Dùng phích nước xếp hàng lấy nước ấm, dùng chậu rửa mặt đi lấy nước.

Những việc này, Phó Tầm đều chủ động giúp đỡ.

Thật ra với anh mà nói, những việc này ngày thường đều có trợ lý và người giúp việc làm, căn bản không cần anh phải động một ngón tay.

Mẹ tôi tính tình thoải mái, ngày thường trong cuộc sống cũng thích nói đùa.

Buổi tối ăn cơm, mẹ tôi cười hỏi Phó Tầm:

“Tiểu Phó à, có phải cháu…… thích Chân Nhất nhà bác không?”

Mặt tôi đỏ lên:

“Mẹ!”

Tôi quay người, đang định giải thích với Phó Tầm thì anh đã lên tiếng trước.

Người đàn ông ngồi bên cửa sổ cười cười, không hề né tránh.

“Đúng vậy.”

“Dì tinh mắt thật.”

Sau đó, mọi người không ai nhắc lại chủ đề này nữa.

Nhưng phản ứng của mỗi người lại hoàn toàn khác nhau.

Mẹ tôi cười đến không khép miệng được, bố tôi thì vội vàng đút cơm cho bà. Tính ông vốn thật thà, ngượng ngùng, tuy không nói một lời nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Phó Tầm vẫn giữ dáng vẻ bình thản ấy.

Chỉ có tôi.

Từ đầu đến cuối, bên tai đều nóng ran.

20

Phó Tầm ở khách sạn gần bệnh viện.

Buổi tối, chúng tôi đi ăn riêng.

Hiếm khi, Phó Tầm lại đi cùng tôi ăn ở một quán nhỏ ven đường, là quán đồ nướng too thích nhất khi còn đi học.

Khi đó, một xiên thịt nướng chỉ bán một đồng, ông chủ rất tốt bụng, bọn học sinh chúng tôi cầm ba năm đồng đến gọi vài xiên thịt, ông chủ cũng vui vẻ nướng cho.

Sau khi ông Lưu đón tôi về nhà, cũng đưa tôi đi ăn sơn hào hải vị vài lần.

Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy thiếu một thứ gì đó.

Quán rất nhỏ, lại cũ kỹ.

Lúc ngồi xuống, Phó Tầm nhìn mặt bàn hơi dính, giữa mày nhíu lại vài phần.

Nhưng cũng không nói gì.

Tôi lấy khăn giấy ướt từ trong túi ra, nghiêm túc lau bàn một lượt.

Trong quán không có nhiều người, thịt nướng được mang lên rất nhanh.

Tôi lại gọi rất nhiều bia, ăn thịt nướng mà không có bia thì luôn cảm thấy thiếu mất linh hồn.

Ngày hôm đó.

Chúng tôi uống rất nhiều rượu.

Tôi nhìn người đàn ông ngồi đối diện uống bia ăn đồ nướng cùng mình, có chút chưa hoàn hồn.

Trong thoáng chốc, tôi vẫn có thể nhớ đến dáng vẻ anh mặc vest đi giày da.

Trong quán nhỏ vắng người, chúng tôi trò chuyện rất nhiều.

Nói về cuộc đời khi đó của anh, nói về nam sinh tôi từng thầm thích thời đi học.

Trước đây tôi từng thầm thích một nam sinh, cao cao gầy gầy, là người được công nhận đẹp trai nhất lớp.

Nam sinh đó dường như cũng thích tôi.

Cậu ấy đối xử với tôi luôn khác với những nữ sinh khác trong lớp, sẽ nói chuyện với too, mỗi sáng đều lén để một đống đồ ăn vặt vào ngăn bàn tôi, cũng sẽ ném một chai nước khoáng về phía người nói xấu tôi.

Nhưng.

Ngay khi tôi cho rằng cậu ấy cũng thích mình, tôi lại vô tình bắt gặp cậu ấy.

Cậu ấy nắm tay hoa khôi lớp bên cạnh bước ra từ một khách sạn nào đó.

Thần thái thân mật đến vậy.

Cứ như thế, mối tình thầm kín của tôi cũng không có kết quả.

Sau này tôi mới hiểu, hóa ra những hành động lấy lòng hời hợt ấy vốn không thể xem là thích.

Phần lớn thời gian, đó chỉ là tín hiệu muốn hẹn hò mà thôi.

Khi tôi kể những chuyện này cho Phó Tầm nghe, anh cười, nói kiểu nam sinh như vậy không thích hợp với tôi.

“Vậy kiểu đàn ông nào thích hợp với tôi?”

Nhờ men rượu, tôi hỏi câu này.

Phó Tầm khẽ cười, rót cho tôi một ly trà ấm.

“Kiểu như tôi.”

“Có thể chăm sóc em.”

Tôi không nói gì, nhưng tiếng tim đập lại như sấm.

……

Rời khỏi quán nhỏ, Phó Tầm nói muốn đến trường học của tôi xem thử.

Chương 6

Tôi liền dẫn anh đến trường cấp ba mà tôi từng học.

Cổng trường không vào được, tôi liền dẫn anh đứng ở cổng trường nhìn vào, nói cho anh biết trước đây tôi học ở phòng học nào, trên sân thể d.ụ.c thì thường tập thể d.ụ.c giữa giờ ở vị trí nào.

Tôi kể cho anh nghe những chuyện thú vị trong ký ức thời cấp ba của mình.

Khi gió lạnh chợt thổi qua, anh cúi đầu hỏi tôi, lúc đi học có từng nghĩ rằng, một ngày nào đó sẽ có người tỏ tình với tôi ở cổng trường hay không.

“Có chứ.”

Đương nhiên là có.

Ai mà chẳng từng ảo tưởng về những chuyện này.

Bị gió thổi qua, cơn say càng lúc càng dâng lên.

Tôi hào hứng kể cho anh nghe, hồi đi học tôi từng tưởng tượng có người sẽ tỏ tình với tôi ở cổng trường.

Nhưng không nên chỉ là tỏ tình.

Anh không nên hỏi tôi có thể làm bạn gái anh hay không, mà nên hỏi tôi hôm nay gió có dịu dàng không, hỏi tôi hoàng hôn hôm nay có lãng mạn không.

Hỏi too ánh trăng đêm nay có đẹp không.

Suy nghĩ thời đi học luôn vừa lãng mạn vừa ngây thơ.

Khi đó tôi nghĩ.

Thích một người, chính là muốn cùng người ấy chia sẻ hoàng hôn đẹp đẽ, chia sẻ sự dịu dàng của gió.

Chia sẻ vẻ đẹp của ánh trăng.

Sau khi tôi nói xong, Phó Tầm im lặng rất lâu.

Cách cánh cổng sắt, chúng tôi lặng lẽ nhìn sân thể d.ụ.c của trường.

Khi tôi còn đang ngẩn người, bên cạnh bỗng vang lên giọng nói cố tình hạ thấp của Phó Tầm.

“Lưu Chân Nhất.”

“Ừm?”

Anh hỏi: “Vậy hôm nay gió có dịu dàng không?”

“Hoàng hôn hôm nay có lãng mạn không?”

Dừng lại một chút, ann xoay người nhìn tôi.

“Ánh trăng đêm nay có đẹp không?”

Tôi không nói nên lời.

Ảo tưởng ngây thơ thời đi học bỗng nhiên trở thành hiện thực, tôi có chút chưa kịp hoàn hồn.

Hơn nữa.

Người nguyện ý cùng tôi giả vờ ngây thơ, lại là Phó Tầm.

Sự tương phản cực lớn này, cộng thêm những lời anh vừa nói, khiến tim tôi đập nhanh như bay.

Bỗng nhiên ——