Nhược Phù khi tỉnh lại, phát hiện mình là ngủ ở trên giường của mình.
Ngoài cửa sổ một mảnh tối đen, đầu giường bật ngọn đèn nhỏ, cô cầm lên đồng hồ báo thức đầu giường vừa nhìn, mới biết cô đã ngủ gần 6 tiếng đồng hồ.
Cô toàn thân đau nhức, hơn nữa từ n** m*m m** truyền tới từng trận đau nhức nhắc nhở cô buổi chiều này một hồi kịch liệt h**n **, cô cuối cùng vẫn là đem lần đầu của mình cho Tả Ti Phong.
Thoáng chốc, tâm tình của cô càng phức tạp, cô vẫn liều mạng tránh đi hắn tà mị hấp dẫn, còn cảnh cáo chính mình không thể chọc phải hắn, nhưng hắn nhiệt tình cùng mạnh mẽ căn bản không phải cô có thể kháng cự, hắn liền dễ dàng mở ra lòng của cô, chi phối lửa lòng của cô.
Cùng Tả Ti Phong có h**n ** quan hệ sau kế tiếp cô nên làm cái gì đây? Lòng của cô thực loạn, yêu Tả Ti Phong cái người đàn ông tà mị ph*ng đ*ng này quả thực là tự tìm khổ ăn, nhưng cô dường như ngay từ lúc mới gặp gỡ hắn thì tim đã khắc sâu bóng dáng của hắn, nếu không cô cũng không cần mỗi lần đều muốn cùng lòng mình giãy giụa cảnh cáo không thể yêu hắn.
Lúc này, cửa phòng cô đột nhiên bị kéo ra, chỉ thấy Nhược Dung từ sau cửa ló ra cái đầu.
“Chị, chị đã tỉnh.” nhìn thấy Nhược Phù tỉnh lại, cô ấy lập tức đi tới bên giường của cô. “Chị có muôn ăn cái gì không? Mẹ giúp chị phần lại thức ăn.”
Nhược Phù lắc đầu một cái, bắt được bàn tay của em gái hỏi: “Chị làm sao sẽ ngủ ở trên giường của mình? Chị không phải ở Tả gia sao?”
“Còn nói nữa! Chị như thế nào ở trong phòng xông hơi té xỉu? Thật may là anh Ti Phong phát hiện mới đem chị ôm trở về .” Nhược Dung cười trả lời.
Nhược Phù lắc lắc đầu, không có nói gì.
“Anh Ti Phong ở nhà chúng ta ăn xong cơm tối mới đi, anh ấy vừa nịnh bợ ba mẹ lại thuê phòng ốc cho chúng ta ở, lúc đưa chị về lại ôm thật c.h.ặ.t chị một bộ dạng không nỡ thả chị ra. Chị, anh ấy là không phải muốn làm rể của em chứ?” Nhược Dung tò mò hỏi.
“Chị không biết.” nghe vậy, Nhược Phù lòng càng mãnh liệt d.a.o động. “Chị muốn đi tắm.” cô giùng giằng xuống giường, muốn trốn tránh đề tài làm tâm tư cô hỗn loạn kia.
Nhược Dung đỡ cô xuống giường, hỏi lần nữa;”Vậy có muốn em giúp chị hâm lại cơm canh nóng? Chị tắm xong là có thể ăn.”
“Tốt.” Nhược Phù thuận miệng đồng ý, tiếp liền chợt tiến phòng tắm.
Cô căn bản không dám nhìn đến thân thể của mình bị Tả Ti Phong yêu thương qua, vội vội vàng vàng tắm rửa xong sau, đi ra phòng tắm thì Nhược Dung đã giúp cô đem thức ăn đun nóng tốt bưng vào phòng.
“Chị, vậy em đi ngủ trước, ngày mai em theo bạn hẹn xong muốn đi dạo phố.” Nhược Dung đem thức ăn đặt ở trên bàn trang điểm rồi trở về phòng.
Nhược Phù ăn không biết ngon sau khi cơm nước xong đã là nửa đêm, làm việc và nghỉ ngơi bình thường ba Chân, mẹ Chân đã sớm đi ngủ, cả tòa phòng ốc dường như chỉ còn lại có cô một người còn thức.
Bình thường thời gian này cô cũng đã lên giường đi ngủ, nhưng hôm nay cô làm sao có thể còn ngủ được?
Nhược Phù phiền não mở radio nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, âm nhạc nhẹ nhàng du dương cũng không thể làm cho lòng của cô bình tĩnh lại được.
Đột nhiên, cửa sổ phòng cô lại truyền tới âm thanh vỗ vỗ vào thủy tinh.
Cô bị hù sợ đến từ trên giường ngồi dậy, quay đầu nhìn về cửa sổ, không ngờ cư nhiên nhìn thấy Tả Ti Phong.
Cô vội vã chạy tới mở cửa sổ ra, “Anh ở đây làm gì?