hỷ lên đầu, ngồi ngay ngắn trên giường, chờ hắn tới bỏ khăn ra.
Nhưng hắn tới trước mặt ta rồi thì lại chậm chạp bất động.
Lúc ta đang nghi hoặc thì hắn mở miệng.
Hình như hắn đang cười: “Phu nhân muốn biết vì sao Thái T.ử đột nhiên muốn từ hôn không? Rồi thứ nữ Lý gia lại sau một đêm biến thành thần nữ?”
Ta lắc đầu.
Hắn nói: “Bởi tất cả đều là kế sách ta hiến cho Thái Tử. Ngài vốn cũng không muốn cưới nàng, cho nên từ hôn là hợp ý ngài.”
Cả người ta ngây ngẩn: “Là…chàng? Vì sao?”
Ta nói mà, đang êm đẹp, làm gì có chuyện tự nhiên tình hình lại thay đổi theo hướng ta không biết được chứ.
Hắn lại cười, chỉ là trong đó mang theo sự lạnh lùng làm người ta phát lạnh.
“Bởi vì… ta muốn cưới nàng.”
“Dù sao… phu nhân đối với ta mà nói, là sự tồn tại đặc biệt nhất nha.”
“Ta không thể để người khác cướp đi nàng…”
Cả người ta lại ngây ngẩn.
Đặc biệt nhất…
Tự nhiên hắn lại chọn trúng ta, chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra rồi?
Ta biết trên đời không có bức tường nào kín gió, không có chuyện gì là bí mật cả.
Chẳng lẽ là do hắn biết nên mới muốn cưới ta?
Người này tâm trả thù của hắn cực nặng, thủ đoạn lại mười phần lặng lẽ, có thể ẩn nhẫn vài chục năm từ từ báo thù.
Mấy vị thúc bá kia c.h.ế.t trên tay hắn là bởi vậy.
Cho nên giờ đã tới phiên ta?
Hắn cố ý đặt ta dưới mí mắt, nhưng thật ra là chậm rãi t.r.a t.ấ.n ta?
Đang lúc ta lo sợ bất an, hắn một tay xốc cái khăn lên, gương mặt tuấn mỹ quá đáng kia đột nhiên tiến tới gần ta.
Ta ngẩng đầu lên thì liền đối diện với đôi mắt tối tăm kia. Giờ phút này, trong con ngươi đang phản chiếu hình ảnh nho nhỏ của ta.
Ánh mắt kia thâm thúy mà chăm chú, tràn đầy dụ hoặc, để cho người ta nếu không cẩn thận thì sẽ rơi vào luân hãm.
Ta với hắn nằm quá sát nhau, gần tới nỗi khi hắn thở ra, hơi thở đều như vấn vít trên mặt ta.
Tê tê dại dại, mang theo hấp dẫn trí mạng.
Ta không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn nhìn ta, thật lâu sau đó lộ ra một chút ý cười. Dù rất nhạt nhưng đích thực là đang cười.
Đôi mắt hắn nhìn ta chằm chằm.
“Sở dĩ ta muốn cưới nàng, sở dĩ là do chúng ta quá giống nhau.”
“Chỉ cần nàng nhìn ra được một ta thực sự, dù nàng có không giống bình thường thì cũng là do ông trời tác hợp, không phải sao?”
“Ta rất hiếu kỳ với nàng. Mỹ nhân lạnh lùng nức tiếng kinh đô lại có một mặt khác, bất luận thế nào ta cũng muốn để nàng bên cạnh.”
“Vi phu rất có hứng thú với nàng, nàng rõ chưa?”
Hóa ra là lý do này.
Hắn có hứng thú với ta?
Ta nhìn hắn: “Mỗi người có muôn vàn diện mạo, đối với mỗi người mỗi khác, không phải trước mặt người khác phu quân cũng hành xử khác đó sao?”
Hắn gật đầu: “Phu nhân nói rất đúng, cho nên chúng ta mới xứng đôi nhất, nàng nói có phải không?”
Chúng ta cùng nhìn nhau. Rõ ràng những lời kia cũng không có ngụ ý đặc biệt gì, nhưng ta không tự chủ được mà đỏ mặt.
Hắn hình như cũng nhìn ra: “Sao phu nhân lại thẹn thùng vậy? Ở trong ấn tượng của ta, nàng… rất lớn mật nha.”
Vừa nói hắn lại tới gần ta thêm chút.
Tim ta như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta cậy mạnh: “Đương nhiên không phải, Thẩm Hòa Ngọc ta sao lại thẹn thùng được?”
Càng lúc hắn càng tiến gần hơn.
Đúng lúc ta chấp nhận chuyện sẽ là nước chảy thành sông, hắn lại buông ta ra, sau đó đắp chăn lên người, lạnh lùng mở miệng: “Ngủ đi.”
Ta đơ người, lại bị hắn làm tức giận đến đau n.g.ự.c lần nữa.
Quá mất hứng rồi nha.
Lúc này hắn đột nhiên nói: “Tranh thủ thời gian ngủ đi, không cho phép nghĩ lung tung.”
Ta trố mắt, sao hắn lại biết ta đang nghĩ gì?
Thôi, kệ vậy, vẫn là nên đi ngủ.
Có thể là hôm nay vô cùng mỏi mệt nên không bao lâu sau ta đã ngủ thiếp đi.
Ngủ say tới mức ta chưa từng nhìn thấy phu quân của ta xoay người lại, nhìn ta chăm chú thật lâu, thẳng tới khi khóe miệng lan ra ý cười.