— Chẳng phải trước mặt người ngoài em cũng gọi anh là anh Lục, ông Lục đấy sao?

Tôi thừa hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, liền bắt chước nụ cười tinh nghịch của anh:

— Vậy là anh đang giận dỗi vì em gọi anh như thế, làm cho mối quan hệ của chúng mình nghe xa cách chứ gì?

— Cô Diệp này, em suy nghĩ nhiều quá rồi đấy.

Tôi ngước nhìn anh, tiếp tục trêu ghẹo:

— Vẫn còn gọi em là cô Diệp cơ đấy? Bây giờ chỉ còn lại hai đứa mình thôi mà.

— Thế gọi là gì nhỉ?

— Anh đột nhiên tiến lại gần tôi, hơi thở mang theo vệt nồng nhẹ tựa như hơi men:

— Gọi là em yêu nhé?

Anh vươn hai tay nắm c.h.ặ.t lấy hai bên dây xích đu, nhốt tôi vào giữa khoảng không nho nhỏ. Tôi ngồi trên ghế, thân người nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp xích đu. Vài sợi tóc mai bối rối thỉnh thoảng lại khẽ lướt qua gương mặt trắng trẻo, góc cạnh của anh.

Gương mặt tôi trong phút chốc nóng bừng. Dù rằng lúc yêu qua mạng anh vẫn thường gọi tôi là "bé yêu", nhưng khi anh cất giọng gọi trực tiếp ngoài đời thật thế này, tim tôi vẫn không khỏi đập loạn nhịp liên hồi.

— Có gì mà phải ngại chứ? Chẳng phải anh đã gọi em như vậy suốt ba năm qua rồi sao?

— Nhưng... nhưng chúng mình mới chỉ vừa mới gặp nhau ngoài đời thôi mà.

— Ý em là ba năm qua không được tính sao?

— Tất nhiên là tính chứ!

— Tôi lập tức phản bác, mặt đỏ lặt lè.

Sao lại không tính cho được? Đó là ba năm chân thành chúng tôi bên nhau. Tuy không có sự đụng chạm thể xác, nhưng tình cảm trao nhau hoàn toàn là thật lòng.

— Đáng yêu quá đi mất.

— Anh khẽ mỉm cười ngọt ngào, thả tay khỏi dây xích đu rồi lùi lại một bước. Đột nhiên, anh cất giọng hỏi nghiêm túc:

— Em có phiền khi anh là người của công chúng không?

 14

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, chân thành đáp:

— Em không phiền. Em chỉ lo tình cảm của chúng mình bị khơi ra sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh thôi.

— Em không phiền là anh yên tâm rồi.

— Nói rồi, anh thong thả ngồi xuống bên cạnh tôi, chiếc xích đu chao đao vài nhịp.

— Anh là ca sĩ, không phải kiểu thần tượng sống dựa vào fan. Anh hát, ai thích thì nghe, không thích thì thôi, đơn giản vậy thôi mà.

— Tự duy của anh tích cực phết nhỉ~ Khác hẳn mấy ngôi sao thị phi bình thường.

Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi:

— Vậy nên, anh không ngại việc mọi người biết về chuyện tình cảm của mình. Còn em thì sao?

Tôi quay sang nhìn lại anh:

— Em sao cơ?

Ánh mắt anh đong đầy sự chân thành:

— Ừm, em có phiền không nếu chúng mình chính thức công khai mối quan hệ?

Tôi nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc không kém:

— Em không phiền.

Đôi mắt anh lập tức sáng rực lên:

— Vậy chúng mình công khai nhé?

— Anh chắc chắn chưa?

— Anh chắc chắn một trăm phần trăm!

— Được rồi.

— Vậy chốt hạ ngày mai công khai luôn nhé?

— Ngày mai???

— Đúng vậy!

Anh đột ngột đứng dậy, bế bổng tôi rời khỏi chiếc xích đu, xoay tôi hai vòng trên không rồi mới nhẹ nhàng đặt tôi xuống đất. Anh đặt hai tay lên vai tôi, đắm đuối nhìn tôi rồi dịu dàng cất lời:

— Diệp Thanh Vũ, anh yêu em, mãi mãi yêu em.

Dáng vẻ chân thành và cuốn hút của anh khiến tôi không tài nào cưỡng lại được, liền vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của anh. Tôi rất muốn thốt lên "Em cũng yêu anh", nhưng vì quá e ấp nên bờ môi cứ mở ra rồi lại khép lại, cuối cùng đành siết c.h.ặ.t vòng tay ôm anh c.h.ặ.t hơn nữa.

Anh cũng ôm trọn tôi vào lòng.

Nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh, tôi chợt nhớ lại hồi năm nhất mới yêu nhau, tôi từng tủi thân hỏi tại sao anh chưa bao giờ nói lời yêu tôi. Lúc đó anh chỉ khẽ cười bảo: "Diệp Thanh Vũ, điều quan trọng như vậy, anh muốn được chính miệng nói trực tiếp trước mặt em."

Lúc đó tôi cứ nghĩ anh chỉ hứa hươu hứa vượn, không ngờ anh lại ghi nhớ và thực hiện một cách trọn vẹn đến thế.

 15

Ngày hôm sau, ngay trên sóng phát trực tiếp của chương trình, Lục Khiêm Minh đã nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi và chính thức công khai mối quan hệ trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả.

Động thái táo bạo này chắc chắn đã dội một gáo nước lạnh khiến ê-kíp sản xuất hoàn toàn trở tay không kịp.

Mạng xã hội Weibo bùng nổ dữ dội. Trong giờ nghỉ giải lao, tôi lén lấy điện thoại ra hóng hớt tin tức.

Một loạt các chủ đề hot search mới liên tục leo top:

#Lục Khiêm Minh chính thức công khai tình cảm# #Những Ngày Tươi Đẹp biến thành show hẹn hò# #Kỷ Bạch Nhiên Lục Khiêm Minh#

Điều khiến tôi vô cùng cảm động là phần lớn người hâm mộ của Lục Khiêm Minh đều để lại những lời chúc phúc chân thành, thậm chí họ còn nhiệt tình đứng ra bảo vệ, đáp trả lại những bình luận tiêu cực hướng về phía tôi.

Tôi hẩy nhẹ cùi trỏ vào người Lục Khiêm Minh ngồi bên cạnh:

— Fan của anh đáng yêu thật đấy.

Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, thản nhiên đáp:

— Nếu hôm nay anh không phải là ca sĩ thực lực thì chắc là ngày anh tuyên bố giải nghệ luôn rồi.

— Anh đừng có nói linh tinh.

— Anh không nói linh tinh đâu, với anh thì đứng ở đâu hát cũng thế cả thôi.

Sau khi chương trình thực tế kéo dài một tháng kết thúc, bố mẹ tôi vội vã từ quê trở về nhà trọ.

— Đây là anh bạn trai quen qua mạng của con đấy à?

— Mẹ tôi soi Lục Khiêm Minh từ đầu đến chân.

— Vâng ạ mẹ.

Mẹ tôi ghé sát tai tôi thì thầm nhỏ:

— Chẳng phải trước đây con bảo nó xấu lắm cơ mà?

Tôi vội bịt tai mẹ lại, dở khóc dở cười:

— Mẹ ơi, nói nhỏ thôi ạ...

Lục Khiêm Minh tặc lưỡi, nhướn mày nhìn tôi:

— Diệp Thanh Vũ, anh xấu lắm sao?

— Chuyện hiểu lầm thôi mà, hiểu lầm thôi anh ơi...

Không lâu sau khi công khai, tôi mới có dịp gặp mặt trợ lý của Lục Khiêm Minh. Anh trợ lý đó có ngoại hình giống hệt người trong bức ảnh mà anh shipper từng chụp gửi cho tôi! Sự thật ngã ngửa này khiến tôi quyết định sẽ chôn c.h.ặ.t bí mật về sự hiểu lầm dở khóc dở cười này suốt đời.

Lục Khiêm Minh rất biết cách lấy lòng người lớn, anh nhanh ch.óng lấy lòng được bố mẹ tôi, thậm chí còn thuyết phục được hai người đồng ý gặp mặt gia đình anh vào ngày hôm sau.

 16

Tôi ngồi trong phòng ăn sang trọng của nhà hàng nơi hai bên gia đình gặp mặt, đầu óc hoàn toàn mơ hồ. Bố mẹ tôi đến trước, và nghe đâu bố mẹ của Lục Khiêm Minh cũng sắp sửa bước vào.

Lục Khiêm Minh nắm lấy tay tôi dỗ dành:

— Em yêu, đừng lo lắng quá.

— Vâng, em đâu có lo...

— Tôi giả vờ bình tĩnh:

— Em đi vệ sinh một chút nhé.

Lục Khiêm Minh định đi cùng nhưng tôi xua tay từ chối.

Vừa bước ra khỏi phòng riêng, tôi vô tình đụng độ Kỷ Bạch Nhiên. Cô ấy vẫn xinh đẹp lộng lẫy như mọi khi. Thấy tôi, bước chân cô ấy khựng lại một chút, rồi bất ngờ tiến về phía cặp vợ chồng trung niên đang đi tới từ phía sau:

— Chú Lục, cô Lục, thật trùng hợp quá ạ.

Tôi theo bản năng quay người lại nhìn.

Đứng đối diện cô ấy là một người đàn ông trung niên phong độ, lịch lãm và một người phụ nữ sang trọng, đoan trang. Người đàn ông cất giọng hỏi:

— Cô là...?

Chương 6 - Cứ Tưởng Bạn Trai Qua Mạng Vừa Xấu Vừa Nghèo, Ai Ngờ Là Đỉnh Lưu! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia