Gửi tin nhắn xong, tôi lại thấy mình hơi quá lời. Dù sao vừa rồi anh ta cũng đã đỡ rượu giúp tôi, không bắt tôi phải uống.

Thế là tôi vội vàng nhấn rút lại hai tin nhắn vừa gửi.

— Để em chụp thêm vài tấm hình của bọn họ cho anh xem nhé.

Đúng lúc này, tiếng chuông thông báo tin nhắn từ điện thoại của ai đó vang lên liên tục. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy Kỷ Bạch Nhiên đang đứng trò chuyện với Lục Khiêm Minh. Anh không hề nhìn Kỷ Bạch Nhiên mà chỉ chăm chăm nhìn vào màn hình điện thoại, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.

Quan sát kỹ mới thấy, đỉnh lưu đúng là đỉnh lưu, nhan sắc không phải dạng vừa. Ngay cả khi cau mày bất mãn, anh trông vẫn vô cùng điển trai.

Tôi quay mặt đi chỗ khác, lén chụp thêm vài tấm hình của anh và Kỷ Bạch Nhiên rồi gửi hết cho Lục Khiêm Minh nhà mình:

— Lục Khiêm Minh với Kỷ Bạch Nhiên nhìn xứng đôi cực kỳ luôn anh ơi!

— Có vẻ nữ thần Bạch Nhiên thích anh ấy lắm đấy, haha, đúng là một cặp trời sinh. Em còn đang tính làm thuyền trưởng đẩy thuyền hai người họ đây này!

— Trai tài gái sắc, đỉnh của đỉnh luôn.

— Mau công khai đi thôi! Chương trình mà thông báo tin này chắc chắn sẽ bùng nổ view cho xem!

Trong khi tôi đang gõ phím liên tạch thì điện thoại của Lục Khiêm Minh bên kia lại vang lên tiếng thông báo liên hồi. Tôi ngơ ngác ngước nhìn anh. Anh đang chăm chú nhìn vào màn hình, sắc mặt mỗi lúc một tối sầm lại.

Lục Khiêm Minh đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng về phía tôi. Tôi bị ánh mắt của anh làm cho bối rối, đang định quay đi thì anh đã cất giọng, âm điệu tràn ngập sự bất mãn:

— Diệp Thanh Vũ, em thực sự muốn anh hẹn hò với người khác đến thế sao? Hả?

 7

Cả căn phòng trong chớp mắt chìm vào khoảng không im lặng tờ mờ.

Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn Lục Khiêm Minh, rồi lại quay sang nhìn tôi với vẻ ngơ ngác.

Miệng tôi há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng vịt.

Tôi ngây người nhìn Lục Khiêm Minh, rồi lại nhìn xuống chiếc điện thoại đang cầm trên tay anh.

Và rồi, giọng nói quen thuộc ấy lại vang lên lần nữa trong đầu tôi…

Tôi sực nhớ lại câu nói lúc trước của anh: "Biết đâu lại chính là anh thì sao?"

Nếu đến nông nỗi này mà tôi vẫn không nhận ra Lục Khiêm Minh trước mặt là ai, thì chắc tôi là kẻ ngốc nhất trên đời này mất!

Anh ấy chính là Lục Khiêm Minh của tôi!

Ngay giây phút đó, tôi mới vỡ lẽ lý do vì sao giọng hát của Lục Khiêm Minh nhà mình lại hay đến thế — bởi vì anh vốn dĩ chính là một ca sĩ đỉnh lưu hàng đầu…

Tôi quen Lục Khiêm Minh từ hồi còn là sinh viên năm nhất đại học. Ban đầu, hai đứa chỉ là bạn game, ngày ngày rủ nhau leo rank rồi trò chuyện phiếm. Lâu dần, tình cảm cứ thế lớn lên, tôi lấy hết dũng khí hỏi anh có muốn thử hẹn hò qua mạng không, và anh đã đồng ý.

Mỗi lần nói chuyện điện thoại, tôi đều mần mê giọng nói trầm ấm đầy lôi cuốn của anh. Là một kẻ cuồng giọng nói, tôi hoàn toàn bị anh bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú.

Anh rất hay hát cho tôi nghe. Một tháng trước, tôi có tự sáng tác một bài hát tặng anh, anh bảo khi nào có cơ hội nhất định sẽ tự tay hát bài đó cho tôi nghe.

Mấy năm qua anh ở nước ngoài nên chúng tôi chưa từng gặp mặt ngoài đời. Thậm chí cả hai còn chưa một lần gọi video, phần vì tính tôi vốn hơi nhút nhát.

Cách đây hai tháng anh mới về nước. Anh từng đề nghị gặp mặt, nhưng tôi toàn tìm cớ thoái thác. Tôi chưa sẵn sàng chuyển từ một mối tình ảo trên mạng sang đời thực.

Không ngờ rằng, buổi gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi lại diễn ra trong tình huống dở khóc dở cười thế này.

Đúng lúc này, nhân viên nhắc nhở buổi phát sóng trực tiếp sắp bắt đầu lại. Người dẫn chương trình vội lên tiếng dàn xếp:

— Mọi người bình tĩnh nhé, có chuyện gì cứ để hết buổi livestream rồi hãy nói tiếp.

Dù trong lòng có hàng vạn câu hỏi muốn thốt ra, tôi vẫn phải đè nén lại. Tôi hiểu rõ điều gì nên nói và không nên nói trước ống kính máy quay.

Lục Khiêm Minh trở về chỗ ngồi, gương mặt điển trai vẫn sa sầm vì tức giận.

Tôi lén rút điện thoại ra, tủi thân nhắn tin dỗ dành anh:

— Đừng giận mà, em đâu có cố ý, em thật sự không biết đó là anh…

Anh liếc nhìn điện thoại nhưng không thèm hồi đáp.

Tôi bèn gửi thêm một sticker hình nụ hôn:

— Đền cho anh này!

Góc môi anh lúc này mới khẽ nhếch lên một tia sóng sánh, anh gõ phím trả lời:

— Anh nhận món quà đền bù này, nhưng chuyện này vẫn chưa xong đâu đấy.

 8

Chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối. Để đảm bảo tính chân thực cho chương trình thực tế, các khách mời phải tự tay chuẩn bị nguyên liệu và nấu nướng.

Nhà trọ có sẵn gian bếp, nhưng lại không có sẵn thực phẩm. Vì là người bản địa thông thuộc khu vực này, mọi người đều nhờ tôi đi siêu thị mua đồ.

— Có ai muốn đi cùng Thanh Vũ không nào? — MC cất giọng hỏi.

Cả nhóm chưa ai kịp lên tiếng thì Lục Khiêm Minh đã đột ngột đứng dậy:

— Tôi đi cho.

Tôi lén liếc nhìn anh, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn vài phần. Trong lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Không lẽ nào… không lẽ nào hai đứa lại có không gian riêng nhanh đến thế sao?!

Nhưng đời không như là mơ. Kỷ Bạch Nhiên lập tức đứng dậy hưởng ứng:

— Em cũng đi phụ một tay nữa.

Và thế là, cơ hội ở riêng đầu tiên của chúng tôi chính thức tan thành mây khói.

Tôi dẫn hai người họ đến siêu thị cách nhà trọ không xa. Xung quanh có rất nhiều nhiếp ảnh gia và quay phim bám theo, ống kính chủ yếu đều chĩa về phía hai ngôi sao.

Vì đông người nên cả nhóm thống nhất sẽ làm tiệc nướng ngoài trời. Sau khi chọn xong đống đồ nướng và thanh toán tiền, lúc chuẩn bị ra về thì Lục Khiêm Minh đột nhiên quay người đi ngược vào trong.

Tôi và Kỷ Bạch Nhiên đứng ở cửa siêu thị đợi anh. Đúng lúc đó có mấy người hâm mộ nhận ra Kỷ Bạch Nhiên nên tiến đến xin chụp ảnh cùng. Kỷ Bạch Nhiên vui vẻ đồng ý. Sợ vô tình dính vào ống kính của fan, tôi chủ động lùi ra xa một chút.

Lục Khiêm Minh vừa lúc bước ra. Anh đi thẳng đến bên cạnh tôi, đưa qua một hộp dâu tây lớn tươi ngon vừa mới mua.

Tôi ngơ ngác nhìn anh. Anh nhướn mày, thong thả nói:

— Lúc nãy chẳng phải em bảo thích ăn dâu tây sao?

Vành tai tôi bỗng nóng bừng lên. Tôi nhỏ giọng nhắc nhở:

— Nhưng mà chúng ta đang quay livestream đấy, xung quanh lại đông người nữa. Anh chỉ mua cho một mình em… khán giả sẽ hiểu lầm mất.

Anh đưa ngón trỏ khẽ cốc nhẹ lên trán tôi một cái:

— Hiểu lầm cái gì chứ? Làm gì có chuyện hiểu lầm ở đây.

Tôi vẫn lo anh sẽ bị cư dân mạng ném đá:

— Hay là chúng ta mua thêm cho mọi người nữa đi…

Lục Khiêm Minh ghé sát lại gần, cất giọng trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

— Anh chỉ mua cho bạn gái anh thôi.

Hai chữ "bạn gái" thốt ra làm mặt tôi đỏ lặt lè như quả cà chua chín, đành phải ngậm ngùi nhận lấy.

Mà lúc này, trên sóng livestream lại tiếp tục bùng nổ:

[Có ai nghe thấy hai người họ thì thầm cái gì với nhau không?!]

[Fan thuyền Lục - Kỷ khóc tiếng máng rồi...]

[Giải tán CP gấp mấy bà ơi!]

[Giương cao ngọn cờ Lục - Kỷ mà rốt cuộc chả biết anh Lục thích ai!]

[Anh Lục mua dâu tây cho một mình cô gái địa phương kia kìa. Cần gì phải nói nữa, anh ấy thích ai rõ như ban ngày rồi nhé!]

9

Chụp hình xong, nhóm fan của Kỷ Bạch Nhiên lại quay sang xin chụp ảnh cùng Lục Khiêm Minh. Chưa chờ anh kịp gật đầu, Kỷ Bạch Nhiên đã xun xoe lên tiếng trước:

— Vậy để chị chụp chung một tấm với em và anh Khiêm Minh luôn nhé.

Mấy cô fan nhỏ sướng rơn:

— Ôi tuyệt quá! Em cảm ơn chị Bạch Nhiên ạ!

Một cô fan tự nhiên bước đến đứng bên trái Lục Khiêm Minh, còn Kỷ Bạch Nhiên cũng nhanh chân tiến lên đứng bên phải anh. Tôi thấy vậy liền chủ động lùi lại nửa bước, định bụng lén chuồn đi chờ họ chụp xong. Ai ngờ Lục Khiêm Minh lại vươn tay dứt khoát kéo tôi trở lại.

— Chụp chung luôn đi.

Anh dứt khoát đẩy tôi vào vị trí đứng giữa anh và Kỷ Bạch Nhiên. Ngay đúng khoảnh khắc đó, nhân viên quay phim đã nhanh tay bấm máy.

Tấm hình ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc Lục Khiêm Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, cũng như nụ cười gượng gạo cứng đờ trên môi Kỷ Bạch Nhiên.

Chương 3 - Cứ Tưởng Bạn Trai Qua Mạng Vừa Xấu Vừa Nghèo, Ai Ngờ Là Đỉnh Lưu! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia